Chương Trước/86Chương Sau

Đông Phương Bất Bại Chi Bát Phong Độ

Chương 24: Hẳn là…

Qua mười lăm, cách ngày đại hội Hành Sơn đã không còn xa, Địch Vân nghĩ nếu tính toán thời gian cũng nên chuẩn bị khởi hành. Kết quả là nhiều ngày lấy lý do chuẩn bị vật phẩm lên đường, hắn thành công suốt ngày chạy ở bên ngoài, đến khi sắc trời thật tối mới trở về. Hắn rốt cuộc vẫn nghĩ không thông, không biết nên làm cái gì mới đúng.

Hạ Tuyết Nghi vốn làđồđệ do Địch Vân thu nhận, nhưng hắn cả ngày trốn mất biệt, cũng không kịp giáo thụ võ công, nhưng khi Đông Phương Bất Bại rãnh rỗi sẽ chỉđiểm hắn vài chiêu. Hạ Tuyết Nghi là kỳ tài võ học, có danh sư chỉ dạy, tuy nói bị phếđi võ công, nhưng không thương tổn đến kỳ kinh bát mạch, khôi phục thập phần rõ ràng.

Mỗi ngày khi sắc trời thực tối, Địch Vân mới thúc ngựa trở về, lại mang theo rất nhiều thứ. Đến ngay cả bản thân cũng cảm thấy có chút buồn cười, khởi hành cũng không cần phải chuẩn bị nhiều thứ như thế, nhìn qua giống nhưđược thăng quan. Nghĩđến thần thái gần đây của Đông Phương, cơ hồ cùng ngày thường không có gì khác biệt, vẫn bình thản mỉm cười. Chỉ là không biết vì cái gì, Địch Vân nhìn thấy ngược lại càng thêm phiền não.

Sắc trời tối nhanh, trời lại đầy mây không cóánh trăng, không gian yên ắng, có thể thấy ngõa ốc phía xa xa còn đang đề hồng chúc quang.

“Dương huynh đệđã trở lại.”Đinh Điển thấy Địch Vân đẩy cửa tiến vào, ngẩng đầu chào hỏi.

Địch Vân gật đầu, xem nhưđáp lại, đem mọi thứ buông xuống, đi xem tiểu Địch Vân.

“…… Đông Phương đâu?“Địch Vân đẩy cửa đi vào thấy Hạ Tuyết Nghi đang hống hài tử không khỏi ngẩn ra, hỏi.

“Đông Phương giáo chủ?” Hạ Tuyết Nghi nghe hắn hỏi cũng ngẩn ra, có chút kỳ quái nói:“Đông Phương giáo chủ không phải buổi sáng vừa rời đi sao.”

Địch Vân nhất thời không có phản ứng, lúng ta lúng túng lặp lại:“Rời đi?”

“Dương huynh đệ.”Đinh Điển theo tiến vào, nói:“Ngươi vội vàng bận rộn, ta chưa kịp nói với ngươi. Sáng sớm sau khi ngươi đi khỏi, Đông Phương giáo chủ cũng rời đi, bảo ta giao phong thư này cho ngươi.”

Trong đầu Địch Vân một mảnh trắng xóa, trong lòng thực buồn bực, hắn không nghĩ tới Đông Phương sẽ một mình rời đi, nhưng bản thân cũng làđáng đời.

Địch Vân muốn hung hăng thở dài, nhưng lại cảm thấy vô lực, nói tiếng cám ơn liền đến cốc tràng phơi nắng phía sau ngõa ốc.

Sắc trời thực tối, Địch Vân đem thư mở ra, trong thư chỉ bảo hắn quay về Hắc Mộc nhai trước, thay thế xử lý một vài sự vụ trong giáo, chờ y từ Hành Sơn trở về sẽ gặp lại.

