Chương Trước/86Chương Sau

Đông Phương Bất Bại Chi Bát Phong Độ

Chương 3: Bổ toàn

Buổi tối sau khi Đông Phương Bất Bại dùng cơm xong thì ngồi lại chốc lát rồi mới đi. Địch Vân thấy sắc trời đã chuyển đen, cũng không muốn ra ngoài nữa, xem ra vẫn nên đợi đến ngày mai rồi hẵng đi dạo một chút. Hắn đối với hoàn cảnh mới này vẫn có vài phần tò mò.

Địch Vân đóng chặt của phòng, hắn cũng không thích bị nhiều người quấy rầy. Hắn không dám nói nhiều với người khác, vạn nhất lộ ra chân tướng khiến người khác phát hiện hắn không phải là Dương Liên Đình, thì hắn biết đào đâu ra một Dương Liên Đình chính gốc mà trả cho người ta đây.

Ngồi xuống dưỡng thần, thân thể có chút khó chịu, dù sao võ công trụ cột cũng quá yếu mà. Nhưng Địch Vân trước nay không phải một kẻ cưỡng cầu, nên hắn cảm thấy như vậy đãđủ rồi. Liền đứng dậy dọn dẹp một chút, rửa mặt xong thì nằm xuống nghỉ ngơi.

Địch Vân mau chóng điều hòa hô hấp, tiếng thởđều đặn. Luyện võ công đã lâu, cũng có chút mệt mỏi, nên ngủ rất trầm. Lúc nửa đêm, không biết có phải ảo giác hay không, hắn cảm thấy có thứ gìđó chạm vào mặt mình, muốn mở mắt xem thử, nhưng không thể chống lại cơn buồn ngủđang từng chút từng chút bao vây, cuối cùng cũng không mở mắt, nhíu nhíu mày, lại ngủ say.

Trong phòng không đốt đèn, rất tối, cái gì cũng không thấy rõ. Gần như chỉ thấy được một bóng đen tựa bên đầu giường, một đôi đồng tử phát ra ánh sáng hoa lệ trong đêm tối.

Khi Đông Phương Bất Bại trở về tiểu viện thìđã qua giờ tý, bên ngoài có vài đệ tử tuần tra, đèn trong phòng tất nhiên đã tắt. Y tới cửa mới phát hiện, hôm nay người nọ cư nhiên khóa cửa lại. Phất nhẹ tay lên cửa, then cửa kia vô thanh vô tức bịđánh văng xuống.

Y đi tới nghạch cửa, vừa nhìn đã thấy người kia đang ngủ nhưng lại chưa buông màn. Không khỏi bước đến, cúi đầu nhìn bộ dáng người nọ ngủ say.

Y cảm thấy Dương Liên Đình hôm nay có chút khác biệt. Khi người nọ tỉnh lại y đãđứng ở cửa, thấy hắn nhìn hai tay của mình, thần thái rất chuyên chú, vẻ mặt ngây ngốc, có chút đáng yêu cũng có chút buồn cười.

Rồi sau đó, người nọ thế nhưng lại cùng y dùng bữa, gắp rau cho y, chịu cùng y tập võ. Vẻ mặt Đông Phương Bất Bại nhu hòa đi rất nhiều, đôi mi nhăn lại thoáng chốc giãn ra. Sau khi chỉnh lại vạt áo cho hắn, liền ngồi ởđầu giường. Nhìn thấy hắn nhíu mày, liền đưa tay lên, đầu ngón tay chạm vào những nếp nhăn giữa trán. Ai ngờ người nọ vẫn tỉnh táo, gần như sắp tỉnh lại, y liền nhanh chóng điểm thụy huyệt của đối phương rồi thở dài.

Không thể phủ nhận, hôm nay Đông Phương Bất Bại có chút vui vẻ, bởi vì thái độ của người nọ. Nhớđến hắn còn nói mình rất đẹp, không khỏi khẽ nhếch khóe môi. Lại nhớđến người nọ giống như hài tử mà cười với mình, nụ cười có chút chân chất. Nụ cười này hiện trên gương mặt kiên cường kia, thật sự có chút buồn cười, nhưng y lại cảm thấy rất thích.

