Saved Font

Trước/62Sau

[Đồng Nhân] [Harry Potter] Sánh Bước Cùng Người

Chương 18: Tiết Độc Dược

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"Chị nghe nói hôm qua em bị ngã. Bây giờ thế nào rồi? Em có còn sao không?" Lily quan tâm hỏi Jessica tới tấp.

"Chị Lily cứ bình tĩnh, nói từ từ thôi, làm sao em trả lời kịp được. Đúng là hôm qua em có bị ngã nhưng giờ không sao nữa rồi."

Jesssica có chút bất đắc dĩ. Cô biết Lily là đang quan tâm cô nhưng như này có phải có hơi quá không? Nhìn từng tốp học sinh đi qua nhìn chằm chằm hai người không chớp mắt, cô biết ngay hình tượng của mình lại giảm xuống một bậc. Mà vốn dĩ trước đó, cô cũng chẳng có bao nhiêu hình tượng rồi.

"Em không có chuyện gì thì tốt rồi. Sáng nay chị nghe thấy học sinh năm nhất Slytherin nói chuyện mới biết được đấy." Lily khoa trương vuốt ngực, tỏ ra yên tâm.

"Em không biết đâu. Lúc đấy chị đã định đến bệnh thất thăm em nhưng lại bắt gặp Sev. Cậu ấy nói em đã ra khỏi bệnh thất, đi học rồi nên chị mới không đến thăm được. Nhưng em thật sự không sao chứ? Nếu có chuyện gì thì phải nói cho chị biết ngay đấy!"

Không đợi Jessica kịp trả lời, Lily hình như lại nhớ tới chuyện gì đó rồi hỏi tiếp "Tiết tiếp theo em học môn gì? Có cần chị dẫn đi không? Hình như mấy bạn học nhà em không chờ em thì phải..."

Nhìn vẻ lo lắng không chút giả vờ nào của Lily, Jessica cười thật tươi. Đó là nụ cười phát ra từ tận đáy lòng của cô. Ngoài gia đình ra, có lẽ Lily là người đầu tiên thật lòng quan tâm cô đến vậy. Giơ tấm da dê trong tay lên, Jessica cười nói với Lily: "Không cần phiền chị thế đâu ạ! Anh Snape đã vẽ hộ em một tấm bản đồ đơn giản. Có bản đồ rồi em không lạc đường đâu."

"A,... đây là Sev vẽ sao?"

Lily cầm lấy tấm bản đồ, quan sát kĩ càng rồi cười tươi. Chẳng qua một lúc sau, cô nàng lại tỏ ra buồn phiền.

"Sev luôn thật chu đáo. Nếu cậu ấy không quá si mê phép thuật Hắc ám thì tốt..."

"Phép thuật Hắc ám ạ?"

Jessica có chút mê man, phép thuật Hắc ám thì sao? Tuy rằng lúc mới học giáo sư Flitwick có phổ biến qua cho cả lớp về các loại phép thuật trong đó có phép thuật Hắc ám, nhưng thế có nghĩa là sao? Thích phép thuật Hắc ám đâu có nghĩa không phải là người tốt đâu... Giống kiểu có người cầm súng nhưng đâu có nghĩa là người xấu đâu. Nếu là cảnh sát thì sao!?

Nhìn bộ dáng của Jessica, Lily chợt tự tự vỗ đầu mình, lộ ra vẻ ảo não: "Aiz, em xem sao chị lại nói chuyện này với em làm gì. Em mới tiếp xúc với thế giới Phù thủy chắc cũng chưa hiểu được đâu."

Nói xong, Lily lấy ra một chiếc đồng hồ đẹp, tinh xảo từ trong túi, mở ra xem thời gian, rồi hô lớn: "Thôi chết rồi, sắp vào lớp rồi! Chị phải nhanh lên thôi! Còn em nữa Jessica, em cũng nhanh lên đi!"

Jessica không nói gì chỉ gật đầu. Cô nghĩ thầm: 'Nếu không phải chị kéo lấy em nói mấy chuyện trên trời dưới đất thì em đã sớm đến nhà kính rồi.'

