Chương Trước/265Chương Sau

Gả Vào Hào Môn

Chương 213: Hủy Hoại Danh Dự

Rốt cuộc cô phải làm sao mới không phải chịu đau khổ đây?

Những ngày kế tiếp, Thẩm Quân Dao cho dù có không muốn cũng phải đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Trác Du Hiên ra lệnh cho đám người giúp việc kia phải dùng mọi cách để lôi Thẩm Quân Dao ra khỏi phòng, cho dù là đánh hay là dùng mọi biện pháp.

Thẩm Quân Dao lúc đầu còn chống cự, nhưng về sau cô không thể không ra ngoài.Đám người đó đánh cô bầm dập hết cả người, trên mặt đã bắt đầu xuất hiện những vết thâm tím khiến gương mặt của cô càng trở nên khó coi hơn.Những vết bầm tím nổi bật trên khuôn mặt trắng nõn của người con gái, đó chính là những dấu vết của những trận đánh đập hành hạ nhẫn tâm để lại.

Vậy mà chẳng có một người nào chịu thương hại cho người con gái ấy cả.Bọn họ trơ mắt nhìn Thẩm Quân Dao bị người ta hành hạ nhẫn tâm nhưng lại không dám làm gì hết, ngay cả ngăn đám người kia lại cũng không làm.

Thẩm Quân Dao ngày ngày bị Thẩm Sơ Vũ hành hạ, cô ta vũ nhục cô, mắng chửi cô không thương tiếc.Thẩm chí người phụ nữ đó còn bắt Thẩm Quân Dao năm xuống để cho cô ta giẫm lên người.

Thẩm Quân Dao hết mực chống cự, nhưng Thẩm Sơ Vũ nào có để yên cho cô như vậy.Cô ta ra lệnh cho mấy tên vệ sĩ kia ép Thẩm Quân Dao nằm xuống để cô ta bước qua.Cô cắn răng chịu nhục nhã mà không thể làm gì.

Bởi vì khi cô dám cãi lại Thẩm Sơ Vũ, đám người kia, đặc biệt là ba tên vệ sĩ lực lưỡng ấy sẽ cầm gậy sắt mà đánh lên người cô.

Có lần Thẩm Quân Dao đã gãy mấy cái xương vì dám chống lại Thẩm Sơ Vũ.Thẩm Quân Dao biết đó là mệnh lệnh của Trác Du Hiên.Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!

Chỉ cần động vào người phụ nữ mà hắn yêu, hẳn ta nhất định sẽ không để yên cho người dám ra tay với người phụ nữ của hắn đâu.Dần dần, Thẩm Quân Dao chỉ có thể cam chịu nghe lời bọn họ, không thể để bản thân mình bị thương.Cô không muốn Lục Ngạn ở trên trời thất vọng vì mình!

Cô nhất định sẽ hoàn thành nguyện vọng của anh, không để bản thân mình phải chịu tổn thương nữa!

"Cái đứa con hoang kia, mau ra siêu thị mua cho tao những thứ này nhanh lên"

Thẩm Quân Dao đang vục mặt ở trong bếp thì Thẩm Sơ Vũ đem một tờ giấy đến đập mạnh xuống trước mặt cô.Cô ta lời nói chẳng tốt lành gì, cứ mở miệng ra là chửi rủa Thẩm Quân Dao.

Cô liếc mắt nhìn người phụ nữ này, rôi cúi mặt xuống tiếp tục công việc của mình, khiến Thẩm Sơ Vũ không khỏi tức giận.

Cô ta đay nghiến nhìn Thẩm Quân Dao."Cái con khốn này, chỉ là một con giúp việc ở trong nhà mà lại dám dùng thái độ đó với tao à.Mày nên biết, sau này tao chính là chủ nhân của cái nhà này, hãy cẩn thận hành vi của mình một chút."

Thẩm Sơ Vũ hẳn giọng đe dọa Thẩm Quân Dao, nhìn thấy người phụ nữ này cô ta đã cảm thấy ngứa mắt rồi.Lúc này, bụng của Thẩm Sơ Vũ đã nhô cao ra rồi, xem chừng cũng đã được hơn năm tháng.

Cô ta được Trác Du Hiên coi trọng nên đang cố tình thể hiện quyền uy của mình đây mà.Thẩm Quân Dao cũng chẳng thèm để ý đến mấy lời nói đó của cô ta, cô vẫn cúi đầu làm việc, còn nói đểu Thẩm Sơ Vũ vài câu.

"Sau này là chuyện của sau này, còn bây giờ chị vẫn chưa phải đâu."

Thẩm Sơ Vũ nghe được lời này, cô ta vô cùng tức giận, đưa tay tóm lấy tóc của Thẩm Quân Dao.Hai mắt cô ta trợn to, sự tức giận lộ rõ trên khuôn mặt của cô ta, cô ta dường như đã bị Thẩm Quân Dao chọc cho tức điên lên vậy.Người phụ nữ đó giật mạnh tóc của Thẩm Quân Dao, khiến cho khuôn mặt của Thẩm Quân Dao nhăn lại vì đau.

