Saved Font

Trước/106Sau

Giải Ngải Ký

Chương 26: 26 Chữ Cái (4)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Đêm dần tan, lúc Thiện về tới nhà thì trời đã tang tảng sáng. Cậu lặng lẽ mở cửa bước vào, không một tiếng động. Bên trong tối om, không một tia sáng. Thiện chậm rãi xuyên qua phòng khách lên tầng hai, cứ âm thầm như một bóng ma đi lại trong căn nhà. Hai đầu hành lang là hai phòng ngủ, ờ giữa là phòng tắm, cậu bật đèn và bước vào, đối diện với chiếc gương lớn, sắc vàng tỏa ra từ bóng đèn trần làm cho khung cảnh hiện lên một màu hoen ố, Thiện nhìn thấy mình trong gương, ánh mắt dao động.

Có chút hình ảnh nhòe đi, bàn tay cậu bất giác siết lại, chặt tới mức gân xanh nổi lên khắp cánh tay, cảm giác như từng tế bào trong người cậu đồng loạt run lên, nghe rõ từng nhịp đập dồn dập trong lồng ngực.

Là nó!

Tiếng nước chảy róc rách. Sau khi trút bỏ hết những váy áo loang lổ máu, hủy bỏ dịch dung, trên lưng Thiện từ từ lộ ra rất nhiều hoa văn vân vũ, lan cả tới trước ngực và tràn ra hai bên bắp tay, hình xăm trị quỷ trên người cậu chính là đồ hình “Đầu trâu mặt ngựa thi án”. Đây là một đôi với “Quỷ ngục môn” của Đại Ca, tương đồng từ màu sắc đến kích cỡ, hai đồ hình này cũng được coi là lớn nhất trong số những hình xăm trị quỷ. “Đầu trâu mặt ngựa thi án” được lấy từ một cảnh trong kinh Địa Mẫu – Vị chư thần cai quản Địa Phủ, Đầu trâu mặt ngựa là tay sai của bà, có nhiệm vụ thu thập vong hồn, trên hình xăm chính là cảnh hai chư quỷ mặt xám mắt đỏ tay cầm thòng lọng gai tẩm máu, chân đạp hắc hỏa truy bắt đám vong linh bỏ chạy tán loạn trên nhân gian.

Thiện kỳ cọ khắp người, hai tay không ngừng miết xuống, chỗ nào cũng đỏ tấy lên, giống như muốn nhéo rách da mình, nhưng vậy chưa đủ, chỉ cọ thôi sẽ không thể gột rửa được hết thứ cảm giác ghê tởm này, cậu liền nghiến răng cào lên da thịt, rất nhanh toàn thân đều rớm máu. Dù cho nước lạnh xả ào ào xuống người, Thiện vẫn thấy nóng như có lửa cháy xung quanh, hơi nóng khiến cho da cậu bỏng rát, khó chịu tới mức muốt lập tức lột hết da trên người xuống. Tới khi vô thức sờ vào hình xăm, tay Thiện khựng lại, cậu nuốt ngụm nước miếng đắng ngắt trong họng, cố gắng nhắm nghiền hai mắt, mọi thứ trước mặt lập tức biến thành một màu đen, lồng ngực phập phồng thở, cơn cuồng loạn cũng từ từ lắng dịu.

Phải rồi, không nhìn thấy thì tim không đau…

Một phần ba cơ thể Thiện là sẹo. Từ đầu đến chân nhìn đâu cũng thấy những vùng da sẫm màu, đặc biệt là ở lưng và ngực thì chằng chịt các vết lồi lõm, chúng chồng chéo lên nhau, có nhiều vết lặp đi lặp lại tới mức phần da ở đó không thể phục hồi, sờ vào cảm giác nhẵn thín, hoặc mấp mô giống như được chắp vá lại mà thành.

Thiện từng là nạn nhân của nạn lạm dụng tình dục trong quá khứ, khi mà cậu còn là một thằng bé chạy việc ở rạp xiếc. Sáu tuổi Thiện được mua lại từ một gia đình nghèo ở vùng biên giới, chín tuổi cậu trở thành một món đồ chơi trong tay ông chủ rạp người Tàu, để đổi lấy miếng cơm chỗ ngủ mà suốt một thời gian dài cậu phải phục vụ thú vui bệnh hoạn của ông ta. Không những thế Thiện còn bị chính những nhân viên khác hành hạ, vùi dập, cậu từng nhiều lần bỏ trốn nhưng đều bị đám người đó truy bắt, sau mỗi lần như vậy trên người Thiện lại có thêm nhiều vết sẹo mới.

Những vết sẹo do bị đánh bằng roi dạy thú, bị hắt nước sôi, bị chó dữ tấn công, thậm chí là bị dao rạch, lũ người thi nhau dọa nạt và thỏa sức cười cợt trên nỗi đau mà Thiện phải chịu đựng, cậu càng kêu cứu thì chúng càng hả hê, bao nhiêu khuôn mặt in vào não cậu là bấy nhiêu nỗi ám ảnh thường trực trong suy nghĩ Thiện.

Nó dạy cho cậu một điều, muốn tồn tại thì đừng bao giờ tỏ ra yếu đuối, đau khổ của bản thân chỉ là trò cười đối với người khác, và van xin là tự vùi dập chính mình. Chẳng biết từ khi nào mà Thiện bắt đầu mang trên mặt một nụ cười giả tạo, giống như một thằng hề, cười với tất cả những gì xảy ra xung quanh mình, không những thế còn dễ dàng làm theo tất cả những yêu cầu khốn kiếp mà lũ người đó bày ra, cậu mất luôn cả ý thức về những việc mình làm hoặc người khác làm cho mình, miễn là được yên ổn thì Thiện sẽ ngoan ngoãn như một con thú đã được thuần hóa hoàn toàn. Nhưng đã là thú thì vẫn sẽ có lúc bản năng trỗi dậy, và lũ người kia không biết rằng chúng đã nuôi nhầm một con báo thay vì một con mèo như vẫn tưởng.

