Saved Font

Trước/101Sau

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 86: Chương 86: Dưỡng Địch Vi Hoạn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 86: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

Bởi vì Mặc Lâm Uyên là vi phục tư phóng, nên ngoại trừ Chung phu nhân, những người khác đều không nhận ra hắn.

“Người người” Sắc mặt của nàng đại biến, không nghĩ tới tiểu nha đầu này tuy là bạn đọc, lại có năng lực như vậy, đến hoàng đế đều có thể gọi tới.

Nàng không cam lòng quỳ xuống, “Cung nghênh bệ hạ, bệ hạ vạn phúc kim an!”

Nàng vừa quỳ, người khác mới biết được thiếu niên này là ai, đều vội vã quỳ xuống, Mặc Lâm Uyên tùy ý khoát khoát tay.

“Đều đứng lên mà nói.”

“Vâng” Chung phu nhân không cam lòng đứng lên, “Bệ hạ, ngươi cần phải làm chủ cho Chung gia chúng ta, chúng ta tới bắt thiếp thị đào tẩu, nhưng đám hòa thượng trong chùa miếu này, cũng không biết là có ý gì, cư nhiên giữ một vị phụ nhân không tha! Còn thỉnh bệ hạ định đoạt!”

Dạ Mộc hừ một tiếng, “Ta cảm thấy phương diện này tất có kỳ hoặc, nữ tử này không biết nói, cũng tùy ý Chung gia bọn họ há miệng? Hơn nữa, bọn họ luôn mồm nữ tử này gian díu với người, vậy gian phu đâu?”

Chung phu nhân không cam lòng nói, “Gian phu đã bị đánh chết! Hài tử nữ nhân này ôm trong tay, chính là nghiệt tử của bọn họ!”

Không, không phải như thế! Phương Như hướng Mặc Lâm Uyên quỳ xuống, không ngừng lắc đầu, không phải như thế, hài tử của nàng, là của Chung thiếu gia!

Mặc Lâm Uyên kéo Dạ Mộc ra phía sau, cười hỏi người của Chung gia, “Các ngươi xác định nữ tử này mang hài tử của người khác?”

“Thiên chân vạn xác, nàng nên bị ngâm lồng heo!”

Dạ Mộc lại cười, “Nhưng nàng nói hài tử này là của Chung gia, ngươi dám để tiểu thiếu gia Chung gia đi ra đối chất không?”

Vọng Thư Uyển.com

Chung phu nhân biến sắc, “Nói bậy! Nhi tử ta lập tức sẽ thú tiểu thư Văn gia, làm sao có thể có tư sinh tử.”

Dạ Mộc nhất thời bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào Chung gia người vội vã giết chết hài tử này, nguyên lai là sợ hôn sự thất bại a

Nhãn châu của nàng thiểm động, đắc ý nói, ” như vậy đi, để Chung thiếu gia qua đây lấy máu nhận nhận thân, nếu như hài tử này không phải của hắn, ta lập tức giao nữ nhân này cho các ngươi, nếu như phải, các ngươi coi như nể mặt của bệ hạ, cho hài tử này một thân phận, các ngươi dám không?”

“Đây đây sao có thể?” Chung phu nhân do dự, bởi vì nàng biết, hài tử kia chính là của nhi tử nàng a!

Dạ Mộc mới mặc kệ nàng, chỉ hỏi Phương Như, “Vậy còn ngươi? Ngươi dám không?”

Phương Như liên tục gật đầu, không sợ hãi chút nào.

Mặc Lâm Uyên thấy thế, cũng biết là ai đang nói dối, hắn lung lay cây quạt, khẽ cười nói, “Tiểu thiếu gia Chung gia? Hắn hiện tại ở đâu?”

Chung phu nhân còn chưa lên tiếng, Tử Hư bên người Mặc Lâm Uyên nói, “Làm việc ở cửa cung.”

“Đi kêu đến.” Mặc Lâm Uyên vừa nói như vậy, Chung phu nhân liên tục xua tay.

“Không cần, không cần!” không thể gọi nhi tử đến, nếu là người của Văn gia biết chút chuyện hư hỏng này của nhi tử, nói không chừng còn muốn hối hôn.

Nàng nhìn Dạ Mộc một mắt, lại giận dữ trừng Phương Như một mắt, mới nhỏ bé yếu ớt văn thanh nói

“Ta, ta thừa nhận, hài tử đó hắn hắn là của Chung gia, không cần thử máu.”

Người chung quanh truyền đến tiếng hút khí, nét mặt Chung phu nhân không nhịn được, cứng cổ nói, “Ta đều thừa nhận, hiện tại có thể cho ta dẫn người đi rồi chứ? Nữ nhân này chính là thiếp của Chung gia , ta còn có công văn ở chỗ này đây!”

Phản chính mang người đi trước mới nói, đến lúc đó giết chết phía sau cánh cửa đóng kín, ai sẽ biết?

Phương Như tựa hồ cũng dự cảm được vận mạng của mình, liên tục dập đầu ở bên chân Mặc Lâm Uyên, hài tử kia cũng theo khóc lớn tiếng, nhưng là dáng dấp đáng thương của bọn hắn rơi vào trong mắt người Chung gia chính là sỉ nhục! Ở trong mắt Chung phu nhân, nữ nhân này sớm nên chết rồi!