Đem trả lại bản đồ cho Jessica, Lily vội vàng chạy đến lớp. Nhưng chưa chạy được bao xa, cô nàng lại dừng lại, xoay người về phía Jessica.

Nhìn Jessica, Lily băn khoăn nói: "Jessica em xác định thật sự không cần chị giúp sao? Em không cần lo chị sẽ vào học muộn đâu. Chị đã học ở Hogwarts năm năm rồi, đối với nơi này rất quen thuộc, nhất định sẽ đuổi kịp đến giờ vào lớp."

"Em chắc chắn 100% thưa chị Lily. Cho dù chị không tin em thì cũng phải tin anh Snape chứ!"

Jessica huơ nhẹ bản đồ trong tay, rồi nhẹ nhàng đẩy Lily tiến về phía trước "Chị mau đi nhanh đi, nếu không sẽ muộn thật mất."

Lily lo lắng nhìn Jessica một lúc, rồi tự hỏi: 'Có lẽ Jessica nói đúng, chắc con bé sẽ tự lo liệu được thôi, nhỉ? Với lại cũng sắp vào lớp rồi, cứ lôi kéo nhau mãi cũng không hay.' Nghĩ xong, Lily liền quyết định chạy nhanh đến lớp.

Nhìn cô gái tóc đỏ chạy đi xa, Jessica cũng quay đầu, chạy như điên về phía nhà kính. Cô không muốn ngay tiết thảo dược đầu tiên đã đi muộn đâu!

May mắn sao, ngay khi Jessica đến nhà kính, chuông vào học cũng vừa lúc reo lên. Tiết thảo dược này là tiết đầu tiên Slytherin học cùng Gryffindor, giáo viên dạy học là chủ nhiệm Hufflepuf - giáo sư Sprout. Bởi vì lúc còn ở nhà đầu tư, chuẩn bị nhiều nhất vào môn thảo dược nên Jessica thực hành rất tốt so với các học sinh khác. Thực ra thì cũng không quá khó. Chủ yếu là do đám sư tử Gryffindor quá tăng động, suốt ngày nghịch ngợm, phá phách, lại còn cẩu thả. Mà đám rắn nhỏ Slytherin lại hiếm có người hứng thú với việc làm việc với bùn đất.

Vì vậy, Jessica làm hoàn thành nhiệm vụ nhanh lại còn cẩn thận đã được giáo sư Sprout tán thưởng và cộng thêm hai điểm cho Slytherin. Đối với việc này, Jessica rất hài lòng, đây là một bắt đầu tốt, không phải sao? Cô tin chỉ cần cô kiên trì, cố gắng không ngừng kiếm điểm cho Slytherin thì cho dù có nhiều người không ưa cô đến mấy ít nhất cũng sẽ không gây khó dễ cho cô.

Mà sự thật cũng đã chứng minh như thế. Tiết độc dược ngay sau đó đã khẳng định ý tưởng của cô không sai.

Tiết độc dược này, Slytherin được học chung với Ravenclaw. Đi theo đằng sau hàng dài Slytherin năm nhất, lúc tiến vào phòng học độc dược, Jessica vô cùng ngạc nhiên khi thấy giáo sư Horace Slughorn đã đứng ngay trong phòng.

Nhìn học sinh nối đuôi nhau đi vào, giáo sư Slughorn tươi cười, chào hỏi từng học sinh ông quen biết. Thậm chí, ông còn không thèm để ý ánh mắt tò mò và mấy lời nghị luận của đám rắn nhỏ chụm đầu vào nhau đằng sau mà còn đứng hàn huyên với Jessica một lúc lâu.

Sau khi tất cả học sinh đã ổn định chỗ ngồi, giáo sư Slughorn mới vỗ tay, tập trung hết mọi sự chú ý lên mình: "Hoan nghênh các trò đã đến với môn độc dược - một bộ môn khoa học tinh tế và một nghệ thuật chính xác. Trong môn học này các trò sẽ được học toàn bộ quá trình pha chế độc dược, từ những loại cơ bản nhất rồi đến loại khó. Ta hy vọng trong quá trình học, các trò sẽ yêu thích và say mê bộ môn này. Còn bây giờ, hãy lấy cân đồng, dao bạc và sách 'Bản thảo và độc dược' ra. Các trò cũng không cần phải lo lắng về vạc của mình, chúng đã được các gia tinh giúp đỡ, đem tới phòng học. Đương nhiên, bên trên có ghi tên các trò."

