Saved Font

Trước/101Sau

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 67: Chương 67: Dưỡng Địch Vi Hoạn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 67: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

Cứu người sốt ruột Mặc Lâm Uyên quả nhiên rất nhanh thì tìm người tu sửa chùa miểu, nhưng cảm giác được hòa thượng này không đúng, lúc đưa người đến, đồng thời cũng đưa Văn Phong tới.

“Nếu như hòa thượng này có vấn đề” Tuy rằng Mặc Lâm Uyên không nói thêm gì, nhưng thời gian hắn nói câu nói này, nhãn thần đã nói rõ tất cả.

Trong lòng Văn Phong biết thái tử coi trọng Dạ tiểu thư, gật đầu nói, “Thuộc hạ nhất định một tấc cũng không rời!”

Mặc Lâm Uyên gật đầu, sau đó đường nhìn rơi vào trên người Dạ Mộc, phượng mâu thập phần lãnh tình, dính vào một tia phức tạp.

“Ta tình nguyện ngươi tỉnh lại mắng ta một trận.”

Hắn đưa tay sờ đầu Dạ Mộc, “Ngày mai sinh thần ngươi, xem ra là phải đón trong mộng rồi.”

Tiểu oa nhi như trước không để ý tới hắn, từ từ nhắm hai mắt, như đang ngủ.

Mặc Lâm Uyên không tiếng động thở dài, nhìn mấy lần, hắn mới ly khai chùa miểu, trở lại trạm dịch, tiếp tục xử lý các loại sự vật.

Chứng kiến một màn này Vô Thanh hòa thượng, thần tình như trước khó lường, nhìn ra được, vị thái tử Mặc quốc đột nhiên xuất hiện này, rất coi trọng nữ hài này, cũng không biết nàng là ai.

Nửa ngày, hắn thu tư tự, bắt đầu kiểm tra người bệnh của mình, nguyên bản rất bình tĩnh, sau hắn tham mạch đập, thần tình trở nên phi thường kinh ngạc!

Tiểu cô nương trước mắt nhìn qua bất quá dáng dấp sáu bảy tuổi, nhưng nội lực của nàng tích góp từng tí một, lại vượt lên trước trăm năm! Trừ đi nàng có khả năng là một lão quái vật, vậy cũng chỉ có một loại khả năng, chính là nàng học Tịch Diệc thần công, mạnh mẽ hút ăn công lực của rất nhiều người, cũng không biết vì sao hút nhiều nội lực như vậy, nàng còn chưa có chết.

Nói như vậy, tiểu oa nhi trên giường phật cũng không phải tiên đồng gì, mà là ác quỷ khoác da người?

Vô Thanh nghĩ đến chỗ này, mi tâm thật chặt nhíu lại.

Một bên Văn Phong liền vội vàng hỏi, “Đại sư, bệnh của tiểu thư chúng ta, người có thể trị không?”

Vô Thanh không nói gì, tiểu cô nương này chỉ cần tiêu hóa nội lực trong cơ thể cho mình sử dụng, dĩ nhiên là hồi tỉnh, nếu để cho nàng sớm, hoặc ngược lại, tỷ như tu luyện Tịch Diệt thần công vốn là sẽ cho người tính tình táo bạo, nếu như sớm tỉnh lại, nội lực trong cơ thể hóa không hoàn toàn, tính tình của nàng càng thêm tàn bạo, đồng thời còn có thể nguy hiểm tẩu hỏa nhập ma.

Nghĩ rõ ràng từ đầu đến cuối, Vô Thanh chuyển động phật châu trong tay, nửa ngày mới lên tiếng, “Có thể trị liệu, bất quá, cần một chút thời gian.”

Tịch Diệt thần công, tu luyện giả có thể cướp đoạt nội lực của người khác, nghe, là một tiệp kính phi thường tốt, nhưng nếu thật tốt như vậy, cũng sẽ không người người nhắc đến sẽ biến sắc.

Nó có tác dụng phụ rất đáng sợ, đáng sợ đến người bình thường cũng không thể tiếp thu.

Nó ngoại trừ sẽ làm tính tình của tu luyện giả táo bạo ra, từng tháng còn có mấy ngày đặc biệt khát máu! Không giết vài người nhìn chút máu sẽ cả người khó chịu, thật giống như có vô số tiểu châm đang đâm.

Vọng Thư Uyển,.com

Trừ nó ra, người tu luyện công pháp này, một đoạn thời gian đều phải hút nội lực một lần, không làm như vậy đều không được, bởi vì nội lực trong cơ thể tu luyện giả quá nhiều thái. Cần cuồn cuộn không ngừng rót ngoại lực vào điều hòa, bằng không sẽ tẩu hỏa nhập ma.

Nhưng hút càng nhiều, tính tình sẽ càng táo bạo, càng táo bạo sẽ hút người nhiều hơn để ổn định bản thân, cứ như vậy, như một tuần hoàn ác tính.

Nói tóm lại, chỉ có người không xem mạng người ra gì, mới có thể học tập võ công như thế, người bình thường, làm sao có thể tùy ý bản thân biến thành cuồng ma sát nhân ? Vưu kì giết đến cuối cùng, nhân tính biến mất dần, đến người bên cạnh mình đều sẽ không bỏ qua.

