Saved Font

Trước/101Sau

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 15: Chương 15: Dưỡng Địch Vi Hoạn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 15: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

Chờ Dạ Lệ đi xa, Mặc Lâm Uyên mới như ở trong mộng mới tỉnh, vội vã chạy đến bên người Dạ Mộc, lúc này Dạ Mộc đã thoát lực, quỵ ngồi dưới đất, cái trán tràn đầy mồ hôi lạnh!

“Ngươi thế nào ngu như vậy!”

Mặc Lâm Uyên run giọng hỏi nàng, kỳ quái là, đầu lưỡi của hắn căn bản không có việc gì, bởi vì khối thịt hắn nhổ ra ——là của Dạ Mộc!

Lúc này Dạ Mộc đã đau đến nói không ra lời, trời biết nàng vừa phế đi bao nhiêu khí lực mới nhìn được đau cắt xuống, không có bại lộ.

Nàng mất huyết nhục trong tay, sắc môi trắng bệch, hư nhược tựa ở trong lòng Mặc Lâm Uyên, mà Mặc Lâm Uyên tương kéo tay áo của nàng lên, chỉ thấy cánh tay của nàng một mảnh huyết nhục không rõ.

Dạ Mộc không dám nhìn, đầu quay sang một bên, cau mày quật cường nói.

“Ta nói rồi, các ngươi đều là ta bảo bọc!”

Nên lúc đưa lưng về phía Dạ Lệ, nói chuyện với Mặc Lâm Uyên, nàng quyết từ trên cánh tay mình cắt một miếng thịt xuống, tiép đó cắt môi của Mặc Lâm Uyên trong nháy mắt, nhét thịt vào trong miệng hắn.

Đột nhiên bị nàng lấp một khối huyết nhục, Mặc Lâm Uyên nhất định sẽ nhổ ra, sau đó tạo thành biểu hiện giả dối Dạ Mộc cắt đầu lưỡi của hắn.

Ngay cả tay nàng đầy máu, đều có thể nói là lúc cắt đầu lưỡi bị nhiễm.

Mặc Lâm Uyên bóp chặt tay vang lên tiếng lốc cốc, hắn ôm Dạ Mộc vào trong ngực, lại một điểm khí lực cũng không dám dùng, rất sợ thương tổn tới nàng.

“Ngươi làm sao có thể ngu như vậy?” Viền mắt của hắn đỏ bừng, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể hỏi nhiều lần!

“Ngươi tại sao có thể ngu như vậy?”

Rõ ràng nàng lúc trước chỉ mất đi miếng da đều ủy khuất khóc trong ngực hắn, vừa rồi lại vì hắn, cắt một miếng thịt từ trên người tự mình xuống, nàng sao lại hạ thủ được?

Dạ Mộc thấy hắn khó chịu như cắt thịt của mình, không khỏi trấn an hắn.

“Được rồi cắt trên người còn có thể sinh ra lại, cắt đầu lưỡi, còn có thể mọc ra sao? Chớ nói chuyện, mau, đưa ta về.”

Mặc Lâm Uyên liền vội vàng đem bế nàng lên, dùng tốc độ nhanh nhất chạy như bay đến tiểu viện nàng ở, trong đầu, hình ảnh nàng đau đến run rẩy lúc trước, dáng dấp nàng miễn cưỡng vui cười, thậm chí nàng đưa huyết nhục của chính mình đến trước mặt Dạ Lệ để hắn kiểm tra tái diễn! Nàng thế nào ngu như vậy? Tại sao có thể ngu như vậy?

Trong lúc chạy, một giọt nước mắt nóng hổi nhỏ xuống trên người Dạ Mộc, nhưng nàng đã không thể cảm nhận được nữa, thân thể này quá yếu, thế cho nên hiện tại nàng hỗn loạn, không có nửa điểm ý thức.

Vọng Thư Uyển.com

Nàng như vậy, càng thêm để Mặc Lâm Uyên yêu thương! Cho tới nay, hắn đều sống trong nghi kỵ, phản bội, và trốn chết, tất cả mọi người bên người nói cho hắn biết phải ẩn nhẫn, phải cố gắng trở nên mạnh mẽ, hắn cũng một mực nỗ lực, nhưng là, trước đó, kỳ thực hắn không rõ ý nghĩa của cường đại ở đâu.

Nhưng là bây giờ, hắn đã biết! Nếu như hắn cũng đủ cường, cũng không cần nhìn Dạ Mộc cắt thịt lấy máu vì hắn, nếu như hắn đủ cường đại, không cần Dạ Mộc dùng một bảo khố mua tính mạng của hắn!

Trở nên mạnh mẽ, trở nên mạnh mẽ! Đây là ý nghĩa của toàn bộ!

Sau khi trở lại phòng, Mặc Lâm Uyên vội vàng cấp bôi thuốc cho Dạ Mộc, nhưng trong quá trình, tay hắn một mực run.

Trước đây tử sĩ hộ tống hắn ly khai Mặc quốc, hắn thật ra muốn mang muội muội cùng đi, nhưng muội muội vì nịnh bợ thái hậu, lại bán đứng hắn, dẫn đến người bảo hộ hắn tử thương hơn phân nửa, đó còn là thân muội muội của hắn a!

Chợt bừng tỉnh, hắn lại nghĩ tới bài văn hắn đi học phải trả(bài), mẫu hậu tạo cơ hội cho nàng và phụ hoàng gặp mặt, còn có lúc hắn trả không được, cây thước quất vào trên người mình cùng với nữ hài không có quan hệ gì trước mắt, lại có thể cắt thịt lấy máu vì hắn.