Dịch dung chính là một trong những trò bệnh hoạn mà ông chủ người Tàu bắt Thiện học để biểu diễn cho ông ta xem, mỗi khi ông ta nổi thú tính. Trong từng ấy năm ròng rã, cũng không nhớ là cậu đã biến đổi thành bao nhiêu nhân dạng, cơ thể đã sớm không còn cảm giác với đòn roi cũng như những hành hạ về tinh thần, càng không nghĩ tới cái chết, thay vào đó Thiện lại nảy sinh một khát vọng, cậu muốn trở thành một người khác!

Để làm được điều đó, trước tiên cần phải xóa sạch quá khứ, khiến cho vết nhơ này vĩnh viễn vùi lấp, sẽ không một ai biết được con người cậu trước kia, chỉ có như vậy Thiện mới chắc chắn được đổi đời. Đây là tiền đề dẫn đến vụ hỏa hoạn tại rạp xiếc sau đó, không một ai sống sót, kể cả những người trong diện tình nghi đã bỏ trốn khỏi hiện trường, đồng thời cũng chính là dấu chấm hết cho quá khứ đen tối của Thiện.

Dù đã được giải thoát khỏi quá khứ, nhưng Thiện vẫn chưa tìm được lại chính mình, cậu vẫn vô thức mua vui cho mọi người xung quanh. Vì cậu có một suy nghĩ đã trở thành bản năng rằng khi ai đó đối xử tốt với mình, thì nghĩa là mình phải làm gì thỏa mãn người ta, thế nên trong viện, được các y bác sĩ tận tình giúp đỡ và thấy bọn họ thích thú với trò dịch dung của mình, cậu đã tạm thời yên tâm ở lại đó. Điều này chứng tỏ tâm lý Thiện bấy giờ rất bất ổn, cậu không thể thoát ra khỏi cái bóng của quá khứ, luôn lo sợ người khác tính toán với mình, và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để được an toàn.

May mắn là sau đó người tiếp nhận Thiện lại là Đại Ca, anh đã giao cho Quân quan sát Thiện để xem ở cậu có che giấu điều gì không, hắn nói rằng Thiện có vẻ đã trải qua một cú sốc tâm lý, hoặc là di chứng của vụ hỏa hoạn, hoặc là tổn thương kéo dài trong quá khứ, nên biểu cảm khá nghèo nàn và đầu óc có hơi ngây ngô, muốn điều tra thằng bé thì phải mất rất nhiều thời gian nữa, ít nhất là tới khi nó bỏ được cái mặt cười ngu kia đi.

Hoàn cảnh của Thiện lúc đó khá giống với Chó Điên, nhưng tệ hơn nhiều bởi Đại Ca phát hiện cậu có dấu hiệu bị bạo hành, các bác sĩ nói da trên người Thiện đã trải qua nhiều tổn thương nghiêm trọng nên không thể phục hồi được, cộng với suy kiệt thể chất kéo dài nên trông cậu rất gầy yếu. Nhưng khi được hỏi thì Thiện chỉ cười lắc đầu, cậu nói là không nhớ gì hết, cũng không mảnh may sợ sệt hay lo lắng, Quân nói rằng đây là biểu hiện của sự phục tùng, giống như ở loài vật được thuần hóa để làm trò, chúng sẽ tỏ ra bình tĩnh trước bất kỳ phản ứng nào của chủ.

Khốn nạn! Sao có thể biến một người thành một con vật như vậy? Đại Ca lúc bấy giờ rất phẫn nộ, càng nhìn Thiện anh càng cảm thấy mình phải lập tức làm gì đó, cuối cùng Đại Ca quyết định nhận nuôi cậu sau khi Thiện xuất viện.

Quả đúng như Quân nói, sự phục tùng đã ăn vào máu Thiện, cậu không tự chủ được bản thân mà luôn răm rắp làm theo chỉ đạo của người khác, Đại Ca bảo Thiện đi học, cậu liền học một cách hăng say, học mà khiến cho mọi người phải sửng sốt vì cậu. Thiện có một khả năng rất đặc biệt khác, đó là copy mọi thứ mà cậu từng đọc qua, không phải chỉ là ghi nhớ đơn thuần, Thiện sao chép tất cả mọi thứ lại như một cái máy, đó là lý do vì sao cậu thu thập thông tin rất tài tình, miễn là đã đọc qua dù chỉ một lần thì chắc chắn nhớ được nội dung bên trong như thế nào. Thiện học vượt cấp, cậu là trường hợp hi hữu được đặc cách vào học viện cảnh sát, Đại Ca lúc đó phải ra nước ngoài công tác, anh bảo Thiện theo Quân học hỏi, cậu liền bám lấy hắn, về sau là bị hắn đưa vào con đường tà đạo.

Thiện chính là người thứ hai biết được bí mật của Đại Ca, bất ngờ ở chỗ nhân cách quản ngục không những không giết cậu mà lại chọn cậu làm thuộc hạ, anh cho rằng với tính cách và khả năng của cậu sẽ rất phù hợp với vị trí một người hỗ trợ, nên đã giao trách nhiệm dưỡng ma thú canh cổng Quỷ ngục cho Thiện. Hình xăm trị quỷ vừa vặn lại có thể che đi phần lớn những vết sẹo trên người cậu, bằng một cách nào đó nó khiến Thiện cảm thấy mình đã trở thành một người khác, thực sự không còn liên quan gì tới quá khứ nữa.

Ban đầu trong thâm tâm Thiện coi Quân và Đại Ca cũng là một kiểu giống như “chủ”, nhưng hoàn toàn trái ngược với ông chủ người Tàu kia, ông ta đối xử với cậu như một món đồ chơi, dùng cậu để mua vui cho bản thân, trong khi hai người đó lại không cần cậu phải làm gì cho họ. Dần dà Thiện nhận ra ở đây mình được làm gì tùy thích, muốn cười hay không cười đều được, hơn nữa, thay vì sự ghẻ lạnh trước kia, xung quanh cậu giờ đây đầy ắp sự quan tâm, dù cậu không đem lại cho họ niềm vui hay sự thỏa mãn. Tuy cách thể hiện của mỗi người một khác, Quân luôn dạy Thiện cách tự lập, không được trông chờ vào bất cứ ai ngoài bản thân, hắn tỏ ra phóng khoáng nhưng thực chất rất cẩn trọng, sinh mạng và tiền bạc là hai thứ hắn trân quý nhất. Ngược lại, Đại Ca dù ở nhân cách nào cũng luôn hết sức bảo hộ cậu, anh có thể vì người khác mà không tiếc mạng sống, sẵn sàng tin tưởng tuyệt đối những người bên cạnh mình. Tính cách của Đại Ca có thể ví như một khối bê tông, rất cứng nhưng cũng rất giòn, nếu chịu một lực tác động đủ mạnh, chắc chắn sẽ vỡ nát.

