Saved Font

Trước/101Sau

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 82: Chương 82: Dưỡng Địch Vi Hoạn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 82: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

Nàng nói xong, dùng sức đụng Vô Thanh một cái, trực tiếp đẩy Vô Thanh ra, nàng nói không sai, thiếp là tài sản, nếu là hắn nhúng tay, luật pháp cũng sẽ không đứng ở hắn phía hắn.

Nhưng là

“Chậm đã” một giọng trẻ con dằng dặc truyền đến, Dạ Mộc chậm rãi đạc bộ đến trước mặt quý phụ nhân, hất cằm nói: “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy cấp phù đồ, ở đây nếu là phật đường, không cho phép phát sinh chuyện sát sinh, ngươi xử lý đào thiếp như thế nào chờ chút mới nói, hiện tại, nên đỡ đẻ cho nữ nhân này mới đúng.”

Dạ Mộc vừa xuất hiện, rất nhiều người cũng không biết nàng là ai, nhưng xem quần áo nàng đẹp đẽ quý giá, chỉ biết thân phận bất phàm.

Quý phụ nhân châm chước một … hai …, chịu nhịn tính tình hỏi, “Ngươi là ai? Dám quản chuyện của tam đại thế gia ta!”

Dạ Mộc sờ sờ mũi, “Tam đại thế gia? Giỏi lắm sao! Về phần ta là ai ”

Nàng chăm chú suy nghĩ một chút, hình như bản thân thật đúng là không có thân phận gì, nhưng lúc này, nàng thua người không thua trận, hai tay chống nạnh nói, “Ta là thư đồng của bệ hạ, ngươi chẳng lẽ không biết?”

Dạ Mộc thốt ra lời này, tất cả mọi người giật mình nhìn nàng, nguyên lai tiểu cô nương trước mắt, chính là người ấu đế xem trọng, ấu đế vì nàng, phong tỏa đường từ hoàng cung tới đây, tuy nói là thư đồng, nhưng phần ân sủng này, chẳng kém gì công chúa!

Quả nhiên, quý phụ nhân vừa nghe, dáng vẻ bệ vệ trong nháy mắt tiêu mất không ít.

Một năm trước, Chung gia cho thái hoàng thái hậu mượn một trăm tử sĩ, cuối cùng đại sư nội công đều chết hết, không một người sống.

Bởi vì sự kiện này, Chung gia nguyên khí đại thương, lão tổ tông thiên đinh vạn chúc buộc bọn họ giấu tài, không nên xung đột với ấu đế nữa, nhưng bây giờ, người của hoàng đế lại khi dễ đến đầu bọn họ?

Phụ nhân kia cau mày nói, “Coi như là ngươi, cũng không thể xen vào chuyện Chung gia chúng ta thu thập đào thiếp chứ?”

“Đào thiếp?” Dạ Mộc lắc đầu, “Nữ tử kia chắc là nói chuyện có chướng ngại đi? Ngươi đừng khi dễ người khác không nói được, Chung gia các ngươi gia đại nghiệp đại, thiếp từ nhà các ngươi đào tẩu ra làm sao có thể ở đô thành chờ chết? Làm sao có thể chạy đến thượng hương? Ta mặc kệ, phản chính người này, trước khi chưa rõ thân phận, ngươi không thể mang đi.”

Lúc này, nữ tử mang thai kia kêu một tiếng, dưới thân chảy ra máu.

Người chung quanh đều ngây ngẩn cả người, tăng nhân nhìn, cũng không dám động nàng.

“Còn lo lắng cái gì?” Đường nhìn của Dạ Mộc đảo qua, rơi vào trên thân người tăng nhân, “Còn không mau mang nàng đi hậu viện đỡ đẻ?”

“Nhưng” có một tiểu sa di nói, “Nhưng nơi này là chùa miểu a” làm sao có thể đỡ đẻ? Biểu tình hắn sắp khó.

Vọng Thư Uyển.com

Dạ Mộc nhìn Vô Thanh, “Ngươi cũng nghĩ như vậy?”

Vô Thanh nghe vậy, lại nở nụ cười cảm kích với Dạ Mộc!

Hắn rất ít lộ ra dáng tươi cười phân minh như vậy, vừa cười rộ lên, mặt mày yêu mị càng sâu, con ngươi mát lạnh cũng càng rõ, hắn không chút do dự nói.

“Đưa nàng đi hậu viện, bần tăng tự mình đỡ đẻ!”

“Sư phụ ”

“Nhanh đi!”

“Vâng.”

Mắt thấy người dễ dàng đã bị vũ tăng cướp đi, quý phụ nhân tức giận a! Vội vã hạ lệnh để gia đinh đuổi theo.

Vô Thanh vốn là muốn hỗ trợ, Dạ Mộc lại đẩy hắn một cái, “Ngươi đi, ở đây giao cho ta.”

Vô Thanh nóng ruột, dù sao nữ nhân kia thật không được, hắn giảm thấp thanh âm nói, “Vậy ngươi cẩn thận, ghi nhớ kỹ, nghìn vạn lần không nên động võ.”

Người khác nghe rồi, chỉ coi như Vô Thanh khuyên bọn họ không nên đánh nhau, nhưng Dạ Mộc lại rất rõ ràng, Vô Thanh là sợ nàng đại khai sát giới ở nơi này.

“Yên tâm đi!” Dạ Mộc nhéo nhéo quả đấm thịt của bản thân, bất thiện nhìn đối phương, “Ta không động võ cũng có thể chặn bọn họ.”

