Saved Font

Trước/101Sau

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 20: Chương 20: Dưỡng Địch Vi Hoạn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 20: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

Dạ Tiểu Lang cầm lấy tay của Mặc Lâm Uyên, thân thể run nhè nhẹ, trong nháy mắt vừa nãy, hắn thật sợ Dạ Lệ sẽ trực tiếp bóp chết A Cực! Cũng không biết A Cực rốt cuộc là nói với hắn cái gì, dĩ nhiên có thể thoát chết?

Nhưng lúc này, Mặc Lâm Uyên vỗ tay hắn một cái, dùng nhãn thần ra hiệu, lúc này mới kéo lại tư tự đã bay xa của Dạ Tiểu Lang, hắn liền vội vàng nói: “Tướng quân, thỉnh người mau đi một lần đi! Tiểu thư thật sự có nguy hiểm, chúng ta cũng là không có biện pháp, cho nên mới phải cứng rắn xông vào a!”

Dạ Lệ nghe vậy, giả vờ lo lắng nói với mọi người, “Nếu bên trong có việc, bổn tướng quân đi một chút sẽ trở lại, xin chư vị thoả thích hưởng lạc, không nên khách khí.”

Nói, ngoắc tay, ca cơ tiếp tục khởi vũ, quản gia cũng đưa càng nhiều mỹ nữ tới, phục vụ cho tân khách chọn lựa.

Ở địa phương người khác không thấy được, Dạ Lệ hung hăng trợn mắt nhìn Mặc Lâm Uyên, sau đó xông ra trước.

Mặc Lâm Uyên trấn an vỗ vỗ tay của Dạ Tiểu Lang, mang theo hắn cùng đi.

Vừa ra tới, Dạ Lệ cũng duy trì không được khuôn mặt tươi cười nữa, bất quá hắn không có lập tức hưng sư vấn tội, trước khi Triệu vương rời đi, hắn sẽ xem như chưa có gì phát sinh, chỉ là vẫy vẫy tay, để Mặc Lâm Uyên tiến lên.

“Ngươi trái lại rất trấn định, một chút cũng không như hài tử.” Nhãn thần của Dạ Lệ rất nguy hiểm, giọng nói cũng rất hiền hoà.

Mặc Lâm Uyên “Câm điếc”, tự nhiên sẽ không mở miệng, chỉ là vội vả đi, Dạ Mộc ly khai lâu như vậy, nghìn vạn lần không nên xảy ra chuyện a!

Nhưng hắn không trả lời, Dạ Lệ ngừng lại, hắn không đi, Mặc Lâm Uyên tự nhiên cũng không có thể đi, hắn quay đầu lại cau mày nhìn Dạ Lệ, một chút đều không úy kỵ, không hiểu để Dạ Lệ muốn cười.

“Ngươi trái lại một chút cũng không sợ chết.”

Mặc Lâm Uyên lòng nóng như lửa đốt, rõ ràng là ‘nữ nhi’ của hắn, nhưng hắn một điểm đều không nóng nảy! Không hỏi nguyên do, không quan tâm nàng ở đâu, trái lại theo dõi một tên đầy tớ như hắn không tha, quả thực không nhân tính đến cực điểm!

Tay của Mặc Lâm Uyên nắm thành quyền, mà Dạ Tiểu Lang ở một bên quỳ xuống.

“Tướng quân tha mạng! Chúng ta cũng chỉ là quá lo lắng tiểu thư, tiểu thư bị phu nhân gọi đi, sống chết không rõ, thỉnh người nhanh đi cứu nàng đi!”

“Hoang đường, bị phu nhân gọi đi có thể nguy hiểm gì?” Dạ Lệ giận tái mặt, thực sự không tin đối phương vì một nguyên nhân như thế dám tới tìm hắn.

Dạ Tiểu Lang không biết nên nói như thế nào, mà Mặc Lâm Uyên kéo hắn một cái, lôi hắn dậy, không nói gì thêm, chỉ là bày một thủ thế.

Dạ Tiểu Lang hiểu ý của hắn, cắn răng một cái nói rằng, “Thỉnh tướng quân đi xem sẽ biết! Nếu như chúng ta nói bậy, cam nguyện chịu bất luận trách phạt gì!”

Dạ Lệ nghe bọn hắn nói như vậy, phất ống tay áo một cái, mau đi đến viện của phu nhân.

Vọng Thư Uyển.com

Thật xa liền nghe được một ít thanh âm không giống bình thường.

Dạ Mộc bị trói vào băng ghế, đại bản đánh nàng một cái một mạnh, thẳng đánh cho nàng da tróc thịt bong!

Ôn Như ngồi cao trong đình, nghe từng tiếng đánh thịt, mặt tươi cười.

“Đúng là xương cứng, cư nhiên không chịu cầu xin tha thứ, thật đúng là tiếc nuối a.”

Lúc này Dạ Mộc đã nói không ra lời, nàng không cần nhìn đều biết nửa người dưới của mình đều là máu, đối với một hài tử đều có thể hạ độc thủ như vậy, nữ nhân này tốt nhất không nên rơi vào trong tay của nàng!

“Được rồi, đừng đùa.” Ôn Như nhìn thái dương ngã về tây một chút, hừ nói “Trực tiếp đánh chết đi.”