Cuộc sống của Thiện sau đó đã trở lên tích cực hơn nhiều, mặc dù vậy thì suy nghĩ Quân và Đại Ca là “chủ” vẫn nguyên vẹn, sự phục tùng đã trở thành bản năng sống của cậu, dù đã có được ý thức hoàn thiện thì cậu vẫn nghe lời một cách vô thức. Những tưởng qua thời gian Thiện đã không còn là con thú hoang sát nhân năm nào, vậy mà chỉ sau đêm nay mọi thứ bỗng lặp lại lần nữa, cơn say máu nhấn chìm cậu trong bóng đen quá khứ, thoạt nhìn vào gương mà Thiện thấy như mình trở lại làm thằng bé bẩn thỉu trước kia. Khắp người tanh hôi, cảm giác nhơ nhớp ấy khiến cậu rùng mình, Thiện vô thức tự hành hạ bản thân, những vết thương mới làm đám sẹo cũ trở lên nhức nhối.

Cửa nhà tắm mở ra. Thiện tắt đèn, cậu đừng trong bóng tối nơi hành lang tĩnh mịch, bất động giây lát, ánh mắt chuyển hướng về căn phòng bên trái. Nghĩ mà xem, do ai mà mình phải chịu sự đau khổ này, chính kẻ là “chủ” trong căn phòng kia đã gây ra, chấm dứt tất cả, phải chấm dứt tất cả ngay bây giờ!

Thiện chậm rãi bước tới cửa phòng, có tiếng nói phát ra phía sau lưng, một thằng bé đứng trong bóng tối đang thúc giục cậu tiến lên, sau cánh cửa có ánh sáng hắt ra, cậu nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, ánh sáng là từ bàn làm việc bên kia, có người đang ngồi cạnh bàn. Đúng rồi, chính là người đó, giết đi, giết đi! Đứa trẻ đứng ngoài cửa gào lên từng tiếng rời rạc, hai mắt nó lóe sáng, giọng nó rít lên cao vút, sát khí từ người nó cuốn lấy Thiện, kéo cậu lại gần người đang ngồi cạnh bàn.

Cạch!

– Về rồi à? Sao về muộn thế? – Đại Ca cả đêm ngồi soạn hồ sơ mệt quá nên ngủ quên trên bàn, vừa rồi cảm thấy bên cạnh có động liền mở mắt, thấy Thiện đứng trước mặt thì ngạc nhiên hỏi.

Thiện khựng lại. Cậu nhìn người đối diện giây lát, cảm giác vẫn mơ hồ, đây không phải là “chủ”? Bỗng Đại Ca với tay lên xoa đầu Thiện, ân cần hỏi:

– Sao vậy? Tối qua chưa thấy em về, anh có gọi cho Quân hỏi, vụ này quá sức với em à?

– Không – Thiện lắc đầu, cuối cùng cậu cũng lấy lại được bình tĩnh, đáp – em thấy trong phòng còn sáng nên qua xem, anh phải vào giường mà ngủ chứ, ngồi như vậy thì làm sao đảm bảo được sức khỏe.

– Ừ, soạn nốt chỗ hồ sơ này đã, em cứ về phòng ngủ đi – Đại Ca vỗ vào tập hồ sơ trước mặt, anh vặn cổ nghe rắc một tiếng, sau đó xua Thiện về phòng.

– À Đại Ca – ra tới cửa Thiện bỗng sực nhớ một chuyện, cậu nói – anh Quân đã tìm được hung thủ vụ bắt cóc phụ nữ, trong buổi sáng anh ấy sẽ chuyển báo cáo về cho anh.

– Vậy à, mấy đứa khá thật, khi nào lương về anh mời hai đứa đi ăn – Đại Ca vui vẻ nói – rồi giờ thì về ngủ đi!

Thiện ra khỏi phòng, cậu đóng cửa lại, trước mặt là hành lang tối mờ mờ, cảm giác mơ hồ vừa rồi vẫn chưa qua đi, đứa trẻ mà Thiện thấy, nó là ai, có phải nó đang trốn đâu đó trong bóng tối bên kia? Đang tự hỏi bỗng dưới chân Thiện có động, một thứ mềm mềm phủ đầy lông đang cọ vào chân cậu, là con mèo của Đại Ca, vừa cúi xuống liền thấy hai con mắt nó sáng lóe lên, lục quang lạnh lẽo, nó di chuyển qua lại rồi đột nhiên “ngao” lên một tiếng.

Con mèo đen này không thường xuyên ở đây, Đại Ca cũng là cưu mang nó khi nó vô tình vào nhà trú mưa, thân phận của cả hai có nhiều điểm tương đồng, nó cũng chỉ quấn một mình Đại Ca mà thôi. Thiện cảm thấy không thoải mái, cậu bước qua con mèo, toan đi về phía phòng mình, giây tiếp theo bỗng nghe tiếng cửa phòng Đại Ca mở ra, lúc quay lại thì con mèo đã lách người chui vào bên trong.

Đừng bao giờ tin lũ mèo. Đối với chủ, chúng có thể tỏ ra làm nũng, chúng vòi vĩnh và quấn quýt ta trong chốc lát, nhưng chúng cũng là loài hai mặt, mèo là chúa thích chơi đổi vai, có thể chúng vừa muốn giết ta xong sẽ lại dụi đầu vào chân ta, rồi chúng lại giết ta lần nữa. Tất cả chỉ là thời cơ thôi.