Địch Vân nhất thời thả lỏng, biết Đông Phương rất tiêu sái, bản thân không cần nơi nơi trốn tránh, nhưng lại không thể thả lỏng, trong lòng ngược lại không thoải mái. Hắn thực phiền táo, đứng ở cốc tràng phơi nắng không lớn, thổi gió lạnh, càng ngày càng không rõ bản thân đã xảy ra chuyện gì.

“Dương huynh đệ.”

Địch Vân quay đầu lại, gặp một bóng đen đãđi tới, không phải Đinh Điển thì có thể là ai

Đinh Điển từ xa đã thấy hắn đứng ởđó, cầm thư trên tay, kinh ngạc xuất thần, nên mới đi qua, nói:“Dương huynh đệđịnh ngày mai trở về Hắc Mộc nhai sao?”

Địch Vân sau một lúc lâu không trả lời, không phải hắn không muốn trả lời, chỉ là không biết trả lời như thế nào. Hắn hẳn là phải về Hắc Mộc nhai đi, Đông Phương đãđi rồi, còn muốn hắn quay về Hắc Mộc nhai quản lý giáo vụ, hắn là hẳn nên sớm trở về, dù sao hai người cũng rời khỏi nhiều ngày, tuy nói Đông Phương cách mấy ngày sẽ truyền thư trở về, nhưng thời gian dài không ở vẫn là không tốt.

Nhưng Địch Vân không thể mở miệng được, trong lòng hắn toát ra một ý nghĩ, hẳn là nên đi Hành Sơn tìm Đông Phương……

Đinh Điển thấy hắn khóa mày không nói lời nào, không khỏi nở nụ cười, nói:“Ngươi trước kia cũng không do dự như vậy.”

Địch Vân tâm tư không ở nơi này, cũng không chúý lắng nghe, đợi đến khi hiểu được mới sửng sốt, kinh ngạc nhìn Đinh Điển, nói:“Đinh đại ca, ngươi nói cái gì?”

Đinh Điển không đáp ngược lại nói:“Ngươi mấy ngày nay luôn không thấy bóng dáng, trốn tránh cũng không phải phong cách của ngươi.”

Địch Vân một trận quẫn bách, ngay cảĐinh Điển cũng nhìn ra hắn đang trốn tránh, nói vậy Đông Phương khẳng định cũng nhìn ra, trách không được phải đi. Nghĩđến ngày ấy bản thân thất thố, đã nhiều ngày hắn nơi nơi trốn tránh, nghĩ như thế nào cũng là không nên.

Thở dài, Địch Vân nhìn Đinh Điển, đột nhiên hỏi:“Đinh đại ca, ngươi thích Lăng tiểu thư, trong lòng là loại cảm giác?” Lời hỏi xong mới cảm thấy có chút đột ngột, không quá thích hợp.

Nhưng Đinh Điển không có gì xấu hổ, sảng khoái nói:“Tất nhiên là lúc nào cũng nhớ thương nàng, lúc nào cũng muốn cùng nàng ở một chỗ.” Dứt lời vừa cười lên, vừa trêu ghẹo nói:”Không phải là Dương huynh đệ là coi trọng tiểu cô nương nhà ai, mới phiền não như vậy đi?”

Địch Vân nghe xong cũng cười không được, nếu là tiểu cô nương nhà ai hắn cũng không phiền não như vậy rời. Nếu nói thích là nhớ thương là muốn cùng một chỗ, thì trong đầu hắn chỉ toàn làĐông Phương, luôn nghĩ lúc nào cũng muốn cùng y ở một chỗ, cảm giác hai người bên nhau thực nhẹ nhàng, thực thoải mái.

“Đinh đại ca đừng lấy tiểu đệ ra nói giỡn.”Địch Vân miễn cưỡng cười nói một câu.

Đinh Điển nói:“Nếu thích phải nói ra, một mình đè nén cũng không phải chuyện tốt. Đợi cho nhân gia chạy rồi ngươi hối hận không kịp.”

