Chương Trước/4Chương Sau

Đốc Chủ Có Bệnh

Chương 4: Giang Ba Tĩnh

Hạ Hầu Liễm dậy thật sớm, mặc quần áo tử tế muốn đánh răng rửa mặt, mới vừa đi tới cửa, liền nghe thấy Liên Hương nói chuyện cùng Tạ Kinh Lan, vốn định tránh, lại nghe được tên mình, nên dừng bước , không đi ra.

"Thiếu gia, tiểu tử Hạ Hầu Liễm này không đáng tin cậy, ngươi nhìn hắn cả ngày không làm gì, đi lang thang khắp nơi, đi lang thang thì thôi, còn thường xuyên trộm gà trộm chó, tay chân không sạch sẽ. Chúng ta làm sao có thể cho người như vậy ở trong phủ? Hắn nói gì mang ngài đi gặp Đới tiên sinh, chính là đi gây phiền toái! Đới tiên sinh chọn đệ tử, lão gia phu nhân khẳng định đều ở đây, người nếu đi, Đại phu nhân chắc chắn sẽ không bỏ qua cho người!"

Tạ Kinh Lan trầm mặc một hồi, không lên tiếng. Liên Hương nói không sai, Hạ Hầu Liễm trước khi vào phủ chắc chắn là tên trộm ở đầu đường xó chợ, một thân đầy thói hư tật xấu, nếu là người khác, Tạ Kinh Lan khẳng định vạn phần khinh bỉ, không muốn làm bạn, nhưng cũng không biết tại sao, chuyện này đặt ở trên người Hạ Hầu Liễm, hắn liền một chút cũng không ghét nổi.

Có thể là bởi vì Hạ Hầu Liễm nhìn có vẻ đẹp mắt đi, Tạ Kinh Lan kết luận.

Sự thật đúng là như vậy, người bên cạnh mắt lúc nào cũng xoay vòng, ăn cơm phun ra miệng, ngồi xuống rung tay rung chân chỉ tổ khiến người khác phiền phức chán ghét, Hạ Hầu Liễm cả người linh hoạt cơ trí, ngược lại có chút không câu nệ tiểu tiết, phóng đãng không kềm chế được tính khí du hiệp.

Hắn không nhanh không chậm nói: "Coi như Tiểu Liễm không mang ta đi, ta cũng đi."

"Thiếu gia! Người sẽ bị tiểu tử kia hại chết đấy!"

"Hắn mặc dù có chút tật xấu ăn trộm vặt, nhưng vào phủ đến nay hành vi trộm cắp đều là vì ta, ngày sau ta sẽ nghiêm ngặt dạy dỗ, không cho phép tái phạm. Hắn bản tâm không xấu, không cần lo lắng." Tạ Kinh Lan đáp, "Cô cô, người cũng cho là vậy đi."

"Đúng vậy, Tiểu Liễm tuổi tác còn nhỏ, cũng không phạm sai lầm gì lớn, trừ giúp thiếu gia trộm sách, chút ít bánh ngọt ở biệt viện, trẻ nít đều thích ăn, Liên Hương, ngươi bỏ qua đi."

Tạ Kinh Lan cùng Lan cô ngươi một lời ta một lời thay Hạ Hầu Liễm bào chữa, Liên Hương không thể làm gì khác hơn là bỏ đi.

Hạ Hầu Liễm nghe hồi lâu, không biết nói gì.

Đàn bà chính là nhiều chuyện. Hắn nào có suốt ngày không làm việc? Hắn đi lang thang cũng là vì thám thính tin tức, nếu suốt ngày nhốt ở trong viện mọc nấm, thì có thể biết Đới thánh ngôn muốn thu đồ? Hơn nữa, những điểm tâm kia để trên bàn, lại không người động, cũng không người nhìn, hắn bất quá tùy tiện ăn một chút,thì có sao?