Đông Phương Bất Bại ngồi ởđầu giường, nhất thời không động đậy, con ngươi đen bóng xuất thần nhìn người đang ngủ, lại có chút mất tiêu cự, không biết đang suy nghĩ gì.

Trong đêm tối, không có bất cứ tiếng động nào, khi y hồi phục tinh thần thì xem mạch của Dương Liên Đình một chút rồi đi ra ngoài. Bước chân có chút lưu luyến, lưu luyến nhưng quyết tuyệt.

Khi Địch Vân thức dậy thì trời vẫn chưa sáng, bên ngoài vẫn còn rất tối, thậm chí so với giờ týđêm qua còn tối hơn. Hắn ngủ sớm, tất nhiên cũng dậy sớm. Nhưng lại thấy tinh thần tốt hơn ngày hôm qua không ít, hắn không gọi hạ nhân, tự mặc y phục, sửa sang giường chiếu thật tốt, rồi mới mở cửa ra khỏi phòng.

Đệ tử gác đem ngoài cửa thấy Dương Liên Đình dậy sớm như thế, hiển nhiên có chút giật mình, bây giờ tỳ nữ và sai vặt trong viện đều chưa thức, nên hắn đành nhanh chóng chạy tới.

“Dương tổng quản, có gì phân phó sao?”

“Không,” Địch Vân khoát tay áo, cười nói:“Không có việc gì, ngươi đi đi.” Hắn cũng không muốn làm phiền người khác.

Đệ tử kia thấy phản ứng của Dương Liên Đình rất kỳ lạ, nhưng không dám nhiều lời. Ai chẳng biết hiện tại Giáo chủ rất tin tưởng Dương tổng quản, không ai bị mù dám làm trái ý Dương tổng quản cả. Nên hắn liền nhanh chóng lui ra.

Địch Vân nhẹ nhàng thở ra, dựa theo kíức trong đầu, tìm được giếng nước trong viện, sau khi lấy nước xong thì trở về phòng rửa mặt.

Đệ tử gác cửa thấy thếđều kinh ngạc, nhưng không ai dám lắm miệng, chỉ xem như không nhìn thấy, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim.

Sau khi Địch Vân dọn dẹp hết mọi thứ thì sắc trời cũng đã hừng sáng, nhưng vẫn chưa sáng hẳn, hắn lại ra khỏi phòng, tìm chỗ thanh tịnh một mình luyện công. Luyện tập Thần Chiếu kinh một chút rồi đổi sang luyên một bộ quyền pháp khác.

Chỉ như thế mà hắn đã cảm thấy mệt mỏi, xem ra thể lực của thân thể này không được rồi, bỗng nghe có người đang tới, là một tỳ nữđang vội vàng chạy đến, nói làđến giờ rồi, Giáo chủ sắp thức, bảo hắn đi hầu hạ.

Muốn Địch Vân tự chăm sóc bản thân còn được, nhưng hắn còn chưa từng hầu hạ người khác a, trên mặt có chút khó xử. Mặc dù có kíức của Dương Liên Đình, nhưng hắn tay chân vụng về……

Tỳ nữ kia thấy Dương tổng quản biến sắc, cũng làm như không nhìn, chỉ dẫn đường.

Địch Vân không còn cách nào khác đành phải cúi đầu đi theo, đi qua nơi hắn ở, tiểu viện bên cạnh chính là nơi ở của Đông Phương Bất Bại.

Đại môn hồng sắc còn đóng, bên trong cũng không đốt đèn, chắc là còn chưa thức, ngoài cửa có hai tỳ nữ và một gã sai vặt được chỉ thịđến đang đứng.

Địch Vân vẫn nửa cúi đầu, đi theo tỳ nữ dẫn đường phía trước, bỗng thấy nàng đột nhiên ngừng chân, cũng nhanh chóng dừng lại, ai ngờ khi thu thế có chút vội vàng, theo quán tính lui nửa bước, vừa vặn đụng vào một gã sai vặt cầm nước ấm chạy tới. Gã sai vặt vì phải ôm thau nước ấm kia nên thân hình bất ổn, bị cái va chạm đó làm cho lảo đảo vài bước.