Địch Vân không nói, Đinh Điển nâng tay vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói:“Ngươi người này luôn như vậy, tiến vào rúc vào sừng trâu liền ra không được, kết quả là bản thân khó chịu muốn chết……. Thật muốn chờ tới ngày giống ta cùng Sương Hoa, yêu nhau nhưng đến chết cũng không thể bên nhau, mới biết hối hận sao.”

Địch Vân nghe lời nói của Đinh Điển thì chấn động, không khỏi mở to hai mắt nhìn hắn,“Đinh đại ca ngươi……” Hắn cảm thấy hồđồ, cái gì gọi chết cũng không thể bên nhau?

“Nhiều năm không gặp như vậy, nhận không ra đại ca ta sao?”Đinh Điển nở nụ cười, nói:“Chúng ta trong đại lao cũng gọi là có giao tình a.”

Địch Vân lại choáng váng,“Đinh đại ca, ngươi nhớ rõ? Nhận thức ta?”

“Ngươi là ngốc tiểu tử cố chấp thế gian khó cóđược, ai có thể không biết ngươi.”

“Nhưng ……”Địch Vân cảm thấy có chút khiếp sợ, hắn không thể ngờđược Đinh Điển cũng kíức kiếp trước. Mà nay hắn lại dùng thân thể của Dương Liên Đình, hắn càng không nghĩđến, Đinh Điển có thể nhận ra hắn.

“Địch Vân, ngươi ngốc tiểu tử này,”Đinh Điển không khỏi nở nụ cười, nói:“Lần đầu gặp mặt ta đã nhân ra ngươi rồi, trên đời này trừ bỏ Mai Niệm Sinh đại hiệp, ta và ngươi, còn ai có tâm pháp Thần Chiếu kinh? Huống chi, kiếp này ta còn chưa gặp Sương Hoa.”

Địch Vân nghe Đinh Điển gọi danh tự hắn, trong lòng nhất thời kích động, lâu như vậy, đây là lần đầu tiên hắn nghe người khác gọi danh tự của mình. Nhưng lại nghe Đinh Điển nói, hắn còn chưa gặp Lăng tiểu thư mới giật mình, lúc bọn họ lần đầu tiên gặp mặt, bản thân lại nói từng nghe qua Lăng tiểu thư nhác tới Đinh Điển, nguyên lai đã sớm bại lộ.

Địch Vân biết Đinh Điển nhận ra mình, trong lòng kích động, nhưng tâm tình phiền toái vẫn không thể cao hứng nổi.

Đinh Điển lại vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói:“Thích người kia thì phải đi nói cho hắn a.”

Địch Vân cười khổ một chút, nói:“Đinh đại ca, ngươi không biết……” Hắn cũng không biết nên tiếp tục nói như thế nào, bảo hắn đi tìm Đông Phương để nói cái gì, hắn căn bản không hiểu được suy nghĩ của mình, thực loạn. Huống chi, Đông Phương cũng là một nam nhân.

Đinh Điển nói:“Ta chỉ biết người kia tám phần là thích ngươi.”

Địch Vân bị hắn nói đến sửng sốt, Đông Phương thích mình?! Trong lòng nhảy lên một chút, cao hứng khôn kể. Nhưng nghĩđi nghĩ lại, Đinh Điển căn bản không biết chuyện hắn cùng Đông Phương.

Đinh Điển đón ý nói hùa:“Nếu không phải thích ngươi, đổi thành người khác đã sớm chết mấy chục lần. Một người cao ngạo ngoan giác như vậy, ngươi cho là là ai cũng có thểđộng sao?”

Địch Vân chỉ cảm thấy trong đầu nổ tung một cái, trên mặt lập tức nóng lên,“Đinh đại ca ngươi……” Không phải là ngày đóđể cho hắn nhìn thấy đi? Bằng không lời nói của Đinh Điển tlà cóý gì!

Địch Vân xấu hổđến đòi mạng, nghĩđến ngày ấy hắn đem ghế dựa đá ngã khẳng định thanh âm rất lớn, kinh động người bên ngoài mà bản thân cũng không phát giác. Nhưng nếu Đinh Điển biết chuyện của hắn cùng Đông Phương, lại biết bọn họđều là nam tử, Đinh Điển vẫn không có bất luận phản ứng kỳ quái nào.