Vừa sáng Đại Ca đã rời khỏi nhà, Thiện dậy muộn hơn bình thường, vô tình trên đường cậu gặp một túm bà hàng xóm đang buôn chuyện, chợt nghe có người nói rõ to rằng:

– Tôi chắc chắn với bà là thằng ấy chơi gái! – Chết chết, khu phố mình mà có người thế thì hỏng bét – Các bà chả biết gì, ba bốn hôm nay đêm nào cũng có người chở gái tới cửa nhà, mắt xanh mỏ đỏ nhớ, mặc những cái váy hở cả nửa zú với ngắn tận đùi này này, xong vào đấy tới tờ mờ sáng mới ra, hôm nào tôi đi thể dục cũng gặp!

– Ừ đấy, thảo nào hôm kia tôi thấy còn trả tiền ngay ngoài cửa nhà nữa, buôn bán gì đêm hôm, hóa ra là bán hoa.

– Êu ôi, nhìn thì đàng hoàng thế mà, lại còn làm nghề…

Mấy người vội đập tay bà kia, lúc đó Thiện đi tới, cậu nhìn mấy người đàn bà lấm lét vừa liếc mình vừa rỉ tai nhau, ý bảo thằng trẻ trẻ đó là anh em với thằng chơi gái đấy! Cái gì vậy??? Ai chơi gái, Đại Ca? Lại còn áo hở nửa zú? Thiện không nhớ là mình từng mặc bộ y phục nào như thế, không có ngực thì lấy đâu ra nửa zú mà hở! Thế này thì mang tiếng Đại Ca quá, Thiện không ngờ sẽ có chuyện như vậy xảy ra, vốn dĩ Quân đưa cậu về nhà khá muộn, cũng chưa bao giờ cậu gặp người hàng xóm nào, mấy lời đồn thổi kia là ở đâu ra? Không biết đã đến tai Đại Ca chưa, cơ bản là chuyện giả gái Thiện cũng không nói với anh, để Đại Ca biết chắc anh sẽ nổi giận mất, nghĩ mà cậu lo quá.

Thực ra giờ chỉ có trời sập mới khiến Đại Ca bận tâm, những chuyện khác anh không để lọt tai, tình hình tội phạm đang diễn biến rất phức tạp, trong một đêm mà xảy ra hai vụ giết người, đều liên quan đến vụ bảng chứ cái, hai ký tự tiếp theo bị gạch là A và D. Sáng sớm nay anh phải rời khỏi nhà đến hiện trường vụ án của nạn nhân D, người này bị sát hại vào khoảng ba giờ, xác bị vứt xuống cống thoát nước, cách hiện trường gây án mười mét.

Trên người nạn nhân có hai vết thương chí mạng, một bên vai bị xẻ sâu tới hai mươi mốt phân, gần như đứt lìa khỏi cơ thể, xương cột sống bị chặt đôi, rất nhiều vết bổ vào cùng một điểm khiến phần ổ bụng mở rộng, nội tạng tràn ra ngoài theo đường nước. Một người dân sống gần cống cho biết, vào khoảng năm giờ sáng, người này có đi chợ qua đây, thấy nước có mùi tanh rất khó chịu, nhìn xuống thì cả cống nước đỏ lòm, vì nước tương đối cạn nên ngay lập tức người đó phát hiện ra cái xác bên dưới.

Từ nơi gây án đến nơi vứt xác cũng không cách xa nhau, hiện trường là ngay đường lớn, giả thiết nạn nhân D đang bỏ chạy tới đây thì bị giết, hung thủ sử dụng một vũ khí khá nặng, giống như rìu để bổ xuống vai của nạn nhân, dù bị thương nhưng nạn nhân vẫn cố lết đi, máu dây ra thành một vệt dài khoảng hai mét, kẻ thủ ác liền bổ liên tiếp nhiều nhát xuống phần xương sống của nạn nhân, kết quả là chặt đứt cột sống. Nạn nhân chắc chắn đã chết ngay sau đó, hung thủ liền lôi xác nạn nhân ra cống bên cạnh để vứt, khả năng nạn nhân còn sống để lết xuống cống không thành lập. Ký tự mà hung thủ để lại ở hiện trường là “J”.

Qua giám định pháp y, xác định nạn nhân tên là V.Danh, có hai tiền sự tội giết người và giam giữ người trái phép, gã đã sát hại hai đời vợ và một đứa con riêng của vợ hai, người tố giác hắn chính là đứa con trai với vợ cả, đứa trẻ bị hắn nhốt tám năm trên gác xép, từ sau cái chết của mẹ năm nó mới bảy tuổi. Danh bị tuyên án tử hình đầu năm nay, gã đang thi hành án tại trại giam phía bắc.

Đây không phải lần đầu mà người giết Danh ra tay, ký tự J đã từng xuất hiện trong ba vụ án xảy ra vài ngày trước, với cùng phương thức gây án, đối phương không có bất cứ cơ hội kháng cự nào, vì thế tới một chút manh mối phía cảnh sát cũng không lấy được. Thực chất Đại Ca rất ấn tượng với phương thức gây án của kẻ thủ ác này, anh đã đoán ra đó là ai, nhưng chữ “J” khiến anh phải lưỡng lự, tên của kẻ đó vốn dĩ đâu phải bắt đầu bằng ký tự ấy?

Kết thúc một buổi sáng u ám, trời có vẻ muốn mưa, Đại Ca vừa ra khỏi phòng pháp y, điện thoại của anh liền rung lên, trên màn hình thiển thị số của đường dây nóng. Đầu dây bên kia thông báo phát hiện có vụ ẩu đả diễn ra tại khu công viên bỏ hoang trên đường ĐB, anh hãy mau chóng đến đó xử lý tình hình.

Nơi đó cách không xa hiện trường vụ án buổi sáng, công viên bỏ hoang trước kia vốn dĩ là một dự án rất triển vọng, sau thì chủ đầu tư phá sản và đi tù nên nơi đây bị ngừng xây dựng, dù bên trong đã lắp đặt rất nhiều trò chơi, nhưng nhà nước đình chỉ khai thác và sử dụng nên hiện tại nhìn nó giống như một bãi đất hoang.

