Saved Font

Trước/101Sau

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 7: Chương 7: Dưỡng Địch Vi Hoạn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 7: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

Hắn muốn nhìn, nàng bịa thế nào!

Dạ Mộc đều muốn quỳ với hắn rồi! Hỏi vấn đề xảo quyệt như thế, sẽ không có bằng hữu được không?

“Đó là là bởi vì”

Dưới ngọn đèn dầu, Dạ Mộc củ kết cắn cắn thịt môi dưới, minh tư khổ tưởng!

“Ta đánh ngươi, là vì đề cao năng lực kháng đả kích của ngươi! Ngươi chẳng lẽ không biết? Bị đánh nhiều, năng lực kháng đả kích của thân thể sẽ trở nên mạnh mẽ, bây giờ nhìn không ra cái gì, nhưng thời khắc mấu chốt, có thể cứu mạng của ngươi!”

Nàng nói xong, gật đầu, bị cơ trí của mình chấn kinh rồi! Nàng nói đều nói đều nói “Cẩn thận” như thế, lừa một oa oa chín tuổi, cũng không thành vấn đề chứ?

Nàng nghiêm trang nói bậy như vậy, để Mặc Lâm Uyên rất muốn mở miệng trào phúng nàng vài câu, nhưng khi nhìn đến hai mắt sáng trông suốt của nàng, tràn ngập mong chờ nhìn mình, lời vạch trần này, quỷ thần xui khiến bị hắn nuốt trở vào.

“Thật không?” Cuối cùng hắn nở nụ cười, chỉ đẩy ra hai chữ ra ngoài, trên mặt tái nhợt gầy gò hiện lên một tia sai lầm.

“Đương nhiên là phải rồi!” Dạ Mộc vỗ ngực nói, “Sau này ngươi cùng ta sớm chiều ở chung, thì sẽ biết ta là hạng người gì! Ta là người tốt!”

Nàng nói xong, tiếp tục thoa thuốc cho hắn, dùng hành động chứng minh bản thân hảo tâm, mặt mày đều là nụ cười, tựa hồ đang vì mình hồ lộng quá khứ mà vui vẻ.

Thời gian Dạ Mộc không chú ý, Mặc Lâm Uyên sâu đậm nhìn về phía nàng, đường nhìn trở nên phức tạp.

Kỳ thực ngày hôm nay, hắn trơ mắt nhìn ba nô lệ phía trước bị tên súc sinh kia ngược đến chết, hắn hận Dạ Mộc, hận không thể bầm thây vạn đoạn nàng!

Mà khi hắn bị bắt được, phản kháng thế nào đều tránh không thoát được, hắn tuyệt vọng, một khắc kia hắn vứt tất cả cừu hận qua một bên, phát thệ với mình!

Nếu như hôm nay có người tới cứu hắn, bất kể là ai! Hắn nhất định sẽ tốt với người đó, tốt cả đời! Nhưng hắn không nghĩ đến chính là, người xông vào cứu hắn dĩ nhiên là nàng.

Mặc Lâm Uyên lần thứ hai nhắm mắt lại nếu tính tình nàng đại biến, vậy hắn cứ tiếp tục xem cuộc vui được rồi, hắn muốn nhìn, nàng rốt cuộc muốn làm cái gì!

Vọng Thư Uyển.com

Chờ Dạ Mộc thượng thuốc xong, phát hiện Mặc Lâm Uyên đã ngủ, dưới ngọn đèn, gương mặt của tuấn sấu(đẹp gầy) của hắn hơi giãn ra, nhìn qua thập phần vô hại.

Đã từng hắn dù là đi vào giấc ngủ, mi tâm cũng nhíu, không nghĩ đến lúc này đây, khi hắn trước mặt “Cừu nhân”, lại có thể dỡ tâm phòng xuống ngủ mất, hắn nhất định là quá mệt mỏi.

Dạ Mộc thấy hắn như vậy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm mỉm cười, nàng cảm giác hài tử này vẫn là tương đối thông minh dễ xử lý, chỉ cần nàng đối tốt với hắn, đến lúc đó hắn có được ấp giới đồ tìm được bảo tàng, đồ này vô dụng với hắn, sau đó nàng nói muốn, hắn sẽ đưa. Nên, vẫn là phải thiết lập quan hệ tốt trước a!

Dạ Mộc âm thầm suy nghĩ.

Dạ Tiểu Lang còn ở bên ngoài đếm sao, hắn nâng má, trong mắt tràn đầy kỳ vọng tương lai.

Trước khi hắn bị bắt tới làm nô lệ, là được sói nuôi lớn, nên, hắn rất tin tưởng trực giác của mình, trước khi nhìn thấy Dạ Mộc, hắn nghe nói “Ác danh” của Dạ Mộc không ít, nhưng hôm nay nếu như không phải nàng, hạ tràng của hắn so với mấy nô lệ trước còn tệ hơn, chỉ bằng điểm này, hắn muốn đi theo nàng, hơn nữa, hắn tin tưởng vững chắc quyết định này sẽ không sai.

Tất cả đều làm tốt xong, chờ Dạ Mộc trở lại trên giường mình, đã là đêm hôm khuya khoắc.

Kinh tâm động phách gà bay chó sủa một ngày cuối cùng kết thúc, nàng có loại như là đang nằm mơ, lại có cảm giác chân thật. Cúi đầu nhìn tay nhỏ bé thịt thịt của mình, tâm tình nàng phập phồng một cái chớp mắt, sau đó nắm thật chặt quyền.