Vô Thanh hòa thượng nghĩ đến chỗ này, vốn là muốn hạ châm cho Dạ Mộc, lại thu hồi lại.

Hắn học tập nội công Thanh Tâm quyết, đối với Tịch Diệt thần công mà nói, có tác dụng kích thích rất mạnh, nên Dạ Mộc giao cho người khác, muốn cho nàng tỉnh rất khó, thế nhưng đối với Vô Thanh hòa thượng mà nói, cũng là chuyện rất đơn giản.

Chỉ là một ngày sớm đánh thức nàng, không khác gì gia tốc tiến trình diễn biến ma quỷ, hắn thực sự muốn làm thế sao?

Nhìn Bồ Tát đại từ đại bi phía trên, mi tâm của Vô Thanh vừa nhíu, chung quy buông châm, chỉ cho Dạ Mộc chút thuốc uống.

Bên kia, Mặc Lâm Uyên trở lại trạm dịch không lâu, liền bị phục kích!

Đối phương hiển hiện ôm ý niệm không chết không thôi trong đầu, dù là bị chộp được, cũng sẽ ở cắt túi độc tự sát trước, là ai phái tới, căn bản không cần nghĩ thêm.

Sau khi dọn dẹp tất cả thích khách, thái phó đại nhân đến thăm Mặc Lâm Uyên, hiển nhiên thập phần ưu sầu.

“Tiếp tục như vậy không phải biện pháp, điện hạ vẫn là phải nhanh chóng vào cung mới tốt, chỉ cần thân phận của người được thừa nhận, có thể điều động cấm quân, như vậy thái hậu không thể muốn làm gì thì làm.”

Hắn nói lời này, Mặc Lâm Uyên đã nhận được hồi âm gửi ra lúc trước.

“Thái phó không cần lo lắng.”

Mặc Lâm Uyên đã trải qua một hồi chém giết, lúc này thấy nội dung thư, lại vẫn nở nụ cười, “Không bao lâu, ta sẽ để thái hậu nương nương tự mình qua đây, mời ta vào cung.”

Lúc hắn nói lời này thần tình phi thường chắc chắc, thế nhưng điều này sao có thể?

Vọng Thư Uyển.com

Tất cả mọi người cảm thấy Mặc Lâm Uyên là đang mạnh miệng, hắn một hài tử mười tuổi, hôm nay ngoại trừ một ít bộ hạ cũ của hoàng tộc, và một ít đại thần ủng hộ, không có gì cả, muốn cho thái hậu chính miệng thừa nhận, cũng quá khó khăn.

Vưu kì thái hậu hiện tại hận không giết được hắn, tự làm nữ hoàng đế, dù là hình xăm của Mặc Lâm Uyên có thể chứng minh thân phận, hắn cũng không có thể cởi y phục cho người khác xem chứ?

Chư vị đại thần nghe thái phó thuật lại đều có chút lo lắng, xem ra vẫn phải là những cựu thần như bọn họ nghĩ biện pháp, thái tử vẫn là quá nhỏ.

Quả nhiên, như mọi người đoán, Mặc Lâm Uyên ở trạm dịch nửa tháng, thái hậu cũng không có nói muốn tra, hiển nhiên là không muốn để cho Mặc Lâm Uyên nhận tổ quy tông, đại thần liên danh thượng thư, nhiều lần làm áp lực, thái hậu đều dùng các loại phương pháp thác khai đao phong, sau đó phái tử sĩ đến trạm dịch giết người nhiều hơn.

Nhưng ngày này, một phong chiến báo biên cương, làm rối loạn rất nhiều nhân tâm.

Mặt của thái hậu vẫn u ám, sau khi xem xong chiến báo, đột nhiên sáng lại.

Bọn họ không phải vẫn luôn buộc nàng nhận thái tử trở về sao? Rất tốt, muốn nhận thì nhận đi!

Chiến báo này không sai, mà là Việt quốc phát binh Mặc quốc, Việt quốc đã lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, dẹp xong hai tòa biên thành Mặc quốc.

Đối phương là tân tự mình nắm giữ ấn soái, vì chương hiển uy phong, trước mặt vô số người Mặc quốc đốt quốc kỳ Mặc quốc, còn cười lớn Mặc quốc không người, phụ nhân giữa đường, chỉ tên để hoàng đế bệnh nặng của Mặc quốc đi ra quyết nhất tử chiến!

Nhưng ai cũng biết hoàng đế bệnh mấy năm chưa từng gặp người, làm sao có thể ứng chiến?

Nhưng lúc này, trái lại có người chọn thích hợp.

Bàn tính trong lòng thái hậu đánh vô cùng tốt, nhiều đại thần buộc nàng nhận thái tử quay về như vậy, nàng vẫn kéo cũng không phải biện pháp.

Nhưng hoàng đế vừa đăng cơ của Việt quốc đều đánh tới cửa, chỉ mặt gọi tên muốn hoàng đế Mặc quốc xuất chinh, nàng không bằng biết thời biết thế, nhận Mặc Lâm Uyên trở về, cho hắn một danh phận hoàng đế, để hắn đi biên giới đoạt lại mất đất!

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị Khúc Yên Mỏng Tư Yến