Vì công viên cũng khá rộng nên Đại Ca phải mất chút thời gian tìm kiếm, đi sâu vào bên trong, anh bỗng nghe thấy có tiếng cười vọng lại. Điệu cười giòn tan kéo thành một tràng dài, ngừng một chút lại vang lên, lặp đi lặp lại không thay đổi, giữa không gian mở như ở đây thì rất khó để định vị được chính xác nó từ đâu phát ra. Đại Ca cẩn trọng đi một vòng, bỗng thấy ở xích đu phía trước có người ngồi, nghe rõ từng tiếng kéo kẹt lành lạnh, dưới chân người đó là một người nằm bất động, bên cạnh còn có một người liên tiếp vung tay đấm xuống, tần suất mỗi đấm là một tràng cười khoái chí bật ra. Đại Ca lập tức hét lên:

– Cảnh sát đây, dừng tay lại!

Hai người đồng thời quay lại nhìn Đại Ca, khiến anh bất ngờ là hai người này có khuôn mặt hoàn toàn giống nhau, người ngồi trên xích đu đứng dậy, vẻ ngạc nhiên biến mất, y nheo mắt cười lớn, đoạn quay sang hỏi người bên cạnh mình:

– Về đó không?

Người kia ngây ngô lắc đầu. Y liền bắt chước hành động của người kia, cũng lắc đầu với Đại Ca, vừa cười vừa nói:

– Không muốn đấy, thì sao nào?

Vừa nói Xuân vừa cúi xuống nhặt một viên gạch vỡ dưới chân, ánh mắt dán vào Đại Ca, nét mặt lộ ra sát khí, dứt lời y bất ngờ vung tay ném viên gạch đi, nghe vút một tiếng, nhắm thẳng đầu Đại Ca mà bay đến. Đồng thời có một bóng đen lập tức lao theo viên gạch, một trước một sau áp sát đối phương. Mắt thấy viên gạch to bằng nắm tay ập tới, dù trước đó đã có chuẩn bị, nhưng Đại Ca vẫn không theo kịp ý định của Xuân, anh nghiêng người tránh cú ném trực diện, không ổn, viên gạch chỉ là để tung hỏa mù, cùng lúc bên tai anh liền nghe thấy tiếng kình phong đánh đến. Tức thì Đại Ca đưa tay lên đỡ, hự một tiếng, toàn thân anh chấn động, lực ra đòn quả nhiên rất mạnh, đủ sức khiến cho Đại Ca phải giật lùi mấy bước.

Có sát khí! Còn chưa đứng vững, bên trái lại có tập kích, ánh kim vung tới trước mặt Đại Ca, sát khí từ lưỡi dao tỏa ra bức người. Không kịp tránh né, Đại Ca trực tiếp chộp lấy tay đối phương, toan cướp lấy con dao, nhưng chỉ trong tích tắc vai anh đã đau nhói, bị trúng một đòn bắt buộc Đại Ca phải buông tay. Vừa rồi anh mới rời mắt đi nửa giây mà Sơn đã lập tức áp sát, y tung cước đạp vào bả vai của Đại Ca, khiến cho anh không thể động thủ với Xuân, đồng thời phải lùi về thủ thế. Chưa dừng lại, Sơn không để Đại Ca có cơ hội phản ứng, y liên tiếp đánh tới, đòn nào cũng dùng toàn lực, Đại Ca tránh được hai chiêu, tới chiêu thứ ba anh đã vào được thế, ngay lập tức anh tóm lấy tay y, muốn dùng một đòn đấm móc để chiếm lại thế thượng phong.

Không đúng! Sơn hoàn toàn bình tĩnh, cảm giác như y theo kịp được hết các chiêu thức mà Đại Ca định dùng, hai con mắt thản nhiên thâu lại từng động tác của đối phương, tới một chút biểu cảm dao động cũng không có, đánh với y có phần giống như đánh với một cỗ máy, ra đòn hiểm hóc nhưng không hề có sát khí. Vừa thấy tay mình bị giữ trụ, Sơn lập tức dùng tay còn lại chộp lấy cổ Đại Ca, ba ngón tay móc vào hầu kết, y bấm mạnh một cái, Đại Ca nhất thời bị động liền nới lỏng bàn tay, có sơ hở!

Sơn nhanh như chớp chộp ngược lại tay đối phương, y di chuyển mau lẹ, bẻ ngược tay anh ra sau, kết quả Đại Ca liền bị khóa chặt. Màn phủ đầu tới đâ là kết thúc, Xuân tung hứng con dao trong tay, ngay lập tức xông tới trước mặt Đại Ca, biểu cảm tràn đầy đắc ý, y cười dài một tiếng, con dao cắt xuống một đường.

Xoẹttttt

“Sao lại có thể đẻ ra cái dạng quái thai như mày nhỉ?”

“Ai mà thèm chứa cái loại như mày, thằng bố mày còn phải vứt mày cho tao để đi lấy vợ mới kia kìa, đúng là thứ của nợ!”

“Đi! Đi ra ngoài kia! Cút ngay không tao đập chết mày bây giờ! Chỗ con tao chơi mày ra đây làm gì? Cút!”

Từ lúc biết nghĩ, Xuân chỉ toàn nghe thấy những lời như vậy xung quanh mình. Hình như y không có mẹ, hoặc là có nhưng đã chết, y có bố, nhưng không nhớ mặt người đó như thế nào, và trước giờ bên cạnh y luôn có một người, mặt mũi giống y như đúc, lớn lên cùng với y. Ngày ấy Xuân không có khái niệm rõ ràng về người anh em song sinh của mình, y chỉ cảm thấy đó là một thứ “Của nợ” Giống như trong lời người dì đang nuôi dưỡng y vẫn nói. Nó gây ồn ào mọi lúc, nó thích thú với những thứ đồ chơi của đứa con dì, nó còn đòi được bế bồng, trong khi Xuân thì ngược lại, y im lặng và không đụng chạm tới bất cứ thứ gì không phải là của mình, thứ mà Xuân cảm thấy hứng thú nhất, chính là ngồi nhìn bản sao của mình.