Lớp học vang lên một trận cười nhẹ. Lúc sáng chuẩn bị đi học, không ít người trong bọn họ còn ngốc nghếch, định lệ khệ ôm vạc nửa ngày để đợi đến tiết độc dược đâu. Cho nên, đến khi biết các gia tinh sẽ đem vạc đến lớp hộ họ, tất cả đều thở dài nhẹ nhõm.

"Ta biết các trò đã lo lắng điều gì. Dù sao, phải biết rằng ôm vạc chạy trên hành lang cũng không phải hình ảnh xinh đẹp gì đâu." Giáo sư Slughorn nháy mắt với đám học sinh, ông cũng hiểu được điều chúng lo lắng.

Ông vỗ bàn tay đầy đặn của mình rồi nói tiếp: "Được rồi, tốt lắm. Trật tự nào các trò, đã vào giờ học rồi. Có lẽ nhiều trò không để ý cho lắm nhưng lúc nãy trong khi các trò đang cười đùa vui vẻ thì chuông vào học đã vang lên rồi."

Cả lớp dần trật tự lại, chăm chú nhìn về phía giáo sư Slughorn, chờ ông chính thức bắt đầu buổi học. Giáo sư Horace Slughorn là một người vô cùng uyên bác, hơn nữa kinh nghiệm dạy học cũng vô cùng phong phú. Ông biết cách làm thế nào để làm tiết học trở lên sôi động hơn.

"Hôm nay, chúng ta sẽ học về dược trị mụn. Đây là một loại độc dược vô cùng đơn giản. Chỉ cần các trò làm đúng theo những hướng dẫn trong sách giáo khoa thì sẽ không phát sinh bất cứ chuyện nguy hiểm gì."

Nhìn một học sinh Ravenclaw đã vội vàng giở sách giáo khoa, giáo sư Slughorn cười phá lên: "Không, không, từ từ thôi con trai, xin đợi một chút. Ta còn chưa nói xong đâu."

Cả lớp lại hướng mắt về phía giáo sư Slughorn, học sinh có ba mẹ hoặc anh chị đã từng học ở Hogwarts dường như nhớ ra chuyện gì đó, hưng phấn ngồi thẳng dậy. Trong mắt chúng như bắn ra tia chờ đợi cháy bỏng về phía giáo sư.

Hình như, giáo sư Slughorn cũng rất hưởng thụ những ánh mắt đấy. Ông cười nói: "Ta tin, không ít trò trong đây đều biết ta có một thói quen. Đó là trong tiết học độc dược đầu tiên của học sinh năm nhất ở Hogwarts, ta sẽ có một phần thưởng nho nhỏ. Đương nhiên, năm nay cũng không ngoại lệ. Các trò lên cảm thấy may mắn vì phần thưởng hôm nay ta chuẩn bị là... Phúc lạc dược!"

Nghe vậy, tất cả học sinh trong lớp như đều được nâng dây cót, lập tức ngồi thẳng dậy, ngay ngắn, chăm chú nhìn chằm chằm mồm giáo sư Slughorn. Dường như các học sinh đó đều muốn nhớ kĩ từng từ đơn cùng những thứ mà giáo sư sắp nói ra.

"Phúc lạc dược là độc dược may mắn. Nó mang đem đến cho những người uống nó vận may. Tất nhiên điều kiện tiên quyết là phải chế tạo độc dược đúng phương pháp, nếu không nó sẽ đem lại hậu quả vô cùng đáng sợ."

[Scor: Ước gì nó có thật thì tốt nhỉ ]

Giáo sư Slughorn từ trong túi áo lấy ra một bình thủy tinh nhỏ. Ông giơ lên để tất cả học sinh có thể quan sát rõ chất lỏng màu vàng lấp lánh như vàng nguyên chất cứ sóng sánh trong lọ.

"Một lọ Phúc lạc dược nhỏ có thể đem lại cho người uống nó 12 giờ vận khí cực kỳ may mắn. Trong thời gian độc dược có tác dụng, vô luận là người đó làm cái gì cũng sẽ được thần may mắn chiếu cố."

