Chương Trước/5Chương Sau

Đối Tượng Công Lược Sai Lầm

Chương 4

Chỗ ngồi của Trần U U là ở hàng ghế phía trước Trạm Vi Dương. Nửa đầu học kỳ 1 vốn là hai người ngồi cùng bàn, sau đó chủ nhiệm lớp phát hiện hai người bọn họ luôn nói chuyện trong lớp nên đem hai người tách ra, tuy rằng khoảng cách không xa, nhưng không tiện nói chuyện riêng.

Bọn họ đem thời gian nói chuyện phiếm sửa thành giờ giải lao.

Trần U U xoay người lại, ngồi ở ghế trước cùng Trạm Vi Dương nói chuyện, y nói: "Cậu bị điên à?" Y nói chuyện có thói quen, câu hơi dài thì phải ở chỗ không thể nhịn được nói lắp tạm dừng một chút, tránh cho chính mình lặp lại một chữ phía trước.

Trạm Vi Dương hơi nhíu mày, cậu cảm thấy mình không điên, đó là do hệ thống yêu cầu, cũng không phải chính cậu muốn làm như vậy, chỉ là cậu không thể giải thích với Trần U U, nếu thật sự giải thích Trần U U khả năng vẫn sẽ cho rằng cậu điên rồi.

Trần U U lại nói: "Cái kia Tạ Linh, không, hắn là con trai à?"

Trạm Vi Dương trả lời: "Đúng."

Trần U U nói: "Cậu là gay?"

Trạm Vi Dương không vui: "Tôi không phải."

Trần U U nói: "Thích, thích đàn ông, đàn ông, vậy còn không phải là gay?" Y bất chấp nói lắp, một bụng tò mò nhịn không nổi.

Trạm Vi Dương phản bác nói: "Tôi không thích cậu ta, tôi chỉ là muốn theo đuổi cậu ta."

Trần U U vẻ mặt khó hiểu nhìn cậu: "Why?"

Trạm Vi Dương vẫn không thể nói, cậu đưa tay lên đỡ mặt, có chút buồn rầu nói: "Đừng hỏi cái này, cậu giúp tôi nghĩ xem có biện pháp gì không?"

Trần U U không hề ngu ngốc, đầu óc của y so với miệng linh hoạt hơn nhiều, chỉ là không có cách nào diễn đạt thành lời. Thành tích các môn của y đều không tồi, ngữ văn và tiếng Anh thành tích cực kỳ tốt, đặc biệt giỏi viết văn, có lẽ là bởi vì miệng không thể biểu đạt, cho nên mới mượn chữ viết để truyền đạt cảm xúc của mình.

Lúc này Trần U U hoàn toàn không giải thích được Trạm Vi Dương đang nghĩ cái gì, chỉ có điều bọn họ là bạn học cấp ba đã được một năm, y vốn dĩ chưa bao giờ thực sự hiểu Trạm Vi Dương, vì thế y thuận miệng nói: "Cậu trước tiên đi chuyển, giới thử xem."

Trạm Vi Dương dùng cặp mắt tròn đen nhánh của cậu nhìn Trần U U.

Trần U U nói: "Tôi cảm thấy Tạ, Linh thích con, gái, hắn sẽ không thích cậu, cậu cứ thay đổi, tính cách trước."

Trạm Vi Dương thực nghiêm túc trả lời: "Tôi cảm thấy không được, ba ba sẽ không đồng ý."

Trần U U gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Đúng vậy."

Trạm Vi Dương nói: " Vậy, làm sao bây giờ?"

Trần U U thanh âm đầy uy lực: "Từ bỏ."

Buổi chiều tan học, Trạm Vi Dương đi chiếc xe đạp chung ở ven đường về nhà, cậu đạp xe rất nhanh, gió lùa vào từ ống tay áo đồng phục, đem quần áo trên lưng cậu thổi đến phồng lên.

Đỗ xe ở cửa tiểu khu, Trạm Vi Dương vừa lấy điện thoại đi vào trong, vừa liếc nhìn bóng lưng Tạ Linh trong ảnh chụp, không nhịn được khẽ thở dài.

Lúc về đến nhà, Trạm Vi Dương thấy Bùi Khánh đã trở lại, đang đứng ở trong phòng khách nói chuyện với bà nội.

Cậu không biết tại sao lại có chút sợ Bùi Khánh, có lẽ là trước khi đi Trạm Bằng Trình dặn dò Bùi Khánh trông chừng cậu, trong tiềm thức cậu cảm thấy Bùi Khánh là có thể quản chính mình, tựa như trong nhà một cái trưởng bối.

Bùi Khánh quay đầu lại nhìn thấy cậu, khẽ cười, nói: "Vi Dương về rồi? Mau tới ăn cơm đi."

Dì La đem đặt thức ăn lên bàn, Trạm Vi Dương ném cặp sách lên trên sô pha, chỉ kịp đi rửa sạch tay, liền quy quy củ củ ngồi xuống bàn ăn tối.

Bà nội một bên ăn cơm một bên hỏi Trạm Vi Dương: "Dương Dương buổi trưa ở trường học ăn cái gì?"

Trạm Vi Dương nói: "Ớt xanh khoai tây bào sợi cùng thịt băm vị cá." Cậu buổi trưa đều ăn ở nhà ăn trường học, đến buổi chiều tan học mới có thể về nhà ăn cơm.

