Saved Font

Trước/11Sau

Gặp Sắc Nảy Lòng Tham

Chương 9: Nhớ nhung 2

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Ngày đầu tiên quay về trường, Cảnh Lâm Lâm gặp Thành Vu Tư ở căn tin.

Vẫn là một bát phở thịt băm lớn, vẫn là chàng thanh niên xinh đẹp khiến người ta tan nát cõi lòng. Khác biệt chính là, lần này Thành Vu Tư chủ động ngồi đối diện Cảnh Lâm Lâm.

Cô suy nghĩ một chút, quyết định nói chuyện rõ ràng. Cô vốn muốn biến mất khỏi tầm mắt của Thành Vu Tư, nhưng tình tiết bi kịch không phải nói rõ kết quả sao? Bởi vậy cô cố lấy dũng khí:

“Em có lời muốn nói với anh.”

“Tôi có lời muốn nói với em.”

Hai người vậy mà đồng thời mở miệng, nói cùng lúc. Cảnh Lâm Lâm: “Vậy anh nói trước đi.”

Thành Vu Tư: “Em nói trước đi. Ưu tiên phái nữ.”

Cảnh Lâm Lâm: “Chuyện kia…Em không thích anh, không bao giờ thích nữa. Cho nên,” cô cố gắng cười chân thành, “Về sau em không quấy rầy anh nữa, anh chàng đẹp trai.”

Gương mặt anh trầm xuống, “Em nói cái gì?!”

Biểu tình này nằm ngoài dự đoán của cô, cô cho rằng ít nhất anh thở phào nhẹ nhõm mới đúng. Cảnh Lâm Lâm cảm thấy khó hiểu, cô gãi đầu, “Em nói, em không thích anh, anh tự do.” Không thể nói là em không đuổi kịp anh cho nên buông tha chứ? Như vậy rất mất mặt o(╯□╰)o

Anh trừng mắt nhìn thẳng cô, trừng đến mức trong lòng cô sợ hãi, không biết làm sao mình lại đắc tội anh. Cuối cùng vẻ mặt anh cứng ngắc, không nói lời nào mà đứng lên bỏ đi.

Cảnh Lâm Lâm hơi khó hiểu: “Này, anh muốn nói gì với em thế?”

Thành Vu Tư cười tự giễu, nói cái gì? Có thể nói cái gì? Còn có thể nói được ư? Anh quay đầu nhìn cô một cái rồi lặng lẽ bỏ đi.

Đối với sự đoạn tuyệt của Thành Vu Tư, trong lòng Cảnh Lâm Lâm không vui vẻ gì, mặc dù cô hiểu được đây mới là Thành Vu Tư, anh nên làm như vậy. Cô cảm thấy cô xem như là thất tình, bởi vậy kéo Phương Duệ đi uống rượu giải sầu. Tửu lượng của cô không tốt lắm, náo loạn xong lập tức say, Phương Duệ không nói gì. Anh ta kéo Cảnh Lâm Lâm vào nhà vệ sinh để cô nôn mửa, sau đó cõng cô ra khỏi quán cơm.

Kỳ thật đối với việc Cảnh Lâm Lâm thích Thành Vu Tư bao nhiêu, Phương Duệ rất rõ ràng, thậm chí còn rõ ràng hơn bản thân cô. Nhưng anh ta cho rằng cô và Thành Vu Tư căn bản không thích hợp. Thành Vu Tư người này có thể rất đào hoa, mà Cảnh Lâm Lâm lại là một nha đầu ngốc, tuyệt đối không có bản lĩnh giữ một người đàn ông như vậy ở bên cạnh lâu dài.

“Cho nên nói, đừng dùng thủ đoạn để tìm tình yêu.” Phương Duệ nói lời thấm thía dạy dỗ Cảnh Lâm Lâm ở trên lưng.

Thần trí của cô đã không rõ ràng, tới tới lui lui lặp lại một câu thế này, “Tôi không thích Thành Vu Tư, tôi thật sự không thích Thành Vu Tư.”

Phương Duệ cảm thấy buồn cười, nếu cậu thật sự không thích anh ta, không cần anh ta, cần gì phải nhấn mạnh mỗi lần chứ?

Cô bám riết không tha: “Tôi không thích Thành Vu Tư.”

Phương Duệ chọc cô: “Vậy cậu thích ai?”

Cảnh Lâm Lâm: “Tôi thích cậu.”

Phương Duệ vừa định nói thì trông thấy sắc mặt u ám của Thành Vu Tư đang nhìn bọn họ. Phương Duệ có chút khó hiểu, sao lại đến đâu cũng có thể gặp được thằng nhóc này vậy?

Vừa rồi lời nói của hai người, một chữ cũng không lọt vào tai anh, hiện tại anh rất tức giận, vô cùng tức giận. Anh biết mình không có lập trường để giận dỗi như vậy, nhưng anh không thể khống chế bản thân. Anh tiến lên kéo Cảnh Lâm Lâm, lớn tiếng nói: “Cảnh Lâm Lâm, không phải em thích tôi sao? Em thích tôi!”

Cô không phản ứng, nằm sấp trên lưng Phương Duệ, vẫn lẩm bẩm như cũ: “Tôi không thích Thành Vu Tư, một chút cũng không thích.”

Trái tim anh nguội lạnh, cảm thấy cả người không còn sức, cuối cùng anh buông tay.

Phương Duệ đúng lúc đả kích anh, “Người anh em, làm phiền nhường đường.”

Thành Vu Tư đứng không nhúc nhích.

Phương Duệ: “Hai người các cậu đã kết thúc rồi.”

Trước/11Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Võ Đạo Đại Đế