Nhìn vẻ mặt đầy kích động của đám học sinh bên dưới, giáo sư Slughorn nhẹ nhàng đem lọ Phúc lạc dược để trên bàn, dưới tầm mắt của tất cả học sinh. Gương mặt mập mạp của ông trở lên nghiêm túc hơn: "Nhưng ta cũng lưu ý trước, Phúc lạc dược là một trong những loại độc dược bị cấm sử dụng trong một số cuộc thi như thi Quidditch hay thi kiểm tra, đánh giá. Vì vậy, ta hy vọng, sau tiết học này, vô luận là ai giành được phần thưởng này cũng không được làm trái với quy định."

Giáo sư Slughorn dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Ta nghĩ nhiều người trong các trò vẫn chưa biết không thể sử sụng Phúc lạc dược trong thời gian dài. Bởi vì nếu sử dụng trong thời gian dài, nó sẽ làm cho con người ta trở lên mê muội, lỗ mãng và cuồng vong tự đại. Cho nên, hôm nay ta chỉ đem một lọ nhỏ Phúc lạc dược làm phần thưởng cho các trò. Đương nhiên, đến khi các trò học đến năm sáu sẽ có cơ hội uống thử và pha chế loại độc dược này. Đến lúc đó, ta hy vọng các trò vẫn sẽ nhớ kỹ lời nhắc của ta hôm nay... không được dùng Phúc lạc dược trong thời gian dài, dùng quá liều lượng, lại càng không được sử dụng nó trong các trận đấu, trận tranh tài và các cuộc thi."

"Hiện tại, tất cả hãy mở sách giáo khoa trang 5. Trên đấy có ghi cách pha chế dược trị mụn." Giáo sư Slughorn nói.

"Từ giờ đến lúc tan học, các trò hãy hợp thành nhóm hai người để pha chế độc dược. Nhóm nào trong thời gian ngắn nhất làm ra sản phẩm tốt nhất sẽ giành được phần thưởng này."

Giáo sư Slughorn vừa nói xong, tất cả học sinh trong lớp đều lục tục đứng lên. Tất cả như ong vỡ tổ ùa đến cuối phòng học tìm cho ra bằng được vạc có viết tên mình, sau đó binh binh lách cách bê vạc về chỗ và đặt lên bàn. Đương nhiên, với nhóm hai người mà nói bọn họ chỉ cần một cái vạc là đủ rồi. Còn cái còn lại thì làm gì ư? Cứ để đấy làm dự phòng nếu cái vạc kia bị nổ thì còn có cái mà dùng. Dù sao chuyện nổ vạc trong tiết độc dược cũng không phải chuyện hiếm lạ gì cả.

Jessica trầm mặc ngồi một mình ở góc phòng, không có ý đứng dậy tìm bạn nhóm. Dù sao chắc cũng chả có ai muốn làm nhóm với cô đâu. Việc chế độc dược này đối với cô cũng không có gì khó dù sao cô cũng đã pha chế thử ba lần rồi. Nếu không phải nguyên nhân do vạc, những lọ độc dược đó cũng được coi là pha chế thành công rồi.

Đợi tất cả học sinh lấy hết dược liệu, Jessica mới từ tốn đi qua lấy, cô không nhanh không chậm lựa chọn những dược liệu cần thiết để pha chế dược trị mụn này. Vào lúc Jessica đã lấy xong đồ và đang thực hiện cân cân nặng, giáo sư Slughorn đi đến đứng cạnh bàn cô.

"Trò Jones, trò làm một mình có sao không?"

"Dạ tất nhiên là được ạ, thưa giáo sư. Xin thầy cứ yên tâm." Jessica cảm kích cười với giáo sư Slughorn nhưng vẫn tiếp tục thực hiện công việc trong tay. Thật sự cũng không thể trách Jessica được, cô cũng không có biện pháp nào. Bởi vì cô làm một mình nên phải nắm chặt thời gian để đuổi kịp tiến độ các nhóm khác, thậm chí còn phải nhanh hơn.