“Vâng.” Người thi trượng nghe vậy, giơ đại bản lên thật cao, trong mắt lóe lên một tia sát ý! Không cần suy nghĩ, đại bản rơi xuống, Dạ Mộc hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Dạ Mộc ngước mắt nhìn viện môn đóng chặt, ở chỗ sâu trong đáy mắt hiện lên vẻ thất vọng thế giới không có nhân quyền quả nhiên khắp nơi đều là nguy cơ, nàng phải chết sao?

Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, nhưng ngay thời khắc chỉ mành treo chuông, cửa chính của viện bị một cước đá văng!

“Dừng tay!”

Dạ Mộc nghe được thanh âm của Dạ Lệ, thân thể chấn động, một giây kế tiếp, trước mắt nàng tối sầm lại, khí tức mang theo mùi thuốc nhẹ nhàng khoan khoái bao vây nàng. Mặc Lâm Uyên ngăn ở trước mặt nàng. Chặn người thi trượng phanh không kịp đại bản! Chỉ nghe một tiếng vang lên, lưng của Mặc Lâm Uyên bị hung hăng đánh trúng, một đầu gối quỳ xuống, vẫn còn cẩn thận che chở đầu của Dạ Mộc.

“Đừng sợ ”

“Ta tới rồi!”

Chỉ có Dạ Mộc nghe được thanh âm ở bên tai, luôn luôn không thích khóc, không thích dựa vào người khác, đột nhiên cảm thấy chóp mũi đau xót.

Hai mắt nàng đỏ bừng, dùng một loại ánh mắt khôn kể nhìn về phía Mặc Lâm Uyên, phảng phất có thể thấy chỗ sâu nhất trong linh hồn hắn.

Nếu nói là nguyên bản, Dạ Mộc đối xuyên đến nơi đây, buộc chung một chỗ với hắn, còn có một tia oán hận, nhưng là giờ khắc này, nàng rất may mắn vì có thể buộc chung một chỗ với hắn.

Mặc Lâm Uyên bị ánh mắt của nàng làm ngừng, thật sâu ngóng nhìn, sau đó chợt nghe hơi thở mong manh của nàng nói.

“Có ngươi ở đây, thật tốt.”

Nói xong, nàng nhắm mắt lại, khóe miệng lại không hiểu mang theo mỉm cười.

Dạ Lệ nhìn thảm trạng lúc này của Dạ Mộc, giận không kềm được!

“Vô liêm sỉ! Ai cho phép làm như thế? Ân?”

Dạ Lệ càng nộ, mọi người trong viện thật giống như chim cút quỳ đầy đất, Ôn Như càng kinh hãi thất sắc! Tướng quân không phải mở tiệc chiêu đãi quý khách sao? Thông thường loại yến hội này đều là suốt đêm, ngày hôm nay thế nào

“Ôn Như!”

Hai mắt của Dạ Lệ nhìn chằm chằm nữ tử nhu nhược quỳ gối bên chân hắn, “Ngươi trước đây giết Tiểu tố đã đã bỏ qua một lần, nhưng ngươi thậm chí ngay cả một hài tử đều không buông tha, ngươi cho là ngươi có thể lừa ta? Có tin ta hiện tại để ngươi lăn khỏi vị trí này hay không?”

“Phu quân!”

Dạ Lệ nói để sắc mặt Ôn Như trong nháy mắt trắng bệch, “Phu quân bớt giận, phu quân bớt giận! Nô tì, nô tì làm như vậy là có nguyên nhân!”

Vọng Thư Uyển.com

“Nga?” Thân thể Dạ Lệ cao to như nhau hùng hơi khom xuống, nhìn chằm chằm nàng, “Vậy ngươi trái lại nói một chút, ngươi làm như vậy là vì cái gì?”

Ôn Như vắt hết óc, đột nhiên linh cơ khẽ động!

“Là bởi vì, bởi vì Mộc nhi mưu toan trộm cướp! Nàng muốn trộm đông châu nô tì đặt ở trên trang đài bị nô tì phát hiện còn không thừa nhận, dưới cơn nóng giận nô tì nô tì kỳ thực chỉ là muốn cho nàng một bài học a!”

“Đông châu!” Nhãn thần của Dạ Lệ bất minh, mà Ôn Như lại cầm lấy chân của hắn nói, “Đúng! Chính là viên đông châu độc nhất vô nhị, lớn nhất thế gian kia!”

Dạ Lệ nở nụ cười, sau khi hắn cười xong, đột nhiên một cước đá văng Ôn Như!

Dạ Mộc đến bảo tàng đều có thể mắt cũng không chớp mà giao ra, làm sao có thể để ý đông châu gì đó của nàng? Thực sự là buồn cười!

Ôn Như bị đá ngã ngửa, nếu không phải được tỳ nữ đỡ, chỉ sợ sẽ ngã trúng mặt của nàng, nàng không biết lời nói dối của mình đã bị phơi bày, bị đá, còn kinh ngạc nhìn Dạ Lệ.

Dạ Lệ cũng không có khả năng giải thích cái gì, chỉ là nhìn nàng cười nhạt.

“Ôn Như, ngươi nhớ kỹ, người ở trước mặt ta đùa giỡn tâm cơ, đều đã chết! Không muốn làm người kế tiếp, tốt nhất ngươi hãy như trước, đàng hoàng một chút cho ta!”

Nói xong, hắn quát dẹp đường người bên cạnh, “Mang theo thất tiểu thư, chúng ta đi!”

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đan Hoàng Võ Đế