Sau này, chuyên tâm dưỡng thành đi! Đả động hắn —— có được ấp giới đồ về nhà, chính là đơn giản như vậy! Bắt đầu từ ngày mai, nàng nhất định phải chế định một kế hoạch dưỡng thành hoàn mỹ.

Suy nghĩ một chút, nàng dần dần ngủ mất.

Vài ngày sau.

“Tiểu thư, không phải huấn luyện chúng ta làm tay chân sao? Vì sao còn phải tập viết?” Dạ Tiểu Lang buồn bực hỏi, hắn thực sự rất ghét đọc sách a.

Theo Dạ Mộc vài ngày, Dạ Tiểu Lang bén nhạy phát hiện dưới bề ngoài “Hung tàn” của Dạ Mộc, cất giấu một trái tim bình dị gần gũi, nên lá gan cũng liền càng lúc càng lớn.

Dạ Mộc hừ một tiếng, trước mặt chúng hạ nhân, ngạo mạn nói, “Ngu xuẩn! Tay chân của bổn tiểu thư làm sao có thể như chó săn bên người quần áo lụa là được, chữ lớn không bết một chữ? Mang đi ra ngoài đều mất mặt! Muốn ngươi học thì ngươi học đi, học không tốt, xem ta lấy roi quất ngươi không!”

Tỳ nữ bên người vừa nghe tiểu thư an phận mấy ngày lại muốn động roi, biểu tình cũng không tốt, cầu cứu nhìn Dạ Tiểu Lang.

Trong lòng Dạ Tiểu Lang biết Dạ Mộc nói thôi, nghiêm mặt cười nói, “Được rồi, nếu là tiểu thư phân phó, ta nhất định sẽ hảo hảo học!”

Dạ Mộc gật đầu, sau đó nhìn về phía Mặc Lâm Uyên.

Mặc Lâm Uyên thật ra là biết chữ, nhưng hắn sáu tuổi từ hoàng cung Mặc quốc trốn chết chạy ra, đã thật lâu không tiếp xúc qua hệ thống. Hơn nữa hiện đi học rất đắt, nên hắn thế nào đều không nghĩ ra, Dạ Mộc tại sao phải để cho bọn họ đọc sách.

Lúc này thấy Dạ Mộc nhìn mình, hắn liền vội vàng gật đầu, “Ta cũng sẽ hảo hảo học.”

Dù sao, đọc sách với hắn mà nói là chuyện thật tốt, hắn không thể buông tha.

Thấy hai người bọn họ phối hợp như vậy, Dạ Mộc gật đầu, để những người không có nhiệm vụ ra ngoài, bản thân dùng tiền thỉnh phu tử đến.

Vọng Thư Uyển.com

Nàng nói với một phu tử lớn tuổi, “Ngươi, đi dạy hắn dạy hắn, bắt đầu từ Tam Tự kinh.” Nàng chỉ vào Dạ Tiểu Lang.

Sau đó hướng một phu tử tuổi còn trẻ nói, “Ngươi, dạy hắn, bắt đầu từ quốc sách.”

Dạ Tiểu Lang vừa nghe liền không phục, lòng dạ hài tử của hắn tiêu chuẩn, thấy người khác có, mình cũng muốn, vì vậy liền vội vàng hỏi, “Tiểu thư, vì sao ta học không giống hắn?”

Dạ Mộc vỗ vỗ bờ vai của hắn ngữ trọng tâm trường nói, “Ngươi xem hắn lớn lên ốm như vậy, sau này vừa nhìn chính là phải đi trên đường mưu sĩ, làm sao so với loại văn võ song toàn này như ngươi?”

Dạ Tiểu Lang nghe vậy quét Mặc Lâm Uyên một mắt, sau đó dụng lực gật đầu! Nguyên lai tiểu thư coi trọng ta như vậy?

Hắn lập tức tỏ thái độ, “Tiểu thư yên tâm, sau này ta sẽ bảo hộ hắn!”

“Ân ân, hảo hài tử!”

Mặc Lâm Uyên ở một bên nghe, về điểm lòng dạ hài tử hầu như mất đi này cũng nổi lên, văn võ song toàn? Xác định không phải tứ chi phát triển, ý nghĩ giản đơn?

Nói chung, trước khi thương của Mặc Lâm Uyên còn chưa lành, Dạ Mộc cho bọn hắn học văn trước.

Chờ thương của Mặc Lâm Uyên khỏi không sai biệt lắm, không ảnh hưởng hành động, Dạ Mộc bắt đầu dùng phương thức của mình huấn luyện bọn họ.

Đầu tiên chính là trung bình tấn!

Vì không biểu hiện quá quan tâm, Dạ Mộc phân phó một tỳ nữ nhìn bọn họ, bản thân đi ngủ trưa, ai biết một lát sau, bên ngoài lại truyền đến thanh âm tức giận của Dạ Tiểu Lang!

“Ngươi làm gì? Thương thế hắn còn chưa tốt mà!”

Tỳ nữ trong coi bọn họ cười lạnh nói, “Tiểu thư nói một canh giờ chính là một canh giờ, hiện tại thời gian còn chưa tới, giả chết gì? Mau đứng lên!”

Dạ Mộc vừa nghe đã xảy ra chuyện, vội vã chạy đến xem, chỉ thấy sắc mặt Mặc Lâm Uyên tái nhợt được Dạ Tiểu Lang đỡ từ dưới đất lên, mà cánh tay hắn bị gai trên rơi làm bị thương, chính đang chảy máu.

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Sư Phụ Ta Là Thần Tiên