Lúc này Vô Thanh mới xoay người rời đi.

Mắt thấy đám người Vô Thanh mang theo người của bọn họ muốn bắt chạy, quý phụ nhân giận không kềm được đuổi theo, lại bị Dạ Mộc lại một lần nữa ngăn cản.

“Ngươi lăn ra!” Quý phụ nhân chỉ vào Dạ Mộc, thần tình đáng sợ, “Chuyện này không phải ngươi có thể quản, chớ ỷ vào mình ở trước mặt bệ hạ có vài phần mặt mỏng thì vô pháp vô thiên, Mặc quốc còn chưa tới phiên ngươi định đoạt!”

Hai tay Dạ Mộc chống nạnh trừng nàng, “Vậy cũng không tới phiên ngươi khoa tay múa chân! Nơi này do ngươi mở sao? Ngươi ở nơi công cộng dẫn người hành hung, Mặc quốc là nhà ngươi mở sao?”

Lời này của nàng chu tâm rồi! Phụ nhân kia tức giận, nhịn không được đẩy Dạ Mộc ra!

“Ngươi đứng lên cho ta! Bớt ở đây nói bậy! Việc này, nói phá thiên cũng là ta có lý!”

Ai biết Dạ Mộc bị nàng đẩy một cái, liền lùi mấy bước, sau đó đặt mông ngồi dưới đất, mắt trong nháy mắt đỏ lên.

“Ngươi, ngươi khi dễ ta”

Nữ hài đột nhiên lên án đối phương, họa phong đột biến!

“Ta không có, ta chỉ đẩy ngươi một cáu mà thôi! Ngươi ”

“Ngươi đẩy ta!” Miệng Dạ Mộc cắn chặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo khả ái trong nháy mắt treo đầy ủy khuất!

“Ta giảng đạo lý với ngươi ngươi cư nhiên động thủ! Ô ô ô ta phải nói cho hoàng đế ca ca biết!”

“Ngươi” quý phụ nhân bị tức ngã ngửa, thưòng lui tới chỉ có nàng khóc lóc om sòm, không nghĩ tới còn có người xấu hơn nàng, nàng thực sự đẩy nhẹ có một cái!

Vọng Thư Uyển.com

Lúc này, cấm quân nguyên bản canh giữ ở cửa miếu nghe được động tĩnh, vội vã chạy tới, vây quanh ở bên người Dạ Mộc, nhãn thần bất thiện nhìn chằm chằm đám người gây chuyện.

“Tiểu thư, người không có sao chứ?” Tử Hư không nghĩ tới lại có người dám ở Thiên Thụ tự khi dễ Dạ Mộc, thực sự là không có mắt!

Hai tay nhỏ của Dạ Mộc che mặt, ngồi dưới đất tựa hồ khóc rất thương tâm!

“Người Chung gia khi dễ người ô ô ô nàng đánh ta! Tất cả mọi người thấy được!”

“Mọi người” hai mặt nhìn nhau, bất quá đúng là quý phụ nhân ra tay trước.

Mắt thấy cấm quân chung quanh càng ngày càng nhiều, phụ nhân kia không muốn làm lớn chuyện, hung hăng trừng Dạ Mộc một mắt, không cam lòng rống lên một câu, “Hừ! Chúng ta đi!”

Lúc nói chuyện, tựa hồ sợ Dạ Mộc ỷ lại, tốc độ bọn họ rời đi thật nhanh, giống như bị quỷ đuổi theo.

Thấy người đi, Dạ Mộc vỗ tay một cái, chỉ thấy trên mặt nàng sạch sẻ, nào có khóc a.

Tử Hư bất đắc dĩ nhìn nàng, “Tiểu thư, mau đứng lên, ngồi dưới đất lạnh, bệ hạ biết sẽ tức giận.”

“Nga nga!” Dạ Mộc vội vã đứng lên, còn hừ một tiếng, “So ăn vạ với ta, nàng còn non chút!”

“Vâng vâng vâng, tiểu thư, bọn họ không giảng đạo lý như thế, có muốn ta chút dạy dỗ bọn họ một chút hay không?”

Dạ Mộc suy nghĩ một chút, phẫn nộ xua tay, “Quên đi, lười theo tính toán với bọn họ! Ngươi tiếp tục bận đi! Ta đi trước.”

“Vâng, tiểu thư.”

Dạ Mộc xoay người, chạy đi phương hướng của Vô Thanh đi,

Mà vừa bước vào hậu viện một bước, nàng ngửi thấy được một cổ mùi máu tươi gay mũi. Mùi vị đó để cho tâm nàng vốn là xao động càng thêm xao động, nàng cố nén không khỏe, đi vào.

Ngoại trừ một hai người bận rộn giúp một tay ở bên trong, hòa thượng khác đều ở bên ngoài chờ, Dạ Mộc hỏi, “Tình huống thế nào?”

Tiểu hòa thượng kia nói, “Không tốt thai phụ không có khí lực sinh, máu chảy không ngừng, tình huống rất nguy hiểm.”

Dạ Mộc suy nghĩ một chút, nói một câu với tiểu sa di kia.

Đối phương mở to hai mắt nhìn, chất vấn nhìn nàng, “Cái vật kia thật hữu dụng sao?”

(Luna: Mọi người nghỉ lễ vui không nè, ta tổng vệ sinh nhà mệt le lưỡi, thái hậu còn cho an bánh mỳ chấm sữa nữa T_T)

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Diệu Thủ Hồi Xuân