Saved Font

Trước/101Sau

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 2: Chương 2: Dưỡng Địch Vi Loạn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 2: DƯỠNG ĐỊCH VI LOẠN

Editor: Luna Huang

Thấy nàng rốt cục từ bỏ, đám tỳ nữ đều thở một hơi dài nhẹ nhõm, mà lúc này, bên trong lầu phía sau, đột nhiên truyền ra tiếng đồ sứ vỡ vụn, còn có tiếng nam đồng sợ hãi kêu! Thanh âm kia vừa bén vừa nhọn, để tóc gáy cả người Dạ Mộc đều dựng lên!

Nếu như nam chủ chết nàng cũng không thể quay về thì sao?

Trong nháy mắt cái ý niệm này lóe lên, Dạ Mộc đã xoay người, trong ánh mắt kinh khủng của đám tỳ nữ, thật nhanh chạy đến cửa phòng khách nửa mở!

Nàng muốn nhìn, quý tộc thời đại này, rốt cuộc có thể hoang đường thành cái dạng gì!

Cửa bị ‘Phanh’ một tiếng mở ra, mọi người đều nhìn lại, đã thấy một đậu đinh xông vào.

Nam nhân ngồi ở thủ tọa mạnh đứng lên, mặc dù hắn không có khóa cửa sảnh, nhưng hạ lệnh cấm, ai to gan như vậy, cũng dám ở vào thời điểm này xông đến?

Nhưng sau khi đi vào, Dạ Mộc cũng không có nhìn hắn, mà là thẳng tắp nhìn về phía phương hướng phát ra động tĩnh, lại bị hình ảnh trước mắt đâm mắt, trong lòng phẫn nộ sôi gan!

Chỉ thấy một niên thiếu tám tuổi, lúc này đang bị người bịt miệng, lấy một tư thế cực kỳ khuất nhục mặt hướng đất đặt trên bàn trà, trên bả vai hắn có một vết máu thật sâu, sau đó bị nam nhân mập mạp cởi quần đè chặt từ phía sau lưng, hắn dụng hết toàn lực giãy dụa, máu chảy nửa bàn cũng hồn nhiên không phát giác.

Mà cầm đao chính là Lưu thái úy, tiểu nam hài trên vai có vết thương này, chính là hắn vừa mang lên, tàn nhẫn như vậy, thảo nào các tiểu nô lệ khác sẽ thét chói tai!

“Lớn mật! Ai cho phép ngươi xông vào? !”

Dạ Lệ giận dữ gầm lên, gọi lý trí của Dạ Mộc trở về, nàng hít sâu một hơi cố sức đè phẫn nộ xuống, bắt đầu ngắm nhìn bốn phía lúc này trong phòng ngoại trừ Dạ Lệ, Lưu thái úy ra, còn có mấy bạch diện nam tử quần áo xốc xếch, ôm nữ nhân, đều không vui nhìn nàng.

Lưu thái úy bị quét nhã hứng, hừ lạnh một tiếng, ném chủy thủ, cầm lấy tay của nam hài lại nửa điểm cũng không thả lỏng, hắn híp mắt nói, “Dạ tướng quân chính là chiêu đãi bổn quan như vậy? Hay là nói, nha đầu này cũng là con non người điều giáo tốt?”

Dạ Lệ biến sắc, vội vã cười làm lành, “Chê cười rồi, đây là nữ nhi bất thành khí của bỉ nhân, ta đây để nàng ra ngoài.”

Hắn nói xong, hướng phía Dạ Mộc quát, “Còn không mau cút đi?”

Hắn vừa hô, phòng khách xanh vàng rực rỡ toàn bộ đều rung ba cái, ca cơ hạ nhân quỳ đầy đất, tỳ nữ của Dạ Mộc quỳ trên mặt đất lôi nàng một chút, sỉ sỉ sách sách nói, “Tiểu tiểu thư chúng ta mau đi thôi.”

Dạ Mộc không chút động đậy!

Hết thảy trước mắt đều chân thật như vậy, mùi máu tươi trong không khí, nam hài lập tức sẽ bị xâm phạm, còn có ba bốn nô lệ quỳ ở một bên, cùng với những người khác thờ ơ lạnh nhạt, tê liệt.

Vọng Thư Uyển.com

Không một điểm mấu chốt không khiêu chiến nàng!

Bất quá nam chủ hiển nhiên còn chưa bị Lưu thái úy đắc thủ, điều này làm cho Dạ Mộc dễ chịu một chút, tim vì mà đập mạnh lúc này dần dần bình thường lại.

“Còn chưa cút?”

Thấy Dạ Mộc bất động, Dạ Lệ nổi giận thật! Hắn cảm giác quyền uy của mình bị khiêu khích, thân thể cao to như gấu, vài bước từ thủ tọa vọt xuống, túm Dạ Mộc lên, đi ra ngoài, thế kia dường như muốn ném nàng ra ngoài!

Tất cả mọi người kinh hô một tiếng, không nghĩ tới Dạ Lệ hễ hung tàn, đến nữ nhi mình đều không buông tha! Hắn nổi danh trời sinh thần lực, tiểu cô nương thân thể nhỏ bị hắn ném một cái còn tốt nỗi không?

Nhưng ngay lúc này, hai tay Dạ Mộc đột nhiên cầm lấy tay kéo áo mình của hắn, lớn tiếng nói.

