Saved Font

Trước/101Sau

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 40: Chương 40: Dưỡng Địch Vi Hoạn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 40: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

Các nàng có cái gì để nói sao?

Trong lòng là Dạ Mộc không tình nguyện thế nhưng người của Ôn gia ở đây, trước khi đi Ôn Như nói ra yêu cầu cuối cùng, Dạ Lệ chắc là sẽ không cự tuyệt.

Quả nhiên, Dạ Mộc ngẩng đầu nhìn Dạ Lệ, chỉ thấy Dạ Lệ gật đầu, “Mộc nhi, ngươi và mẫu thân ngươi, nói lời chia tay đi.”

Giao tình giữa các nàng đâu có tốt đến loại tình trạng này?

Dạ Mộc gật đầu, theo Ôn Như đi nội thất tiền thính.

Ôn Như không để cho người khác theo vào, mặc một thân áo lụa bạch sắc đi ở phía trước, tấm lưng kia, tự dưng để lộ ra vài phần tiêu điều.

Cả người Dạ Mộc đều cảnh giác, cũng không biết Ôn Như rốt cuộc muốn làm gì.

Đi tới ngồi ở chủ vị, hai mắt Ôn Như sưng đỏ nhìn sang nàng.

“Cái này, ngươi hài lòng chứ?”

Gì?

“Hãm hại ta, lại tìm một kẻ chết thay, để hắn tố giác ta, bản thân hoàn toàn không đếm xỉa đến, không nhìn ra, một hài đồng sáu tuổi như ngươi, tâm cơ thâm trầm như vậy!”

Dạ Mộc bĩu môi, thấy Ôn Như có tư thái nhận định, nàng cũng không có giải thích gì.

Ngón tay đặt trên tay vịn của Ôn Như nắm chặt, đốt ngón tay trở nên trắng, nhãn thần cũng biến thành âm trầm đáng sợ.

“Buồn cười qua nhiều năm như vậy, ta dẫm vô số người dưới chân, cuối cùng. Dĩ nhiên hủy ở trong tay của ngươi? Buồn cười, thực sự là buồn cười!”

Dạ Mộc đứng ở trước mặt nàng, vóc dáng lùn lùn cũng không có ngồi cao như nàng, nàng càng nhìn Dạ Mộc lại càng không hiểu, nàng làm sao có thể bị hài tử đánh bại?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dạ Mộc buộc chặt, nửa ngày mới nói rằng.

“Sự thực chính là sự thực, ta cũng không hiểu đạo lý lớn gì, ta chỉ biết là, thiên hạ không có tường nào không bị gió thổi vào, trước khi ngươi đây trách người khác vạch trần ngươi, vì sao không tự kiểm điểm sai lầm trước?

Vọng Thư Uyển.com

“Ngươi câm miệng!” Ôn Như đề cao thanh âm, nhãn thần trở nên dữ tợn! “Đúng, là ta có sai! Sai lầm lớn nhất của ta, chính là cho ngươi sống cho tới bây giờ! Ta biết ngươi vì sao muốn đối phó ta, không phải là vì ta giết sinh mẫu của ngươi sao? Ngươi chờ ngày này đã rất lâu rồi đi?”

Dạ Mộc nhẹ giọng nói, “Giết người thì đền mạng, báo ứng xác đắng.”

“Nhưng dã tâm của ngươi chỉ có điểm này sao?” Ôn Như cười nhạt, hai gò má hiện lên ửng đỏ không bình thường, “Chỉ cần ta đi miếu, không được bao lâu, tướng quân sẽ hưu thê tái thú! Đến lúc đó hài tử của ta cũng thành thứ tử, hơn nữa tiểu súc sinh tâm tư xấu xa như ngươi, sẽ bỏ qua cho bọn họ sao? Ngươi sợ là rất muốn tướng quân chỉ có một hài tử là ngươi đi?”

Dạ Mộc nhất thời cảm thấy không lời nào để nói, ý niệm trong đầu Ôn Như, nàng đã xấu đến cực hạn rồi, hơn nữa đều là trống không.

“Ngươi thích nghĩ như thế nào thì nghĩ thế đó đi!” Dạ Mộc lui về phía sau nửa bước, chuẩn bị xoay người, “Mặc kệ ngươi tin hay không, người khác không trêu chọc ta, ta sẽ không trêu chọc người khác.”

Ôn Như âm trầm nở nụ cười, “Đúng, ngươi sẽ không trêu chọc người khác.”

Dạ Mộc nghe tiếng cười của nàng có chút kỳ quái, ngẩng đầu nhìn lại, đã thấy Ôn Như hét lên một tiếng, nhào tới chỗ nàng! Nàng theo bản năng đón lấy, sau đó trong tay, có thêm thứ gì đó rất cứng!

Máu sềnh sệch nóng hổi làm ướt tay nàng, Dạ Mộc hơi trợn to hai mắt, giờ khắc này, mặt tái nhợt gầy gò của Ôn Như gần nàng trong gang tấc.

“Ta cũng sẽ không cho ngươi cơ hội, theo ta, cùng xuống địa ngục đi!”

Khóe miệng nàng hiện lên một nụ cười giả tạo, một giây kế tiếp, có vài thân ảnh xông vào!

“Như nhi a!”

Trong nháy mắt Ôn Như ngã xuống đất, mẫu thân nàng chạy vào, ôm nàng vào trong ngực! Lúc này hơi thở của Ôn Như mong manh, nàng nắm chặt tay của mẫu thân nói, “Là nàng là nàng muốn giết ta, bởi vì ta giết sinh mẫu nàng!”