Liên Hương nha đầu này, không có được gương mặt hồ ly, nhưng học được một bản lĩnh hồ ly tranh sủng, rất sợ Hạ Hầu Liễm vượt qua nàng, cứ như trở thành tâm phúc số một của Tạ Kinh Lan không bằng. Bình thường làm mâm cơm, rửa cái bát cũng phải kêu kêu la la, trên tay chẳng may mất miếng da cũng phải kêu "chết mất chết mất", hận không được toàn phủ biết đến việc nàng bị thương rồi.

Hạ Hầu Liễm mặc dù thương hương tiếc ngọc, nhưng dáng dấp xinh đẹp mới kêu "Hương" cùng "Ngọc", ít nhất cũng phải giống như Tạ Kinh Lan vậy, Liên Hương đối với hắn xem ra như Đông thi bắt chước nhăn mày*

* (bắt chước vụng về, hiệu quả xấu)

Đáng tiếc Lan cô là một lão nhân tốt, Tạ Kinh Lan lại là đứa trẻ chưa thấy qua việc đời, lòng hắn tuy nhiều, dù sao cũng là một người đàn ông cứng cỏi, không hiểu trong lòng dạ đàn bà có những thứ cong cong lượn lượn, lại thật cho răng Liên Hương luôn gắng sức chịu khó.

Thôi, Hạ Hầu Liễm là một đấng nam nhi, không them cùng đàn bà so đo.

Cũng may không uổng công thương tiểu tử Tạ Kinh Lan kia, cũng biết nói giúp cho hắn. Hạ Hầu Liễm trong lòng trấn an không ít, cố ý làm ra tiếng vang, để cho người bên ngoài biết hắn rời giường, sau đó đi ra cửa .

Mới vừa rửa mặt xong, bên cửa liền truyền tới tiếng khóa leng keng , Liên Hương đi tới nhìn một cái, kinh hô lên: "Thiếu gia, bọn họ đem viện chúng ta khóa lại rồi!"

Bên ngoài viện truyền tới tiếng nói: "Phu nhân có lệnh, trong phủ có khách quý tới thăm, vì phòng ngừa các ngươi to tay đần chân, quấy rối khách quý, một ngày hôm nay không cho phép xuất viện một bước."

Tạ Kinh Lan không biểu tình gì, Lan cô mặt đầy lo lắng: "Vậy phải làm sao bây giờ? Cửa khóa lại, chúng ta làm sao đi gặp Đới tiên sinh?"

Liên hương chưa chết tâm đề nghị: "Hay là bỏ đi."

Hạ Hầu Liễm nhìn Tạ Kinh Lan một cái, liền đọc được ý nghĩ trong đầu đối phương——cửa khóa rồi, vậy thì trèo tường.

Bốn người đem bàn ghế trong phòng dời đến bên tường, xếp tầng tầng trùng điệp, Hạ Hầu Liễm leo lên trước, Tạ Kinh Lan theo sát phía sau.

Lan cô cùng Liên Hương ở dưới lo âu nhìn hai người, Liên Hương dặn dò: "Thiếu gia, ngươi phải cẩn thận a! Tiểu Liễm, nếu làm Đại phu nhân nổi giận, ngươi phải che chở thiếu gia, thiếu gia nếu có chuyện không may, ta nhất định không buông tha ngươi!"

"Biết rồi, ta nhất định che chở hắn, một sợi tóc cũng không để rơi." Hạ Hầu Liễm thờ ơ qua loa lấy lệ.

Chờ Tạ Kinh Lan cũng lên tường, Hạ Hầu Liễm nhảy xuống, Tạ Kinh Lan có chút do dự, tường rất cao, hắn trong lòng có chút sợ hãi, nhưng lại không muốn Hạ Hầu Liễm nhìn ra, mắt nhắm một cái liền nhảy xuống. Hắn không rơi xuống đất, mà là rơi vào một vòng ôm ấm áp, Tạ Kinh Lan mở mắt ra, chỉ thấy gương mặt Hạ Hầu Liễm ở trước mắt, giật mình, từ trong ngực hắn lăn xuống.