Năm ấy có một sản phụ sinh khó, cô ta mang thai đôi, sau bảy giờ vật lộn mới sinh được đứa đầu lành lặn, tới đứa sau thì sản phụ kiệt sức ngất đi, người ta phải mổ để lấy đứa bé ra, còn tưởng nó chết ngạt rồi, may sao bác sĩ đỡ đẻ lại là người có kinh nghiệm, đứa bé cuối cùng cũng được cứu sống. Có điều sản phụ lại chết vì băng huyết sau sinh ba ngày.

Đứa trẻ mà cô ta đánh đổi mạng sống để sinh ra, ấy vậy mà lại mắc chứng tự kỷ, lớn lên không biết nói, đầu óc thì ngây ngô. Người chồng của sản phụ đã nuôi hai đứa con song sinh trong bốn năm, một ngày ông ta quyết định đi bước nữa và không muốn đứa con bệnh tật trở thành gánh nặng cho người vợ mới, nên hai đứa trẻ liền được chuyển sang ở nhà dì ruột, với điều kiện phải trợ cấp đầy đủ tiền sinh hoạt và thuốc men cho hai đứa hàng tháng.

Dường như tất cả tinh khôn trong lần mang thai đó đều đã dồn vào Xuân, y có nhận thức từ rất sớm, giữa hoàn cảnh thiếu vắng sự bồi đắp tình cảm của mẹ, và sự thờ ơ của bố, con người y lớn lên như cỏ dại, do đó đối với bất kỳ điều gì xung quanh y đều không cảm thấy có liên quan. Vì môi trường đầu đời của một đứa trẻ là gia đình, thông thường thì chúng cần khoảng chục năm để tiếp thu và nhân biết những sự vật hiện tượng xung quanh, nhưng đối với Xuân thì quá trình đó chỉ diễn ra trong một thời gian rất ngắn, hiểu đơn giản thì y là một dạng giống như thần đồng.

Cụ thể là Xuân rất nhanh đã biết tự chăm sóc mình, y nhận thức được nhu cầu của bản thân là gì và làm thế nào để giải quyết các nhu cầu đó, ví dụ đói thì ăn, mệt thì ngủ, những việc phức tạp hơn thì chỉ cần quan sát người khác làm y đều có thể bắt chước được, quãng thời gian sống với bố đủ để y hoàn thiện các kỹ năng sinh tồn cơ bản đó, vì thế mà sau khi chuyển sang nhà dì ở, trong mắt y tất cả đều giống như là vô hình, hết thảy đều không đáng quan tâm. Ngay cả những sở thích thông thường của bọn trẻ con Xuân cũng không có hứng thú, y luôn giữ cho mình yên lặng, đó giống như một cái vỏ bọc tách biệt y với những người xung quanh, nhưng gần đây y phát hiện ra một điều, khiến Xuân phải chú ý chính là về đứa trẻ giống hệt y kia.

Xuân có một đứa em trai bị tự kỷ, nó tên là Sơn, nhưng dì không bao giờ gọi tên nó, mà lúc thì gọi nó là “Thằng đần”, lúc lại gọi “Thằng chó đẻ”, hoặc là “Thằng chết tiệt”, vân vân. Bất cứ việc gì Sơn làm dì đều không vừa mắt, ví dụ trong bữa ăn mỗi đứa được cho một bát mì, dì chỉ đút cho đứa con gái của dì, còn Sơn thì bỏ mặc, nó không thể dùng thành thạo thìa dĩa nên chỉ có thể bốc tay ăn, vừa nhìn thấy dì liền dùng ngay cái thìa cốc vào đầu nó, dọa nó phải cầm thìa lên ăn, hễ thấy nó cho tay vào bát là dì lại đánh nó. Đến lúc Sơn dùng thìa xúc mì, nước và mì vung vãi đầy bàn, dì liền cầm bát của nó vứt xuống đất, bắt nó ngồi dưới đấy ăn cho đỡ bẩn. Hoặc như mặc quần áo, Xuân và Sơn chỉ có vài bộ mặc lẫn lộn, dì có thể không thay quần áo cho nó cả tuần cũng được, nếu nó ỉa đùn đái dầm, dì sẵn sàng cho nó cởi truồng bất kể mùa đông hay mùa hè.

Ban đầu Xuân cảm thấy đứa trẻ này thật phiền phức, nó có ngoại hình và tuổi tác giống hệt y, nhưng tại sao những việc đơn giản như vậy nó lại không làm được? Tại sao lại thích chơi những món đồ chơi kia? Tại sao lại cứ khiến người khác phải khó chịu? Khá nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu Xuân lúc đó, y vô thức theo dõi Sơn, dần dà y cảm thấy đứa trẻ này có gì đó rất đặc biệt với mình, giống như giữa hai người có một tấm gương, y là cái bóng của nó và ngược lại, nó là cái bóng của y. Một cái bóng ngược.

Tất cả những việc y làm được còn nó thì không, nhưng những cảm xúc của nó có thì y lại không có, cứ thế, Xuân tự mình dùng cái trí tuệ non nớt của bản thân khi ấy để lý giải mối dây liên hệ giữa hai người, bỏ qua điều đơn giản nhất mà không cần suy nghĩ cũng có thể nhận ra, hai người vốn dĩ là anh em ruột, dù có thế nào thì cũng sẽ hướng về nhau. Tới cùng y liền cho rằng đứa trẻ kia và y không phải hai người, vốn dĩ hai đứa là một, sự tồn tại của nó đối với y là cần thiết, vì nếu không có nó, y sẽ không còn hình phản chiếu trong tấm gương kia, đồng nghĩa với việc phải biến mất khỏi thế giới này.

Chính vì lẽ đó, Xuân liền tiếp nhận Sơn vào thế giới của mình, nhưng bằng cách nào? Xuân trước giờ chỉ đứng ngoài quan sát, thấy dì thường xuyên mắng chửi Sơn, điều này vốn không có nghĩa lý gì với y, nhưng một lần y thấy Sơn bị dì đánh, nó ngồi khóc dưới sàn, dì dọa nếu còn khóc sẽ ném nó ra đường, vì quá sợ dì nên nó trốn dưới gầm cầu thang khóc tiếp. Xuân đã qua xem nó khóc, lúc đó giống như y nhìn vào tấm gương thấy mình đang khóc, trong lòng bỗng dưng thấy buồn, và y ghét cảm giác này. Xuân liền nói với nó:

“Không được khóc.”