“…… Nhưng chúng ta, có phải hay không không nên.”Địch Vân nghĩđến chỗ bực mình, thật hao tổn tinh thần.

“Ngươi nghĩđến Đông Phương giáo chủ là một nam tửđi.” Đinh Điển mỉm cười nói:“Khi ta biết cũng có chút kinh ngạc, nhưng ngẫm lại thì hai người các ngươi thực xứng đôi.” Nói xong dừng một chút, lại nói:“Trên đời này có rất nhiều cái không nên. Nhưng cái gì là không nên còn cái gì là nên. Ta cùng Sương Hoa lại xem như cái gì? Một nam một nữ lưỡng tình tương duyệt thì sao? Bao nhiêu người cản trở, bao nhiêu người nói không nên! Kết quả không phải là uyên ương số khổ sao.”

Đinh Điển cóđiểm kích động, hoặc là nhớ tới chuyện thương tâm kiếp trước, con ngươi cũng có chút hồng, không biết là bi thương hay là phẫn nộ,“Nếu ngươi thật tâm thích, đại ca chúc phúc các ngươi. Không có gì là không nên, thực lực của ngươi rất mạnh. Nếu thật sự thích như thế, hẳn là có thể bảo hộ tốt.” Nói xong lại ngẩng đầu nhìn trời, không có trăng cũng không có sao,“Ta cùng Sương Hoa cũng không phải không nên, chỉ do ta không có năng lực bảo hộ nàng, đời này hy vọng có thể hảo hảo bảo hộ nàng, chỉ không biết nói nàng có còn nguyện ýở bên ta hay không.”

Địch Vân cũng nhìn trời, tìm kiếm ánh sao trong đêm tối, trong lòng hắn một trận kích động, không thể không nói lời của Đinh Điển khiến hắn động dung. Trên thế gian này, thật sự không có cái gì nên hay không nên, bất luận là giang hồ hay triều đình. Trong lòng hắn như khơi dậy gợn sóng, bình tĩnh không được, trong lúc nhất thời hiện ra rất nhiều ý tưởng, muốn đi tìm Đông Phương, muốn có năng lực lớn hơn nữa, muốn hảo hảo bảo hộ y, để cho tất cảđều biến thành ‘nên’.

Hai người đứng nơi cốc tràng phơi nắng, gió lạnh khẽ lay, nhất thời không nói chuyện, đều nhìn thiên không tối như mực, trong lòng lại không thể bình tĩnh. Mà này vừa đứng chính là một đêm, đợi khi thái dương hiện lên mới trở về.

Địch Vân thu thập mọi thứ, cũng kêu Hạ Tuyết Nghi đi chuẩn bị. Hắn thu đồđệ, lại không làm hết trách nhiệm của sư phụ, mấy ngày nay đều do Đông Phương truyền thụ cho Hạ Tuyết Nghi.

Khi Địch Vân thu thập tốt mọi thứ, chỉ thấy đến Đinh Điển đãở trong tiểu viện, trên lưng đeo tay nải.

“Đinh đại ca,”Địch Vân thấy đoán ra vài phần, cười nói:“Đại ca hiện tại phải đi tìm Lăng tiểu thư sao? Lục cúc còn chưa nở a.”

Đinh Điển quay đầu, cũng cười, nói:“Đúng vậy, nhưng là ta chờ không kịp. Nếu bị người khác đoạt mất, ta đời này chẳng phải là lại sống uổng phí. Lão thiên gia bởi vì thương hại ta nên mới để ta đi tìm Sương Hoa thêm một lần nữa.”

Địch Vân nghe xong không khỏi mỉm cười, xác thực, lão thiên gia cũng thương hại hắn nên mới để hắn gặp được Đông Phương.

END24

Truyện convert hay : Long Thần Chí Tôn
Chương Trước/86Chương Sau

Theo Dõi