"Ngươi nhảy như vậy,có mà ngã gãy chân. Nhảy tường phải hai chân tách ra, một chân rơi xuống chạm đất trước. Nếu không phải ta đỡ ngươi, ngươi liền ' xuất sư chưa nên thân đã thành tàn phế ' ." Hạ Hầu Liễm nghiêm nghị chỉ điểm.

Tạ Kinh Lan: "..."

"Liễm ca ca!" Hai người vừa mới đứng vững, liền thấy một tiểu nha đầu thở hồng hộc chạy tới, "nơi Đới lão gia luận đạo thay đổi rồi, đổi thành Vọng Thanh Các hồ Yên Ba, ngay một canh giờ nữa, lúc này mọi người bố trí xong hết rồi."

"Liễm ca ca?" Tạ Kinh Lan nghi ngờ nhìn tiểu nha đầu.

Hạ Hầu Liễm cười hắc hắc, ngượng ngùng nói: "Đây là Lan Hương cô nương làm ở thư phòng, mới quen trước đó vài ngày. Lan Hương muội muội, cám ơn ngươi, đuổi được Minh nhi về sẽ mời ngươi ăn quế hoa cao."

Lan Hương le lưỡi một cái, nói: "Vậy ngươi nhớ đấy, ta là trộm chạy ra ngoài thông báo ngươi, bây giờ phải nhanh đi về."

Nói xong, hướng hai người hành lễ, từng bước từng bước chạy xa.

"Ngươi cũng thật bản lĩnh, mới đến phủ mấy ngày, đã thu được một Lan Hương muội muội. Trai gái tư truyền là tội lớn, ta bùn Bồ tát qua sông tự thân khó bảo toàn, đến lúc đó cũng không cứu được ngươi." Tạ Kinh Lan hừ nói.

Hạ Hầu Liễm câu tam đáp tứ bản lĩnh quả thực kinh người, mới vừa nha đầu kia nhìn cũng không nhìn y, đối với Hạ Hầu Liễm lại làm như hết sức thân mật. Tạ Kinh Lan liếc Hạ Hầu Liễm một cái, lại hừ một tiếng.

Hạ Hầu Liễm kêu oan: "Lén lút tư truyền ? Ta có lén lút cũng là lén lút với ngươi, vật lén lút cho ngươi còn vất xó đáy tủ đóng bụi kia kìa !"

Tạ Kinh Lan cả giận: "Nói linh tinh cái gì? Chúng ta đều là nam nhân, sao có thể gọi là lén lút tư truyền ?"

Hạ Hầu Liễm làm một cái mặt quỷ.

Trước khi ra ngoài Hạ Hầu Liễm để cho Tạ Kinh Lan khoác áo của mình, lại đội lên đầu y chiếc mũ vải , đưa mắt thoáng nhìn một cái nếu không nhìn kỹ, Tạ Kinh Lan cũng chỉ giống như người làm. Hạ Hầu Liễm lại nhặt từ trong bụi cỏ ra hai cái mâm hắn đã sớm giấu kỹ, mỗi người cầm một cái, một đường cúi đầu, thông suốt không trở ngại đến được bên hồ Yên Ba.

Vọng Thanh Các xây trên một mô đất giữa hồ, quang cảnh phía dướI là sóng nước lăn tăn, trước mặt không xây lan can. Đứng ở tầng hai là có thể trông về phía xa, đúng là một nơi phong nhã. Tạ gia dù sao cũng lấy thi thư gia truyền, đình đài lầu các cũng lộ ra vẻ văn nhân nhã sĩ của người trí thức.

Thời gian còn sớm, hai người núp ở sau hòn non bộ giả chờ con cháu trong tộc đều đã vào hết. Tạ Kinh Lan cởi áo Hạ Hầu Liễm xuống, tháo mũ che đầu, Hạ Hầu Liễm giúp y cột lại tóc, chỉnh áo mũ xong, liền trở thành một thiếu niên lang sống động xinh đẹp.

