Saved Font

Trước/101Sau

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 39: Chương 39: Dưỡng Địch Vi Hoạn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 39: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

Nghiêm Hứa không có nhiều lời, “Đây là chuyện của nàng với ta, ngươi không có quyền hơi đến, bất quá, ngươi bây giờ tốt rồi, cũng đừng quên chủ cũ, theo ta được biết, ngày hôm nay có người muốn ám sát nàng.”

“Cái gì?” Nguyên bản vẫn rất lãnh tĩnh đáy mắt Mặc Lâm Uyên hiện lên một vẻ bối rối, hắn trầm tư chỉ chốc lát, nói với hai hắc y nhân, “Chiêu Văn, Tử Hư, hai người ngươi theo hắn trở về, âm thầm bảo hộ một người.”

“Không thể, chúng ta làm sao có thể ly khai người?”

Bọn họ bật người phản đối.

Mặc Lâm Uyên nói, “Đợi lát nữa dư bộ sẽ đến, an toàn của ta không có vấn đề, hơn nữa, không bao lâu, ta cũng sẽ đi tìm các ngươi, hai người các ngươi, nhất định phải bảo vệ tốt nữ hài kia, nếu là nàng có nửa điểm sơ xuất, các ngươi đưa đầu tới gặp ta!”

Hắn nói lời này, trên người tuôn ra sát khí, giữa hai lông mày dày đặc, để hai người kia không dám nói gì nữa, chỉ phải cúi đầu hô vâng.

Nghiêm Hứa thấy thế, không có ở lâu, Mặc Lâm Uyên là ai, hắn đợi lát nữa tự sẽ phái người tra, lúc này, vẫn là Dạ Mộc bên kia tương đối quan trọng hơn.

Mà Dạ Mộc đang làm cái gì?

Viện bên kia phi thường náo nhiệt, Dạ Mộc chỉ biết người Ôn gia đến, nhưng lại muốn ám sát nàng?

Con ngươi Dạ Mộc đảo một vòng, liền nghĩ đến một biện pháp, nàng trốn vào trong bình hoa trong viện ở ngoài thính, tiến nhập quy tức.

Lúc đó, trong phòng có vài nhóm người tiến đến, mỗi một lần, bọn họ đều là thần không biết quỷ không hay đến, sau đó trực tiếp vọt tới nội thất, sau khi tìm không được người nói thầm vài câu liền đi, Dạ Mộc nghe động tĩnh, nội tâm không hề ba động, tựa hồ dung vào một thể với bình hoa, rốt cục, nàng nghe được thanh âm của Nghiêm Hứa.

Kỳ quái, lẽ nào nàng đi chủ viện?”

Nghiêm Hứa nói xong cũng định đi,chủ viện nhìn, đã thấy bên trong bình hoa vươn ra một cánh tay.

“A, chớ! Ta ở chỗ này.”

Bên trong bình hoa truyền đến muộn hưởng, để Nghiêm Hứa sửng sốt một chút, bởi vì trong ấn tượng của hắn, nha đầu Dạ Mộc này niên kỷ tuy nhỏ, thế nhưng ngoan, hắn cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới nàng sẽ trốn vào một chỗ như thế.

“Ngớ ra làm gì?” Thanh âm của Dạ Mộc bực mình truyền đến, “Còn chưa hỗ trợ, ta không ra được!”

Rõ ràng không nên cười, nhưng khóe miệng luôn luôn băng bó của Nghiêm Hứa vẫn là không nhịn được hơi nâng lên, hắn đi tới, đưa tay, kéo áo của Dạ Mộc trực tiếp kéo nàng ra khỏi bình hoa!

Tư thế kia, cùng nói chuyện với sói có gì khác biệt!

“Khụ khụ khụ!” Dạ Mộc bị kéo áo, ở giữa không trung dương nanh múa vuốt! “Hỗn đản, ngươi cười gì? Còn không mau buông ta xuống? Mẹ nó, nghẹn chết bảo bảo rồi!”

Cái này, trong mắt Nghiêm Hứa đều mang cười, nào có người xưng mình làm bảo bối chứ? Không biết ngượng!

Hắn cẩn thận để Dạ Mộc xuống dưới đất, vóc dáng nho nhỏ còn chưa cao hơn chân hắn, lúc này búi tóc của nàng mất trật tự, y phục nghiêng lệch, mặt bánh bao trắng noản nộn nộn tức giận, miễn bàn có bao nhiêu đáng yêu!

“Vì sao ngươi trốn ở trong bình hoa?” Nghiêm Hứa nhịn không được, khom lưng nhìn nàng hỏi.

Dạ Mộc liếc mắt, “Có đầu óc ai mà động thủ với bọn họ a? Hơn nữa bọn họ thật đần, không ai phát hiện ra ta!”

Lúc nói chuyện, đuôi lông mày của nàng nhướng lên thật cao, thần khí kia, miễn bàn có bao nhiêu đắc ý.

Nghiêm Hứa mím môi ngừng cười, sau đó chỉ thấy Dạ Mộc trừng hắn.

“Này! Ngươi nhìn? Đi ra ngoài một chuyến trở về sao lại kỳ kỳ quái quái như thế, người cần ngươi cứu ngươi đã cứu chưa?”

Nghiêm Hứa nghe vậy, dần dần thu dáng tươi cười, chỉ về phía sau, lúc này Dạ Mộc mới phát hiện có hai nam nhân tướng mạo xấu xí, nhưng khí tức trầm ổn đứng ở nơi đó.