Gần như ngay lập tức Sơn nít bặt, nó ngửa mặt nhìn y, giờ mới thấy trán nó nổi một cục u do bị dì đánh, Xuân ấn thử vào đấy một cái, hỏi:

“Đau không?”

Tất nhiên là nó gật đầu. Chẳng hiểu sao lúc đó y cũng thấy đau, vô thức sờ lên trán mình thì không thấy có cục u nào, chỉ là cảm giác thôi nhưng y cứ ám ảnh mãi. Sau đó Xuân bắt đầu dạy dỗ Sơn, từ những việc đơn giản đến phức tạp, dù rất khó tiếp thu nhưng bù lại nó vô cùng nghe lời y, thành công đầu tiên là việc y cấm nó được khóc, dù có đau đến mấy cũng không được khóc! Qua một thời gian thì xảy ra chuyện, hôm ấy Xuân, Sơn và con gái dì đều ngồi chơi ở phòng khách, Xuân chỉ im lặng xem tivi, trong khi Sơn lại sán vào chỗ đứa trẻ kia để chơi. Con gái dì lớn hơi hai đứa một tuổi, nó khá giống mẹ, từ khuôn mặt tới tính cách, và vì giống mẹ nên nó không ưa gì Sơn.

Thấy Sơn cầm cái xe đồ chơi mới mua của nó lên xem, con bé lập tức giật lấy, nó choa chỏa mắng:

“Ai cho đồng vào đồ chơi của người ta, thằng đần, đi ra kia mà chơi, động vào là mách mẹ bây giờ!”

Sơn không nghe con bé nói, nó lại lấy món đồ chơi khác lên xem, con bé kia giằng lại, tiếp tục gào lên:

“Thằng điên, đi ra kia, ai thèm chơi với thằng điên, đây là của người ta, đi ra!”

Thấy nói mồm không ăn thua, con bé liền cầm ngay cái xe ô tô đập xuống đầu Sơn, nghe cốp cốp mấy tiếng. Xuân đang ngồi cạnh đó liền quay ra, thấy Sơn ngã ra sàn, trên trán đã rớm máu. Lần đầu tiên thấy máu cảm giác của y rất lạ, Sơn không khóc, nhưng khuôn mặt nó lộ rõ vẻ hoảng sợ, y nhìn nó run bần bật trên sàn mà trong đầu trống rỗng, đây là sợ hãi hay tức giận?

Con bé kia vẫn chưa im miệng, vì thấy mẹ đánh chửi Sơn nhiều nên nó coi việc này là bình thường, thậm chí khi thấy Sơn ngã ra sàn rồi nó cũng không dừng tay, còn ném luôn cả cái xe đồ chơi vào người Sơn. Chứng kiến cảnh tượng đó Xuân bất giác ôm ngực, tim y đau quá, máu trong người y sôi sục, Xuân quờ lấy một vật trong tầm tay, y nhào tới xô ngã con bé kia, miệng nó hét lên, y lập tức dùng tay bịt lại, giây tiếp theo máu phun ra khắp người y.

Thứ mà Xuân cầm lúc đó là một con dao gọt hoa quả, y đã đâm con bé tám nhát, cho tới khi nó không còn cựa quậy nữa. Phải tới lúc cảm nhận máu nóng chảy tràn trên kẽ tay, Xuân mới nhận ra, nhưng không chút cảm xúc, y quay lại nhìn Sơn, thấy vẻ mặt nó đã bớt sợ hãi, bất giác y đưa tay quệt đi vết máu trên đầu nó, ánh mắt y thỏa mãn hơn bao giờ hết. Đúng lúc đó bên kia có tiếng bước chân vọng lại, dì đang từ trong bếp đi tới, đến cửa thì dừng lại, một tay cầm bát cháo, một tay vặn nắm cửa, bước vào nói:

– Đến giờ ăn rồi…

Phập!

Đại Ca nghiêng người né được một dao, anh chộp lấy tay Xuân, nhanh như chớp bẻ ngược ra sau, không nghĩ tới phản thủ chuyển dao, vừa vòng ra phía sau y liền thấy lưỡi dao đâm tới. Phản xạ tức thì, Đại Ca liền buông tay, y xoay người tránh sang một bên, tạo khoảng trống cho Sơn từ phía sau tung người giáng một quyền vào giữa bụng anh, đòn đó ngay trong tầm mắt nên Đại Ca có thể hóa giải đơn giản, nhưng y thu chiêu rất nhanh, chưa đến một khắc đã giật lùi lấy đà vung chân đá vào mạng sườn anh một cú. Đại Ca kịp thời đưa tay xuống chắn, đồng thời túm gọn chân y, chưa kịp động thủ bên tai liền nghe thấy tiếng gió rít, anh lập tức ngửa người ra sau, lưỡi dao liếm qua mặt lạnh ngắt.

Hai người bọn chúng không đánh bừa bãi, Sơn có nhiệm vụ triệt hạ các đòn công kích của đối phương, trong khi Xuân lại chịu trách nhiệm kết liễu đối phương. Một kẻ đủ sức lực, một kẻ đủ âm hiểm, lên công về thủ hết sức linh hoạt, nếu nói tới cận chiến thì khó mà thắng được hai tên này. Nhưng đấy là người khác, còn đối với Đại Ca, chiến thuật pháo lồng này chưa đủ để chiếu tướng anh, ngoài kỹ năng còn phải có tốc độ và tầm nhìn nữa, đánh một hồi anh liền nắm được vài sơ hở của đối phương.

Thứ nhất, cả hai phối hợp với nhau theo một nhịp nhất định, người này đánh thì người kia sẽ lui và ngược lại, chỉ cần phá được nhịp độ này thì đối phương sẽ vỡ trận. Xuân vừa vung dao chém tới trước mặt Đại Ca, anh lập tức chặn lấy tay y, ngay sau đó y chuyển tay cầm dao, tiếp tục chém tới, anh liền gia tăng tốc độ, lách người né đòn đồng thời đá một cước vào kheo chân y. Đến đây là hết một nhịp, tiếp theo Sơn sẽ lao vào để giải nguy cho Xuân, không cần để ý đến y, tiếp tục nhắm vào Xuân mà đánh tới.