“Loảng xoảng” một tiếng, Địch Vân lúc này mới biết mình lại gây họa, nước nóng đổ xuống, có vài giọt bắn lên vạt áo hắn, thấm ướt một góc.

“Dương…… Dương tổng quản! Tiểu……”

Người bên cạnh đều bị tiếng “loảng xoảng” kia làm cho có chút choáng váng, gã sai vặt kia lại sửng sốt một hồi, rồi nhanh chóng quỳ sụp xuống, sợ tới mức nói không nên lời.

Địch Vân vốn định xin lỗi, nhưng không ngờ người nọ lại quỳ xuống dập đầu với mình, cũng không nghe thèm nghe hắn nói, lập tức cúi người nâng hắn dậy, nói:“Thật có lỗi thật có lỗi, là ta đụng vào ngươi, ngươi không sao chứ.”

Gã sai vặt đang run rẩy được Địch Vân nâng dậy, còn chưa kịp hiểu được đã xảy ra chuyện gì, trong phòng bỗng nhiên cóđộng tĩnh.

Một thanh âm thanh lãnh truyền ra:“Vào đi.”

Địch Vân biết Đông Phương Bất Bại đã thức, tỳ nữ bên cạnh nhanh chóng đẩy cửa đi vào, những sai vặt khác thì vội vàng thu dọn nước đổ trên đất.

Địch Vân cũng theo vào, trong phòng phủđầy màn che, ánh sáng bên ngoài không lọt vào được, chẳng thấy rõ thứ gì, chỉ thấy một thân ảnh đang ngồi trước bàn trang điểm. Đi thêm vài bước nữa mới có thể nhìn rõ, người nọ vẫn mặc trường bào đỏ sẫm như trước, cổ tay áo rộng thùng thình, viền lên hoa văn màu trắng, không thấy vẻ xa hoa, lại cực kỳ tiêu sái. Địch Vân bỗng nhiên cảm thấy, gần đây, phục sức bản thân đã có một chút tục khí.

Đông Phương Bất Bại mặc một thân trường bào, ngồi xuống, đầu tóc đen rối tung, mái tóc rất dài, tùy ý rơi xuống trên mặt ghế. Trước nay y đều tự mặc y phục xong rồi mới gọi người vào.

Địch Vân cúi đầu đứng ở bên cạnh, nhìn vài gã sai vặt đến vén màn lên, vài tỳ nữ thìđang dọn giường, vài tỳ nữđứng ở bên cạnh Đông Phương Bất Bại chải tóc cho y. Không khỏi nghĩđến, đãingộ Hoàng đế lão tử sợ là cũng chỉđược như thế, nhưng bị một đống người hầu hạ, chẳng lẽ không thấy mất tự nhiên sao? Nếu bản thân được đối đãi như vậy, sợ là sẽ bị dọa đến đến ngu người.

Ngoài ra Địch Vân còn có chút buồn bực, không biết mình nên làm cái gì, nhưng trong trí nhớ hình như Dương Liên Đình kia cũng không làm gì cả, chỉđứng ở bên cạnh, có chút dư thừa.

Động tác tỳ nử rất nhanh, chỉ qua một lát đãđem tóc của Đông Phương Bất Bại cột lại gọn gàng, tóc đen bị dây cột tóc màu đỏ buộc lên, người nọ càng có thêm vài phần anh khí.

Đông Phương Bất Bại nhìn lướt qua gương, rồi đứng lên, cũng không có nói gì.

Địch Vân còn không biết nên làm gì, thìđã thấy tỳ nữ bên cạnh “soạt” một tiếng quỳ xuống, nói:“Thỉnh giáo chủ trách phạt. Bọn thuộc hạ không cẩn thận làm đổ nước nóng, còn…… còn thỉnh giáo chủ chờ…… bọn thuộc hạ lập tức đi nấu nước lại.”

Giọng tỳ nữ kia run rẩy đầy sợ hãi, trong thiên hạ này ai dám để cho Đông Phương Bất Bại chờ chứ.