Dì La nói: "Nhà ăn trường học đồ ăn không ngon, nấu nồi lớn."

Trạm Vi Dương không nói gì, trong lòng cậu cảm thấy thật ra đồ ăn cũng không tệ. Vùi đầu yên lặng ăn cơm trong chốc lát, cậu không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn Bùi Khánh, Bùi Khánh đã ăn xong rồi, vừa mới đặt đũa xuống, đang ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt Trạm Vi Dương, vì thế anh hướng Trạm Vi Dương cười cười, kết quả Trạm Vi Dương lập tức vùi đầu tiếp tục ăn cơm.

Sau bữa tối, Trạm Vi Dương vừa nhấc thang, nghe thấy tiếng bước chân của Bùi Khánh, nhịn không được quay đầu lại nhìn, tăng tốc chạy một mạch lên lầu hai, trở về phòng đóng cửa lại.

Trạm Vi Dương đi tới bàn học, ngồi xuống.

Lúc này mặt trời còn chưa hoàn toàn xuống núi, từ cửa sổ chiếu vào, làm nửa bên mặt Trạm Vi Dương hơi hơi đỏ lên, cậu kéo khóa cặp sách đặt ở trên đùi, từ bên trong lấy ra hai quyển sách, sau đó đặt cặp sách sang bên cạnh, mở một cuốn sách trước mặt ra.

Sau đó, Trạm Vi Dương cầm lấy di động gửi tin nhắn cho Trần U U: "Cậu nói tôi viết cho cậu ta một bức thư tình được không?"

Trần U U lúc này đại khái vẫn còn ăn cơm tối, cũng không lập tức trả lời cậu.

Trạm Vi Dương muốn xem lại bức ảnh của Tạ Linh, vừa tìm thấy nó trong album điện thoại thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Cậu trong lòng căng thẳng, vội vàng đem điện thoại đặt lên bàn, quay đầu nhìn chằm chằm về phía cửa, nói: "Mời vào."

Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, Bùi Khánh đứng ở cửa, trong tay cầm đĩa trái cây nhỏ, nói: "Dì La nhờ anh mang tới."

Vừa nói, anh vừa đi tới chỗ Trạm Vi Dương, đặt đĩa lên trên bàn.

Trạm Vi Dương ngẩng đầu nhìn anh, nói: "Cảm ơn."

Bùi Khánh liếc nhìn quyển sách giáo khoa đang mở trên mặt bàn của Trạm Vi Dương, nói với cậu: "Em ăn chút trái cây nghỉ ngơi một lát, anh tắm rửa xong liền tới giúp em tự học."

Trạm Vi Dương tức thì mở to hai mắt, cậu nói: "Ồ."

Bùi Khánh lại cười, xoay người bước ra ngoài, lúc ra khỏi cửa còn giúp cậu đóng cửa phòng.

Trạm Vi Dương thản nhiên ăn trái cây, cậu cởi dép lê trên chân, nhấc chân ngồi xếp bằng trên ghế, khi ăn hết hai quả táo, lại khó khăn vươn tay lấy bút có chữ ký ở trong hộp đựng bút trên bàn, sau đó một tay cầm quả táo, một tay cầm bút bắt đầu làm bài tập thầy giao ở mặt sau sách giáo khoa.

Chờ đến khi Trạm Vi Dương ăn hết đĩa trái cây, Bùi Khánh cũng tắm xong.

Bùi Khánh đã thay quần áo, mặc một chiếc áo phông ngắn tay rộng rãi và quần ngủ dài, mang theo hơi nước lạnh, thời điểm tiến vào trong tay còn cầm một quyển sách nghiệp vụ.

Anh đi đến bên cạnh bàn, đứng ở bên cạnh Trạm Vi Dương, cúi đầu nhìn thoáng qua quyển sách mở ra ở trước mặt cậu.

Sách giáo khoa của Trạm Vi Dương còn rất sạch sẽ, không viết một chữ nào.

Bùi Khánh đem một bàn tay đặt ở trên vai Trạm Vi Dương, nói: "Không sao, cứ thong thả."

Trạm Vi Dương phát hiện lòng bàn tay Bùi Khánh rất nóng, liền cứng ngắc gật đầu, nhìn chằm chằm vào quyển sách trước mặt, không ngẩng đầu lên.

Bùi Khánh nhanh chóng rút tay về, từ bên người cậu rời đi, ngồi xuống mép giường của cậu bắt đầu đọc sách.

Trạm Vi Dương cầm bút, nhìn câu hỏi kia nửa ngày cũng không viết được, lúc sau không nhịn được lén lấy điện thoại qua, bật chế độ chụp ảnh selfie, camera nhắm ngay phía sau Bùi Khánh.

Bùi Khánh cúi đầu nghiêm túc đọc sách.

Trạm Vi Dương đang muốn đặt điện thoại xuống, lúc này đột nhiên vang âm thanh nhắc nhở tin nhắn, trên màn hình nhảy ra biểu ngữ tin nhắn, Trần U U lúc này trả lời cậu hai chữ: "Có thể."

Truyện convert hay : Độc Y Mẫu Thân Manh Bảo Bảo
Chương Trước/5Chương Sau

Theo Dõi