Không trách được Hạ Hầu Liễm dùng từ "đẹp" hình dung Tạ Kinh Lan, người này dáng dấp một bộ nương nương khang, mà còn nương đến mức lý trực khí tràng, giữa hai lông mày tự mang một cỗ kiêu ngạo coi chúng sinh như cát bụi.

Cỗ ngạo khí này, nói dễ nghe một chút thì là "thanh cao", nói khó nghe thì chính là "làm bộ làm tịch", Hạ Hầu Liễm bất đắc dĩ đem nó hiểu thành cái trước.

Hai người một đứng một ngồi, Hạ Hầu Liễm móc điểm tâm ra gặm, Tạ Kinh Lan lấy sách ra ôn lại, trên núi giả có một cây hàn mai, cành cây tà tà vượt qua đỉnh đầu hai người, phiêu phiêu du du rơi xuống một mảnh hoa .

Hạ Hầu Liễm ôm cánh tay mơ mơ màng màng nghĩ, ngày tháng như vậy thật thong dong, chỉ là có chút lạnh lẽo.

Bên ngoài có tiếng huyên náo, Hạ Hầu Liễm đoán chừng sắp tới giờ, từ trong khe đá đi ra bên ngoài xem, đệ tử Tạ gia dẫn theo thư đồng, năm ba tốp theo nhau vào Vọng Thanh Các, người người ăn mặc trang điểm lộng lẫy, gương mặt tỏa sáng, bên trái bội áo còn đeo túi thơm, bên phải mang ngọc quyết, ở trên đai lưng dắt cây sáo thúy ngọc.

Trận này nhìn không thấy giống luận đạo truyền kinh, thụ thư bái sư, mà trông như hoàng đế tuyển tú.

So sánh như vậy thì Tạ Kinh Lan một thân áo bào đơn bạc, bộ dạng sa sút, nếu đứng cùng bọn họ, không ai có thể đoán ra hắn cũng là con cháu Tạ gia, chắc cho rằng hắn cũng chỉ là một kẻ tôi tớ, mà thậm chí còn không được phục vụ bên bàn, miễn cưỡng có thể làm đứa xách giày.

Nhưng có điều Tạ Kinh Lan lại có gương mặt trời sinh người ước. Hạ Hầu Liễm nghĩ, nếu là hắn tới chọn học trò, khẳng định chọn Tạ Kinh Lan, y phục mặc dễ nhìn đi nữa có ích gì? Mặt đẹp mắt nhìn mới thoải mái. Nhìn những thứ dưa nứt táo nát này, Hạ Hầu Liễm đối với Tạ Kinh Lan có lòng tin hơn.

Nội tâm Tạ Kinh Lan không chút dao động, ở trong mắt y, con cháu Tạ gia hoặc là như đá sỏi bị y một cước đá ra ven đường, hoặc là một tầng đá lót đường giúp y cao thêm một bậc. Mà những người này, ăn mặc càng đẹp đẽ, càng làm cho vẻ độc lập của y nổi bật. Y mặc dù có thể không phải ưu tú nhất, nhưng nhất định là đặc biệt nhất.

Huống chi Đới thánh ngôn người này cũng giống như y, xuất thân con trai thứ, gia cảnh bần hàn, thiếu niên kham khổ. Bệnh gì dùng thuốc nấy, khi tìm học trò tự nhiên cũng phải đầu kỳ sở hảo. Đới thánh ngôn thấy y như vậy, nhất định sẽ nhớ tới năm tháng ngày xưa gian khổ cầu học, đối với y nảy sinh thương hại.

Tạ Kinh Lan nhìn lướt qua Vọng Thanh Các, nói: "Chúng ta không thể đi vào từ cửa chính."