“Phụ thân, bệ hạ bệnh nguy rồi!”

Một lời kích khởi thiên tằng lãng!

Nguyên bản mọi người thờ ơ với hạ tràng của đậu đinh này, nghe vậy đều đứng lên, đứng mũi chịu sào chính là Lưu thái úy!

“Cái gì?” Hắn cả kinh, vội vã buông tiểu nam hài ra, quần cũng không mặc từ sau bàn trà vọt ra, “Ngươi nói bệnh tình của bệ hạ nguy kịch? Ngươi đừng ăn nói bừa bãi!”

Dạ Mộc liếc hắn một mắt, cũng may hắn mặc áo đủ dài, che một chút cho tên cầm thú này, không thôi nàng trở về phải rửa mắt.

Nàng cau mày nói với Dạ Lệ, “Phụ thân, có thể thả ta xuống trước không?”

Dạ Lệ mới lấy lại tinh thần, buông lỏng tay, Dạ Mộc té xuống, bất quá có tỳ nữ đúng lúc tiếp được, nàng không thụ thương.

“Nói mau, tin tức ngươi nghe ở đâu!”

Lưu thái úy không hề kiên nhẫn đẩy tỳ nữ ra, chăm chú nhéo cánh tay của Dạ Mộc, một gương mặt béo xích lại gần, ánh mắt kia thật kinh khủng!

Vọng Thư Uyển.com

Không trách hắn khẩn trương như vậy, bởi vì hắn là tâm phúc bên người hoàng đế Việt quốc, thuần thần, dựa vào hoàng đế mới có thể tác uy tác phúc, nếu như hoàng đế chết, hắn liền thảm! Nên mặc dù đối phương là một tiểu nữ oa, lời vừa nói ra hắn cũng gấp.

Dạ Lệ cũng trừng một đôi mắt như chuông đồng hung tợn chất vấn nàng, “Mộc nhi, tin tức ngươi từ đâu nghe được? Nếu như ngươi dám nói dối! Vậy liền chờ nuôi hổ đi!”

Mấy nam nhân khác cũng vây quanh, nhìn chằm chằm nhìn chằm chằm, nhưng thấy Dạ Mộc mới năm sáu tuổi, hài tử nhỏ như vậy, cho nàng mượn một trăm lá gan, cũng không dám nói loại lời ba xạo này.

Bị người vây bắt, Dạ Mộc làm bộ sợ lui về phía sau mấy bước, nhưng mồm miệng rõ ràng nói, “Vừa ta chơi đùa ở gian phòng, đột nhiên một hắc y nhân từ phía sau bịt miệng ta, lưu lại mấy chữ này ‘Đế vương bệnh tình nguy kịch’, liền thần không biết quỷ không hay chạy mất rồi! Sự tình khẩn cấp, ta cũng không có cách nào, mới cố xông vào, phụ thân chớ có trách ta!”

Sắc mặt của mấy nam nhân đều trở nên phức tạp, nói như vậy, hoàng đế sinh bệnh nặng, đều là có thể lừa gạt, người khác rất khó biết, hắc y nhân kia làm sao biết được?

Vẫn là Lưu thái úy nóng ruột, trầm ngâm chốc lát nói, “Thà rằng tin có còn hơn không tin, bổn quan phái người đi tìm hiểu.”

Hắn nói xong, âm trầm quét Dạ Mộc một mắt, “Nếu như tình huống là thật, tiểu nha đầu này của nhà ngươi xem như cứu mạng của bổn quan rồi!”

Nhưng nếu như tin tức là giả, hắn luôn luôn không chạm nữ đồng, nhưng là không ngại nếm thử thứ tươi mới!

Trong mắt một đạo hung quang hiện lên, hắn trầm mặt vội vả đi, mấy nam nhân khác cũng hiểu được việc này kỳ hoặc, chủ là không tin hài tử nhỏ như vậy sẽ nói dối, đều ôm thái độ bán tín bán nghi ly khai, chỉ còn lại có Dạ Lệ như có điều suy nghĩ.

“Ta hỏi ngươi, thật có hắc y nhân nói cho ngươi biết chuyện này? Hắn cao bao nhiêu? Có thấy mặt không?”

Dạ Mộc lắc đầu, có chút nghĩ mà sợ nói, “Ta lúc đó bị sợ choáng váng, đâu còn có thể chú ý nhiều như vậy, còn có, thị vệ của tướng quân phủ chúng ta đều là chết sao? Trước mắt bao người, có người xông vào khuê phòng của bổn tiểu thư cũng không biết! Vạn nhất là tới giết ta, vậy cũng phải làm sao mới tốt?”

Dạ Lệ thấy vẻ mặt nàng kinh khủng, trong lòng cũng có chút hư, cảm thấy việc này không thể nào là nàng biên soạn, dù sao tra một cái là tra ra được, hơn nữa thật có người lợi hại như vậy nếu như hắn muốn ám sát mình, nên làm cái gì bây giờ?

Vì vậy Dạ Lệ cũng nữa đứng đây nữa, để cho nàng trở về, lập tức triệu tập người đi thư phòng, phòng khách hỗn loạn giao cho quản gia thu thập.

Chờ Dạ Lệ đi xa, Dạ Mộc mới vuốt cổ của mình, thật dài thở phào một cái.

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nông Gia Tiểu Phúc Nữ