Trong lòng hắn càng động, tay dần dần trấn định lại.

Buổi tối an tĩnh chỉ có tiếng thở hào hển của hắn, Dạ Mộc đang hôn mê, thân thể nho nhỏ, theo bản năng rúc vào một chỗ.

Trong mắt thâm thúy của Mặc Lâm Uyên lộ ra đông tích, ngón tay dính vết máu tái nhợt, chần chờ thật lâu, mới rơi vào trên mặt của nàng.

“Nha đầu ngốc, ta sẽ không để cho ngươi bị thương nữa.”

*

Dạ Mộc tỉnh lại đã là mấy canh giờ sau, nàng nháy mắt một cái, áo não che mặt!

Thực sự là mắc cở chết người!

Nhớ năm đó, đừng nói rơi khối thịt, có một lần nàng vị bắn hai phát, đều thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, dáng vẻ tối hôm qua, trực tiếp hôn mê, thật là mất mặt!

“Ngươi đã tỉnh?”

Thanh âm ngạc nhiên của Mặc Lâm Uyên truyền đến, lúc này trời tảng sáng, bên trong gian phòng chỉ có hai người bọn họ.

Dạ Mộc ngồi xuống, cảm giác cánh tay đau, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt nhăn thành bánh bao, mẹ nó, thân thể này thực sự quá mảnh mai!

Vọng Thư Uyển.com

“Nào, uống nước.” Mặc Lâm Uyên đưa nước tới trước mặt nàng, Dạ Mộc uống nước xong, mới cảm giác sống lại.

“Thế nào?”

Mặc Lâm Uyên ân cần nhìn nàng, lúc này bởi vì vẫn là hừng đông, Dạ Mộc vốn là muốn nói mình không có việc gì, không phải là mất một miếng thịt nho nhỏ sao? Nàng vẫn có thể nhịn! Nhưng nàng vừa nghĩ, đây không phải là cơ hội thật tốt tăng độ hảo cảm sao?

Vì vậy bày vẻ mặt đưa đám nói, “Đau! Siêu cấp đau, ở đây cũng đau, nơi nào cũng đau, khắp người đều đau, ta sẽ không chết chứ.”

Nàng một bên hư nhược nói một bên ngắm thần tình của Mặc Lâm Uyên, không trách nàng chơi khổ nhục kế, thật sự là việc xấu nguyên thân làm rất nhiều, nàng phải dùng nhiều điểm tâm xoay hình tượng.

Quả nhiên, mắt của Mặc Lâm Uyên đều đỏ, nói giọng của hắn khàn khàn, “Ngươi chờ một chút, ta đây đi lấy thuốc trị đau đến!”

Nếu Dạ Lệ không giết hắn, còn để hắn làm hộ vệ của Dạ Mộc, như vậy hắn mất đầu lưỡi, chút thuốc trị đau không đến nỗi bọn họ không cho.

“Ai, chờ chờ chờ chờ chờ!”

Dạ Mộc gọi hắn lại, lăn lông lốc ngồi thẳng, “Kỳ thực ta không sao, đây chỉ là tiểu thương, ngươi bây giờ ra ngoài quá nguy hiểm, nếu để cho người phát hiện ngươi chưa mất đầu lưỡi thì làm sao bây giờ a!”

Mặc Lâm Uyên thấy nàng lúc này còn lo lắng an nguy của mình, càng thêm yêu thương.

“Yên tâm, ta sẽ để Tiểu Lan để đi lấy giúp.”

Nhưng biểu tình của Dạ Mộc lại nghiêm một chút, “Chuyện này, tạm thời không cần nói cho Tiểu Lang, ngày mai ta sẽ giải thích với hắn, về phần ngươi, từ giờ trở đi, ngươi liền làm người câm đi.”

Mặc Lâm Uyên kinh ngạc nhìn nàng, hắn nguyên tưởng rằng Dạ Mộc rất tín nhiệm người, cho nên mới phải tốt với hắn như vậy, nhưng thực ra tâm ngận đề phòng của nàng rất to sao?

Cho nên nàng tốt với hắn, là độc nhất?

Nhận tri như vậy để đầu quả tim của Mặc Lâm Uyên vừa nhảy, biết rõ không nên, nhưng vẫn là có loại vui sướng đang lan tràn.

“Nhưng thương thế của ngươi.”

“Không quan hệ.” Dạ Mộc cười nói, “Đợi lát nữa tất cả mọi người tỉnh rồi, ta sẽ phái người đến chỗ Dạ Lệ lấy, ta thật không có sao! Chỉ là” Đáng tiếc bảo tàng.

Mặc Lâm Uyên hiển nhiên cũng nghĩ giống nàng, hắn nghĩ đến cái gì, nghiêm túc nói, “Sau này, ta sẽ cho ngươi càng nhiều bảo tàng!”

Dạ Mộc sửng sốt, sau đó chợt nghe niên thiếu nói từng câu từng chữ.

“Kỳ thực, ta chính là thái tử Mặc quốc lẩn trốn ở bên ngoài —— Mặc Lâm Uyên. Sẽ có ngày, ta nhất định sẽ trả lại cho ngươi núi vàng gấp đôi! Bất quá trước đó, ta chính là một người câm của tiểu thư, tối hôm qua, đa tạ tiểu thư, xuất thủ cứu giúp!”

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Cấp Cuồng Tế