Dạ Mộc thấy thế, lôi kéo tay của Mặc Lâm Uyên nói, “Bệ hạ, ngươi xem người Chung gia thật thú vị, rõ ràng là hài tử của bọn họ, bọn họ nói là nghiệt chủng, hiển lại chính là sợ người Văn gia mất hứng, mới muốn giết hài tử này, không bằng như vậy đi, ngươi cho nữ nhân này một cơ hội, để cho nàng đơn độc lập nữ hộ, để hài tử này không liên quan đến Chung gia nữa, như vậy hai phe bọn họ cũng không cần miễn cưỡng.”

“Đây? Như vậy sao được? Đây tuyệt đối không thể!” Chung phu nhân vừa nghe vội vã phản bác, “Ngươi sợ là không biết đi, nữ nhân này, trước kia là quan kỹ đó! Nếu nàng đơn độc lập nữ hộ, là muốn để nàng trọng thao cựu nghiệp sao?”

Phương Như nghe vậy, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, ở trước mặt nhiều người như vậy vạch trần quá khứ của nàng, không thể nghi ngờ là đạp mặt của nàng xuống mặt đất! Nếu không phải nàng có hài tử, nếu không phải hài tử còn nhỏ, chỉ với những lời này của người Chung gia, nàng chỉ có một đường chết mới có thể chứng mình thuần khiết!

Dạ Mộc cũng bị chọc giận, nữ nhân làm sao vậy? Nữ nhân thì không thể đội nửa bầu trời sao? Nguyên bản thái độ của nàng coi như tùy ý, nhưng là người của Chung gia triệt để chọc tới nàng, nàng nghiêm túc nói với Mặc Lâm Uyên, “Bệ hạ, bên cạnh ta còn thiếu một người sai sử, nữ nhân này, có thể cho ta không? Phản chính nàng đi Chung gia, cũng là kết cục chết, nếu có thể sống, tại sao phải chết?”

Dạ Mộc nói để tất cả mọi người sợ ngây người, nữ nhân này là thiếp của Chung gia, cường đoạt lấy đi, chẳng phải là đạp mặt của người Chung gia xuống dưới đất sao?

Mặc Lâm Uyên híp mắt một cái, “Lý do? Ngươi cho trẫm một lý do thuyết phục trẫm.”

Dạ Mộc nở nụ cười, nàng liền biết Mặc Lâm Uyên sẽ giúp nàng, loại vật lý do này, chẳng lẽ không dễ tìm sao?

“Bệ hạ ngươi ngẫm lại xem, hiện tại thiên hạ chia bảy, chiến sự tùy thời cũng sẽ bạo khởi, chính là thời gian cần quân lực, nhưng trước người Chung gia có ý đồ rất rõ ràng, bọn họ muốn giết hài tử này, liền vì để thiếu gia nhà mình thú tiểu thư Văn gia, trong lòng của tiểu thư Văn gia sẽ không có khoảng cách, nếu như người người đều làm theo, như vậy có bao nhiêu hài tử bởi vì mặt mũi mà chết oan chết uổng? Những người đó, sau này nói không chừng đều là lương đống chi tài của Mặc quốc chúng ta, nên oai phong tà khí này không thê ủng hộ, yếu giết gà dọa khỉ, để cho bọn họ trước khi động nữ nhân phải suy nghĩ một chút, có thể tạo sát nghiệt vô tội hay không.”

“Ngươi ngươi đây là cưỡng từ đoạt lý!” Người của Chung gia khó có thể tin, hoàng đế sẽ không vì ngụy biện như thế mà lưu người chứ?

“Ngươi a” Tay của Mặc Lâm Uyên chỉ chỉ Dạ Mộc, mặc dù là một hài tử chống lại Chung gia không phải quyết định sáng suốt, nhưng, ai kêu Dạ Mộc muốn làm chi?

“Ngươi nói đúng.” Mặc Lâm Uyên thận trọng gật đầu, “Mỗi một hài tử của Mặc quốc, đều là hy vọng của quốc gia, theo lý nên bảo hộ, nếu Chung gia không muốn hài tử này, hài tử này đổi họ Lý, sau này hoàng gia bồi dưỡng, lớn lên vì nước xuất lực.”

Một câu nói của Mặc Lâm Uyên, để mọi người Chung gia hận chết Dạ Mộc! Hài tử này không chết, tiểu thư Văn gia biết nhi tử nàng đến thứ trưởng tử đều sinh rồi, không chừng sẽ nhiều tức giận!

Chung phu nhân thẳng người lên, âm trầm nhìn chằm chằm Phương Như, “Nữ nhân này là thiếp của Chung gia, Chung gia cũng có thể mang đi chứ? !”

Dạ Mộc khó có thể tin nhìn nàng, “Thiếp mà thôi, ta chuộc thân cho nàng là được, ngươi cứ muốn bắt đi, là muốn mẫu tử người ta chia lìa? Chung gia có danh tiếng đại thiện, làm sao sẽ làm loại sự tình này chứ?”

Nàng từ trong ngực móc móc, móc một thỏi vàng ném vào bên chân Chung phu nhân.

“Mặc dù bây giờ một thiếp chỉ cần mười mấy lượng bạc, nhưng ngươi cũng không cần thối lại, phản chính ta có tiền!”

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyệt Thế Chiến Hồn