Giáo sư Slughorn gật đầu, không nói gì thêm mà đi đến bên các nhóm khác, kiểm tra quá trình pha chế độc dược, tránh phát sinh mấy chuyện ngoài ý muốn. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, ông vẫn liếc nhìn về phía Jessica một cái. Đối với thao tác lưu loát, thuần thục như nước chảy mây trôi của cô ông không tiếc lời khen ngợi. Ông vẫn nhớ rõ, năm đấy Severus cũng là một mình pha chế độc dược trong buổi học đầu tiên. Ban đầu, không có học sinh nào nguyện ý làm chung nhóm độc dược với anh, mà hiện tại thời thế thay đổi, anh khinh thường làm chung nhóm với người khác. Theo đúng như lời anh nói thì những người đó chỉ tổ làm liên lụy, vướng chân vướng tay hắn, làm ảnh hưởng đến sự hoàn mỹ của độc dược pha chế ra. Thật đúng là phong thủy xoay chuyển mà!

Nghĩ đến đây, giáo sư Slughorn lại không thể kiềm chế được sự tò mò, liếc Jessica thêm một cái nữa. Hiện tại, cô đang chăm chú hầm nhừ ốc sên có sừng.

Cô đem vạc chứa đám ốc sên có sừng bò lúc nhúc đun trên lửa nhỏ âm ỉ theo đúng yêu cầu trong sách. Sau đó, cô mới có thời gian ngừng tay để lau mồ hôi trên trán. Không nghỉ ngơi, bỏ qua thời rảnh rỗi đó, cô lập tức lấy dao nhỏ vuốt sợi tầm ma.

Độc dược là một bộ môn khoa học tinh tế và một nghệ thuật chính xác. Nó sẽ không vì huyết thống hay xuất thân của một người mà trở lên đơn giản hơn. Cho dù là những đứa trẻ xuất thân từ Thế giới Phù thủy, nếu không phải có hứng thú lớn với độc dược, chúng sẽ không vì rảnh rỗi, không có việc gì làm mà đi thu thập nhớt sên hay làm lông nhím linh tinh. So sánh với đám dược liệu độc dược đầy ghê tởm đó, cưỡi chổi bay loạn trên bầu trời chơi Quidditch đối với đám trẻ hấp dẫn hơn nhiều.

Dù sao dưới sự hình thành và phát triển mạnh mẽ của nhiều tiệm độc dược, hiện tại, để có một lọ độc dược với các Phù thủy cũng không phải việc gì khó. Chỉ cần ra tiệm và mua độc dược mình muốn là được. Như vậy thì tại sao bọn họ cần phải cực khổ lôi vạc từ góc xó nào đó ra để pha chế độc dược chứ?

Bởi vì các bậc phụ huynh không nhận thức được tầm quan trọng của nó, nên những phù thủy nhỏ cũng không được định hướng tiếp xúc với việc pha chế độc dược từ nhỏ. Ngoại trừ nhà Prince lấy pha chế độc dược làm vinh quang, những gia đình phù thủy khác chỉ đơn giản là quan tâm cho con học nhiều một chút, có thêm chút tài năng, không bị đuối khi đi học với bạn bè mà thôi.

[Scor: Làm phù thủy mà vẫn bị bắt đi học thêm nhỉ.]

Hiểu được tâm lý chung của nhiều phù thủy cho nên, khi thấy vạc của mỗi học sinh là độc dược ở mọi trạng thái, màu sắc khác nhau, giáo sư Slughorn cũng không quá ngạc nhiên. Bộ môn độc dược này thật sự đã xuống dốc rồi. Nhóm phù thủy tuy hưởng thụ sự tiện lợi mà độc dược mang lại nhưng vẫn không nguyện ý tự đi pha chế độc dược, chứ nói gì đến làm mới. Đã rất nhiều năm trôi qua, cũng phải đến hơn mấy chục năm vẫn không có một sách độc dược nào được xuất bản thêm. Có lẽ, không bao lâu nữa, thế giới Phù thủy này sẽ không còn một vị Đại sư Độc dược chân chính nữa.

Giáo sư Slughorn âm thầm cảm khái rồi bắt đầu lượt giám sát thứ hai.

Trước/62Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nông Môn Trưởng Tỷ Có Không Gian