Đúng vậy, cửa chính cử liền mấy người đứng trông coi, nếu đi cửa chính, nhất định sẽ bị cản lại. Hạ Hầu Liễm nhìn quanh mặt hồ, thấy bờ bên kia đậu một chiếc thuyền nhỏ, vui vẻ nói: "Chúng ta chèo thuyền qua. Bọn họ ở lầu hai, nếu chèo thuyền qua Đới tiên sinh dễ dàng nhìn thấy, chỉ cần người thấy, Đại phu nhân muốn ngăn chúng ta cũng không ngăn được ."

Đang nói, Tạ Kinh Đào xuất hiện. Sau khi bị đánh, tên mập kia đi bộ còn khó khăn, thư đồng đỡ hắn khập khễnh, theo hắn chật vật bước đi, toàn thân thịt như từng cơn sóng dao động , Hạ Hầu Liễm nhất thời biết hắn vì sao tên là"Tạ Kinh Đào"* . Hắn lên lầu hai, đặt mông ngồi xuống vị trí gần trên cùng nhất, cái tư thế ngồi kia giống như muốn đem cả tòa Vọng Thanh Các ngồi sập, Hạ Hầu Liễm trốn ở núi giả xa xa cũng cảm giác mặt đất rung một trận.

*từ Đào với từ sóng lớn cùng âm

Tới cuối cùng mới là trưởng bối.

Lan Hương nói Đới thánh ngôn nhìn không khác gì que củi trong bếp, gầy đến chỉ còn lại bộ xương, đây nhất định là một vị quan thanh chính liêm khiết, bằng không làm sao có thể đem mình đói thành như vậy. Hạ Hầu Liễm nhìn một cái liền nhận ra giữa đám người một ông lão gầy đét chính là Đới thánh ngôn, quả thật như Lan Hương nói, gầy đến như bị tróc hết thịt, thân thể lẻ loi chống đỡ cho cái cổ nhỏ bé, nhưng được cái râu lại nuôi rất tốt, vừa dài vừa trắng, như tiên nhân trong tranh.

Chưa kịp quan sát cái người cha giả nghiêm chỉnh của Tạ Kinh Lan, Hạ Hầu Liễm hô một tiếng, hai người hướng theo bờ bên kia chạy như điên.

Rất nhanh có người phát hiện hai người bọn họ, ban đầu còn ngớ ra, xoa mắt nhìn nữa mới phát hiện đó là Tam thiếu gia của Thu Ngô viện, vội vàng đuổi theo sau hai người.

"Người đâu, mau ngăn Tam thiếu gia lại!"

"Mau ngăn bọn chúng lại!"

Hạ Hầu Liễm vừa chạy vừa móc ra cái nỏ, ba ba ba lui về phía sau bắn đá, bắn phát nào trúng phát ấy, còn có người vô tình rơi vào trong ao. Đá rất nhanh dùng hết rồi, Hạ Hầu Liễm hướng về phía bọn họ giả vờ bộ dáng chuẩn bị bắn, có người tin là thật vội vàng dừng bước ôm đầu.

Đường đá bên hồ rất hẹp, người đằng trước vừa ngừng lại, người phía sau không dừng kịp bước chân tựa thủy triều xông tới, nhất thời liên hoàn đụng nhau, ngổn ngang nằm đầy đất.

Tạ Kinh Lan trong lòng vừa sợ lại vừa hưng phấn, hắn trước nay chưa từng chạy như vậy, trước nay chưa từng không chút kiêng kỵ như vậy. Hắn vốn nên cự tuyệt Hạ Hầu Liễm, nhưng khi Hạ Hầu Liễm rống to "chạy " , hắn cũng không biết tại sao, thân thể phản ứng nhanh hơn một bước, giống như một mũi tên rời cung, không màng thân mình mà lao đi giữa gió rét.

Hai thiếu niên dáng người khỏe mạnh, đi xuyên qua rừng lá bên cạnh hồ, giống như hai chú chim nhẹ nhàng, kéo dần khoảng cách với đám người phía sau.