Lúc này, Dạ Lệ cũng vọt vào, “Đây là có chuyện gì?”

Trong nháy mắt Ôn Như thấy Dạ Lệ, nước mắt rơi xuống!

“Tướng, tướng quân!” Mặt nàng nhuốm máu, nhìn qua bi thương như vậy, “Ta thực sự không có phản bội ngươi! Là nàng hãm hại ta!”

Ôn Như vươn tay đến phía Dạ Lệ.

“Phu thê cùng tướng quân mười năm, ta nguyện dùng cái chết để chứng minh thanh bạch!”

Vọng Thư Uyển.com – Luna: Nhảm ghê luôn, nói DM giết mình nghĩa là ko muốn chết, sau đó bảo lấy cái chết chứng minh đó là tình nguyện chết, lời nói mâu thuẫn đến cực điểm)

Nhãn thần của Dạ Lệ lợi hại, không đợi hắn suy nghĩ nhiều, một giây kế tiếp, tay của Ôn Như rũ xuống, thừa tướng phu nhân ôm thi thể của nàng cả tiếng khóc rống!

“Như nhi a! Ngươi sao lại ngu dại như thế! Nương biết ngươi thuần khiết, nương biết a!”

Dạ Mộc bị thanh âm hò hét chung quanh làm cho lui về phía sau hai bước, nhẹ buông tay, chủy thủ cũng rơi ở trên mặt đất.

Thấy chủy thủ nhuốm máu, một vị phụ nhân bên người thừa tướng phu nhân chỉa về phía nàng tức giận nói, “Mau bắt nàng! Ám sát chủ mẫu, tội đáng chết vạn lần, trăm triệu lần không thể buông tha nàng!”

Nàng vừa nói xong, người chung quanh đều muốn động, mà Dạ Lệ tiến lên một bước, “Dừng tay!”

Ở tướng quân phủ, người của Ôn gia cũng không dám lỗ mãng, thừa tướng phu nhân ngẩng đầu, phẫn hận nói, “Lẽ nào tướng quân muốn bao che hung thủ giết người? Ngươi muốn vì một thứ nữ, làm địch với tướng phủ chúng ta?”

“Ta không có giết người.”

Dạ Mộc đột nhiên mở miệng, tầm mắt mọi người đều rơi vào trên người nàng, tức giận, chất vấn, thế nhưng thế cục càng bất lợi, nàng lại càng lãnh tĩnh, nàng nói lần nữa, “Ta không có giết người.”

“Nói bậy!” Hai mắt của thừa tướng phu nhân đỏ bừng chỉ nàng nói, “Như nhi nói, ngươi là muốn báo thù cho sinh mẫu ngươi mới giết nàng! Ta phi! Một thiếp mà thôi, nào so được với mệnh quý của nữ nhi ta? Ngươi nói xấu thuần khiết của nữ nhi ta thì thôi, còn muốn giết nàng, quả thực súc sinh cũng không bằng! Ta đây phái người bắt ngươi quy án!”

Trong lòng Dạ Mộc biết lúc này không nói, sau này chỉ sợ cũng không có cơ hội cãi lại nữa, nên, nàng lớn tiếng nói.

“Nàng tự sát! Nơi này cách chỗ ngồi khá xa, nàng hiển nhiên là bị đâm khi đứng, mà ta đứng chưa cao đến chân nàng, làm sao có thể đâm ngực nàng? Hơn nữa vết thương của người tự sát mới phẳng, ta đâm nàng vết thương sẽ nhếch lên, về phần sao nàng muốn tự sát hãm hại ta, không cần ta nhiều lời, trong lòng các ngươi rõ ràng!”

“Giỏi cho một thứ nữ miệng lưỡi bén nhọn!”

Thừa tướng giao thi thể Ôn Như cho người bên cạnh, đứng dậy, nổi giận đùng đùng từng bước tới gần Dạ Mộc.

“Ngươi nói nữ nhi ta giá họa cho ngươi? Ngươi toán vật gì, cần nàng dùng cái chết giá họa ngươi?”

Dạ Mộc không sợ chút nào ngửa đầu nhìn nàng, “Bởi vì nàng sợ ta hạ thủ hài tử của nàng, bởi vì nàng biết mình đi miếu, kết cục đã định, nàng sợ mình bị hưu, sợ hài tử của nàng sẽ lưu lạc làm thứ, cho nên muốn chết bảo toàn danh tiếng, lại tranh thủ đồng tình của phụ thân. Nàng muốn vu oan ta làm hại nàng, nàng đến chết, cũng không có lòng hối cải!”

“Ngươi câm miệng!” Móng tay của thừa tướng phu nhân cầm lấy cổ áo của Dạ Mộc! Dạ Mộc trần truồng nói ra động cơ của Ôn Như, để cho nàng tức giận đến cả người đều run rẩy!

Nữ nhi của nàng dùng cái chết bảo trụ danh tiếng, nàng tuyệt đối không cho bất luận kẻ nào làm bẩn!

“Mặc kệ ngươi nói dối thế nào, ngươi, thân là thứ nữ mưu hại đích mẫu, chúng ta đều thấy được, ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ!”

Nàng đẩy Dạ Mộc, đứng dậy nói với Dạ Lệ, “Nếu như tướng quân không đành lòng, bổn phu nhân, không ngại đi thêm một chuyến, đưa nàng đi Ngự Thẩm đường, thỉnh tam ti định đoạt!”

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nhất Kiếm Độc Tôn