Thì ra vừa rồi mình đã làm đổ nước rửa mặt của Giáo chủ. Sau khi Địch Vân biết được nguyên do liền nhanh chóng lên tiếng, nói:“Giáo chủ, không phải lỗi của các nàng, là ta không cẩn thận, đụng vào người khác.”

Để người khác thay mình gánh tội, loại chuyện này Địch Vân đương nhiên sẽ không làm. Đông Phương Bất Bại nhìn tỳ nữđang quỳ, lại nhìn Dương Liên Đình, vung ống tay áo lên, thản nhiên nói:“Vậy sao? Dương tổng quản thật đúng là thương hương tiếc ngọc.”

Địch Vân không trả lời, việc hắn có phản ứng hay không cùng việc thương hương tiếc ngọc có liên quan gì chứ. Thấy Đông Phương Bất Bại sắc mặt không tốt, hắn lại cho là vì y không có nước rửa mặt.

“Giáo chủ chờ.”Địch Vân nghĩ vậy, liền bỏ lại một câu, xoay người chạy ra khỏi phòng.

Đám tùy tùng trong phòng thấy vậy, cũng không dám ngẩng đầu xem rõ tình huống, chỉ biết sắc mặt Đông Phương Bất Bại càng thêm không tốt. Ai nấy cũng ngóng trông nhà bếp nhanh chóng mang nước nóng tới, đợi thêm lát nữa chỉ sợ ngay cả mạng cũng không còn.

Địch Vân nhanh chóng trở lại, gã sai vặt ngoài phòng nhìn thấy Dương tổng quản, đều thở nhẹ ra. Chỉ thấy trên tay Địch Vân cầm một cái thau, nước ngập hơn phân nữa.

Hắn nghĩ bản thân làm đổ nước của Đông Phương Bất Bại, lại nhớ tới giếng nước cũng cách không đây xa, vì thế liền tự mình chạy đi múc nước.

Đông Phương Bất Bại thấy Dương Liên Đình trở về cũng ngẩn ra, chỉ là trên mặt không lộ biểu tình. Người nọ một thân trường bào lam sắc, vạt áo bị thấm ướt một chút, trên hai tay áo cũng dính đầy nước, vài dệt lam sắc càng trở nên đậm màu.

Tỳ nữ bên cạnh ngốc lăng không biết nên làm thế nào mới phải. Nước Giáo chủ dùng tất nhiên phải là nước ấm, mà Dương tổng quản đem tới lại là nước giếng lạnh lẽo. Bọn họ nhận cũng không phải mà không nhận cũng không xong.

Mà Địch Vân cũng không muốn nhờ người khác giúp đỡ, lấy cái bồn trong tay tỳ nữđặt lên ghế, rồi đổ nước vào. Sau khi làm xong thì ngẩng đầu nhìn Đông Phương Bất Bại, có chút ngượng ngùng mà cười, nói:“Vừa rồi là ta không thấy đường, làm đổ nước……. Ách, ta đi múc nước lại rồi, có thể dùng.”

Địch Vân lắp bắp, cảm thấy tay chân càng lúc càng vụng về, bản thân càng lúc càng ngốc. Lại thấy Đông Phương Bất Bại nhìn mình, có chút vô thố, vô thức chỉnh lại tay áo một chút, khi múc nước có chút vội nên bịướt rất nhiều.

“Đem một bộ y phục sạch sẽđến cho Dương tổng quản.”Đông Phương Bất Bại nhìn thấy trong mắt, liền quay đầu dặn dò một câu, trong thanh cũng không thấy có chút mất hứng nào.

Gã sai vặt nhanh chóng chạy đi.

Đông Phương Bất Bại cũng không nói gì, đưa tay lấy khăn nhúng vào nước. Nước trong bồn có chút lạnh, vừa được lấy lên nên mang theo chút hàn khí, nhưng lại khiến y có chút động tâm. Y không nghĩ tới, người này sẽ vì y mà tự mình múc nước.

Truyện convert hay : Chí Tôn Đồng Thuật Sư: Tuyệt Thế Đại Tiểu Thư
Chương Trước/86Chương Sau

Theo Dõi