“Hai người này là ai?”

Nghiêm Hứa thiêu mi, “Ngươi không biết? Người ngươi muốn ta cứu, ở thái úy phủ như cá gặp nước, hơn nữa biết ngươi gặp nạn, còn phái hai người đến bảo hộ ngươi.”

Dạ Mộc nghe rồi, thần tình từng chút nghiêm túc, “Bảo hộ ta? Hắn không đi?”

Hai người kia vừa nghe, đều quỳ một gối xuống, “Công tử còn có chuyện phải làm, tạm thời không chịu đi.”

“Hồ đồ!” Dạ Mộc sinh khí, khuôn mặt nhỏ nhắn thở phì phò vo thành một nắm, “Các ngươi trở về nói cho hắn biết, ta đây không cần bảo hộ, bảo hắn mau về đi!”

Hai người kia liếc nhau, trầm giọng nói, “Xin lỗi, không có mệnh lệnh của công tử, chúng ta không thể đi.”

Dạ Mộc lâm vào quấn quýt sâu đậm.

Mặc Lâm Uyên là bởi vì còn mục đích gì khác, nên không chịu đi sao?

Ngay thời gian nàng hết đường xoay xở, cửa truyền đến tiếng đập, Dạ Mộc quét bọn họ một mắt, ba đại nam nhân trong phòng lập tức tiêu thất, Dạ Mộc sửa sang lại bản thân, mới mở cửa.

“Tiểu thư!” Tiểu Thu len lén chui vào, “Chuyện người muốn nô tỳ hỏi thăm, nô tỳ lấy được tin tức rồi!”

Nàng thần bí hề hề xề gần nói, “Người Ôn gia náo loạn cho tới trưa, muốn buộc tướng quân thả phu nhân ra, sau đó tướng quân không thể nhịn được nữa, giận lôi đình, sau đó nể mặt người Ôn gia, nói ra căn cứ chính xác phu nhân không trinh, cuối cùng hai phe đều thối lui một bước, tướng quân đáp ứng không hưu thê, người Ôn gia cũng đáp ứng đưa phu nhân đi miếu thanh tu, ngày hôm nay đã đi rồi.”

Dạ Mộc nghe rồi, trong lòng nói không ra là tư vị gì, xem ra thế lực của Ôn gia vẫn là rất cường đại, dù sao tính cách của Dạ Lệ thô bạo như vậy, nếu là người khác đã sớm chết một trăm lần rồi.

Nàng phất tay để Tiểu Thu lui ra, ngoài cửa có một người vội vã chạy tới.

“Tiểu thư, không xong!” Người nọ vừa tiến đến, la lớn, “Phu nhân phải đi miếu thanh tu, trước khi đi, nói muốn gặp ngươi!”

Vọng Thư Uyển.com

“Gặp ta?” Trong lòng Dạ Mộc lộp bộp một chút, xem ra lai giả bất thiện a.

Bất quá nghĩ thì nghĩ, phu nhân triệu kiến nàng không có khả năng không đi, Dạ Mộc suy nghĩ một chút, cất bước đi phía tiền thính.

Còn chưa vào cửa, ở bên ngoài, Dạ Mộc nghe được tiếng khóc, nói vậy người Ôn gia cũng không nghĩ tới Dạ Lệ nắm bắt chứng cứ, có thể bọn họ nguyên vốn còn muốn ép Dạ Lệ buông tha Ôn Như, mà bây giờ, không thể không lùi bước, để Ôn Như đi miếu.

Dạ Mộc thở dài, nhớ đến lúc đầu gặp Ôn Như, tỳ nữ tiền đám hậu ủng, được gọi là một phong cảnh, nhưng là trong khoảng thời gian ngắn, nàng từ địa vị cao ngã xuống, cho tới bây giờ thân bất do kỷ, cho nên nói, địa vị của nữ nhân cổ đại chính là thấp, mặc kệ là thân phận gì, đều là dựa vào ý niệm của nam nhân mà sống.

Nàng vừa đi vào, tiền thính yên tĩnh lại, một lúc lâu, một đạo giọng nữ chanh chua mang theo hận ý truyền đến, “Ngươi chính là Dạ Mộc?”

Dạ Mộc ngẩng đầu liền thấy tiền thính đứng đầy người, phụ nhân đỡ Ôn Như mặc váy dài đẹp đẽ quý giá, lúc này mắt có điểm hồng, nhìn qua ánh mắt phi thường bất thiện!

Dạ Mộc thấy Dạ Lệ cũng ở trong đó, tâm trạng nhẹ nhõm, “Đúng, là ta, phụ thân, các nàng là ai?”

Dạ Mộc đi tới biết rõ còn hỏi.

Dạ Lệ khom lưng cúi đầu nói, “Các nàng là người nhà mẹ đẻ của mẫu thân ngươi, đón mẫu thân ngươi vào miếu thanh tu.”

“Nga tới tìm ta, có gì sao?” Dạ Mộc làm bộ sợ nhỏ giọng hỏi.

Dạ Lệ còn chưa lên tiếng, Ôn Như đang ngồi nâng hai mắt khóc đến đỏ bừng, nhìn nàng.

“Mộc nhi, là ta muốn gặp ngươi, trước khi đi, ngươi cùng ta vào phòng, trò chuyện đi.”

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nghịch Kiếm Cuồng Thần