Thấy sắp đến nơi, Hạ Hầu Liễm giơ tay phải lên, tay trái nhẹ chụp lên một cơ chốt trên cổ tay phải, một đạo hàn quang từ trong tay áo bay ra, đâm đoạn giây kéo thuyền ghim vào trong nước.

Tạ Kinh Lan đang kinh ngạc, liền nghe Hạ Hầu Liễm một tiếng rống to: "Nhảy!"

Hai người đồng loạt nhảy vào thuyền nhỏ, thuyền nhỏ mãnh liệt đung đưa, Tạ Kinh Lan không đứng vững, thiếu chút nữa muốn té xuống, được Hạ Hầu Liễm kéo cổ áo lôi trở lại mới không có chuyện gì.

Hạ Hầu Liễm nhanh chóng cầm môt cây trúc, ở trong nước chống một cái, thuyền nhỏ giống như chiếc lá rụng trôi trên mặt nước, đẩy ra trận trận rung động, lảo đảo hướng về phía Vọng Thanh Các. Người đuổi tới chỉ có thể ngừng ở bên bờ, thúc thủ vô sách nhìn Hạ Hầu Liễm cùng Tạ Kinh Lan càng ngày càng xa, biến mất từ từ trong làn sương.

Tạ Kinh Lan nhịn xuống kích động muốn gỡ tay áo Hạ Hầu Liễm ra xem, hướng về bóng mình dưới nước chỉnh lại áo mũ, chắp tay sau lưng đứng ở trên thành thuyền. Bọn họ náo loạn ra động tĩnh lớn như vậy, khẳng định Đới tiên sinh chú ý tới, hắn phải giữ dáng vẻ đoan chính.

Người trên Vọng Thanh Các còn chưa rõ nội tình, xa xa lại không thấy rõ mặt người, chỉ có thể nhìn được hai thiếu niên bị một đám người đuổi theo, cuối cùng nhảy lên thuyền nhỏ lái về phía này.

Vị đứng ở mạn thuyền đón gió rét, nhìn về nơi xa giang ba, lại có mấy phần phong tư trác tuyệt .

Đới thánh ngôn vỗ tay cười to: "Đây cũng là con cháu Tạ thị? Thú vị thú vị, mau mời người đón chúng đến đây."

Tạ Bỉnh Phong xấu hổ nói: "Con cháu trong tộc vẫn còn là tiểu thiếu niên, làm việc bất hảo, đệ tử dạy dỗ không tốt, thầy xin đừng trách."

"Không sao không sao, thiếu niên thì nên như vậy. Thành nhật ngồi một chỗ đọc sách, đóng cửa tạo xa, lãng phí bao nhiêu thời gian, bao nhiêu phong cảnh đẹp, không đi ra ngoài , mới là lẫn lộn đầu đuôi." Đới thánh ngôn cười điệp tử cũng nở hoa, lộ ra một mồm răng vàng khè.

Tạ Kinh Đào mắt tinh, một cái liền nhận ra Tạ Kinh Lan, thấy Đới thánh ngôn lên tiếng che trở, trong bụng không vui, hướng Đới thánh ngôn chắp tay nói: "Tiên sinh nhìn lầm, học trò nhận ra bọn họ, đây là hai người vô học, thích nhất đuổi mèo vờn chuột, ở trong tộc nổi danh con cháu bất hiếu bất tôn. Nhất là cái tên Tạ Kinh Lan, trước đó vài ngày còn trộm đồ của học trò, quả thực đáng hận, học trò ngại vì tình nghĩa huynh đệ, mới không gây khó dễ với hắn."

Đới thánh ngôn ngừng động tác vuốt râu một lát, nói: "Ồ ? Lại có chuyện này?"

Truyện convert hay : Nông Kiều Có Phúc
Chương Trước/4Chương Sau

Theo Dõi