"Cái con khốn này, mày lại dám nói ra những lời như vậy à? Mày đừng quên mày chỉ là một đứa con hoang được gia đình tao nhặt về rồi nuôi lớn, đáng lẽ ra mày phải báo đáp tao, tốt nhất đừng có nói chuyện với tao bằng cái giọng điệu đó, nếu không, tao nhất định sẽ cắt lưỡi của mày đây"

Thẩm Quân Dao quật cường mở to hai mắt nhìn khuôn mặt đang vô cùng tức giận kia của "chị gái"mình.

Báo đáp? Chẳng phải là Thẩm Quân Dao đã hết lòng vì cái gia đình ấy rồi hay sao?

Bọn họ đến liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn cô, vậy thì tại sao cô lại phải báo đáp bọn họ cơ chứ? Thẩm Sơ Vũ không cho Thẩm Quân Dao có cơ hội nói chuyện, cô ta giảng mạnh tóc của cô mà quát lớn.

"Mày đừng quên, mày chỉ là con gái của một thứ đàn bà không biết liêm sỉ, thế nên đừng có làm ra vẻ thanh thuần kiểu đó với tao.Bẩn mắt của tao lắm.Mẹ con đúng là giống nhau, chỉ thích trèo lên giường của đàn ông mà."

Thẩm Quân Dao thật sự rất muốn xông lên giết chết người phụ nữ này nhưng cô không thể làm như vậy.Chị ta có quyền gì mà buông lời xúc phạm mẹ cô cơ chứ? Gái hát thì đã sao? Có nhiều khi gái hát còn cao quý hơn người quý tộc bọn họ gấp vạn lần.

"Bây giờ mau đi mua đồ cho tao nhanh lên.Đừng để tao phải dùng bạo lực với mày nghe chưa"

Thẩm Quân Dao không muốn đi nhưng cô bắt buộc phải đi.Trên người chỉ có một bộ quần áo mỏng manh mà phải đi giữa không khí rét buốt như vậy, sắc mặt của Thẩm Quân Dao trông nhợt nhạt hẳn đi.

Đi đến đâu người người đều nhìn cô bằng cái ánh mắt khinh bỉ.Bọn họ nói sau lưng như muốn chửi thẳng vào mặt của Thẩm Quân Dao.Có lẽ những người đó đã xem cái video kia của Thẩm Quân Dao, cho nên mới tỏ ra khinh thường người con gái ấy đáng thương như vậy.

"Đường đường là nhị tiểu thư mà dám ra đằng sau lưng chồng ngoại tình, uổng công Trác Du Hiên yêu thương cô ta như vậy."

"Đúng là loại phụ nữ hư hỏng."

"Đã làm ra chuyện như vậy mà còn không biết xấu hổ, dám đặt chân ra ngoài đường.Phải tôi tôi đã bóp chết loại phụ nữ đấy rồi, để cho cái thứ lãng loàng đó sống làm gì nữa"

Ha.Đám người đó trong khi bọn họ không biết chuyện gì xảy ra mà cũng dám đứng đó mắng chửi cô ư? Yêu thương? Phải, Trác Du Hiên vô cùng yêu thương cô, cho nên Thẩm Quân Dao mới trở thành cái bộ dạng thê thảm như thể này đây.Bọn họ đâu có phải là cô, cho nên đâu biết được cô đã trải qua những chuyện kinh khủng như thế nào?

Suốt dọc đường, Thẩm Quân Dao toàn phải nghe những lời nhục mạ của đám người ngoài kia dành cho mình.Bọn họ khinh thường cô, mảng chửi cô, trong khi bọn họ chưa biết sự tình ở trong nó như thế nào.Có kẻ còn dùng trứng sống ném vào người của cô, Thẩm Quân Dao cũng chả làm gì cả, mặc cho bọn họ tùy ý làm những điều mà mình muốn.

Trứng sống dính đầy trên tóc và quần áo của Thẩm Quân Dao, bốc nên một mùi tanh nồng nặc.Cô đưa tay chạm vào chất lỏng đặc sệt dính trên tóc của mình ấy, trong lòng không khỏi cảm thấy chua xót đến đỉnh điểm.Khi Thẩm Quân Dao về đến nhà, Thẩm Sơ Vũ còn đang đứng ở trên cầu thang đợi cô.Không biết cô ta muốn làm cái gì mà mua toàn thuốc như vậy.Cô ta khinh bỉ nhìn Thẩm Quân Dao cả người bẩn thỉu kia, chau mày liên tục rồi ra lệnh cho người con gái ấy

."Mua về rồi thì mang lên đây cho tao.Mày còn đứng ở đó làm gì, định bắt tao xuống lấy à con kia?"

Truyện convert hay : Trọng Sinh Đệ Nhất Sủng: Đại Lão Ngọt Thê Sủng Lên Trời Cố Chín Từ Hoắc Trong Sáng
Chương Trước/265Chương Sau

Theo Dõi