Xuân không rút lui được, suy ra y sẽ lỡ nhịp, Sơn cùng lúc lại nhập cuộc, Đại Ca có thể lợi dụng chính y để động thủ, mắt thấy Sơn tung cước về phía mình, anh gạt Xuân qua làm bia đỡ, Sơn rất nhanh liền thu chiêu. Lúc này Xuân xoay dao hướng về phía Đại Ca mà chém xuống, anh còn nhanh hơn nữa, y chưa kịp trở tay đã lĩnh một đòn vào sau gáy, giống như có luồng điện chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu, Xuân choáng váng không đứng vững.

Đây chính là sơ hở thứ hai, vì mỗi người có một nhiệm vụ riêng nên khả năng ứng biến cũng rất hạn chế, cụ thể là Sơn sẽ không dám ra tay khi anh y còn đang trong cuộc, còn Xuân thì thân thủ không cao cường như em y, nếu chỉ có một mình Đại Ca chắc chắn hạ được y trong vòng năm chiêu. Vấn đề là sau khi đánh gục được Xuân thì tình hình rất nhanh liền thay đổi, Sơn không còn trong tầm kiểm soát, y lao vào đánh bất chấp chiến thuật, gần như là dùng gấp đôi sức lực ban đầu để công kích Đại Ca. Anh bật lùi mấy bước, tránh được ba chiêu, vừa chặn được một cước của y, chưa kịp động thủ liền thấy y mượn lực tung người giáng một đấm xuống đỉnh đầu mình.

Bốp!

“Nói! Đứa nào bày ra trò này?”

Bốp!

“Mày có nói không? Muốn thi gan với tao hả? Hai thằng chúng mày!”

Bốp!

“Chúng mày lên cơn điên dở rồi giết người, bị tống vào đây mà còn lì à, không chịu uống thuốc phải không, mở mồm ra, là đứa nào?”

Sau khi giết dì và em họ, vụ án đã dấy lên làm sóng căm phẫn trong dư luận suốt một thời gian dài, người ta đặt câu hỏi là tại sao một đứa trẻ như Xuân lại có thể ra tay tàn độc tới vậy, kết thúc điều tra, Xuân và Sơn bị chuẩn đoán mắc chứng tâm thần phân liệt, cả hai không phải đi tù nhưng bị đưa vào nhà thương điên để điều trị. Đây là khoảng thời gian nòng cốt để hình thành nhân cách của Xuân, vì từ sau khi vào đây, y phải học cách trở thành một người điên thực sự.

Cuộc sống trong nhà thương điên những tưởng không có nguy cơ nào đe dọa tới hai người, nhưng đây thực chất là một vũng lầy, rơi vào thì chỉ có thể ở yên một chỗ, càng nhúc nhích thì càng lún sâu. Vì tính chất nghiêm trọng của vụ án mà cả hai bị tống vào phòng riêng, cách ly hoàn toàn trong hai năm và phải sử dụng một loại thuốc chuyên biệt để điều trị.

Cơ bản là Xuân không bị tâm thần phân liệt, thời gian đầu dùng thuốc, y cảm thấy người mệt mỏi, đầu óc mơ hồ, không được tỉnh táo, thậm chí sau một thời gian sử dụng, y còn không thể tự chủ được bản thân, suy nghĩ trì trệ lúc nhớ lúc quên. Xuân nhận ra thứ thuốc mà người ta cho y uống không phải là thuốc trị bệnh điên, mà là thuốc phá hủy não bộ, một dạng giống như hoang tưởng, mất kiểm soát, cuối cùng là phát điên. Trong trường hợp không thể dùng phương pháp thông thường để giải quyết vụ án một cách triệt để, người ta sẽ dùng đến “Bệnh điên” Để kết thúc bản án, dù người chịu án có bình thường thì qua điều trị cũng sẽ thành điên thật.

Sau đó một thời gian y không muốn uống thuốc, nhưng ở đây người ta có rất nhiều cách để ép bệnh nhân phải uống, nhẹ nhàng thì có bóp mũi, bóp miệng, nặng hơn thì chặt yết hầu, còn nếu bướng nữa thì sẽ trộn vào thức ăn. Đối với ca của Xuân và Sơn, bệnh viên không cần phải nương nhẹ, họ luôn cho rằng y không đáng được sống khi đã gây ra tội ác kinh khủng như vậy. Trước sức ép của bác sĩ y đành phải ngậm thứ thuốc độc đó trong miệng, đợi bọn họ rời đi mới nhổ ra. Không lươn lẹo được như anh mình, Sơn vẫn ngoan ngoãn nuốt số thuốc ấy, tới một đêm, nó đang ngủ và đột nhiên bị đánh thức bởi Xuân, y móc họng nó để nó nôn ra số thuốc đã uống, sau đó bảo nó từ giờ không được nuốt những thứ này, đây là thuốc độc đấy!

Quá trình diễn ra trót lọt suốt một thời gian dài, nhưng ở đây không an toàn, Xuân ngày đêm nghĩ cách ra khỏi chỗ quỷ quái này, y thao thức trong không gian tĩnh lặng bao trùm, thỉnh thoảng từ một căn phòng nào đó vọng lại một tràng cười man dại. Đoán rằng nếu mình điên thật thì sẽ không bị biệt giam nữa, Xuân học theo và thành công khi đeo lên mặt một điệu cười vô nghĩa, về sau nó liền trở thành một phần không thể tác rời của con người y, bất kể lúc nào y cũng trưng ra khuôn mặt điên dại đó. Biện pháp này quả nhiên có hiệu quả, sau một thời gian điều trị, Xuân và Sơn được kết luận là đã thuyên giảm và có thể hòa nhập cũng các bệnh nhân khác.

Nhưng trong ngày ra khỏi phòng cách ly, y tá thu dọn phòng phát hiện rất nhiều thuốc được nhét trong khe giường, có vẻ như hai người đã lâu không uống một viên thuốc nào. Cả hai ngay lập tức bị dẫn lên phòng kỷ luật, tại đây giám đốc bệnh viện đã không ngừng đánh đập để ép Xuân khai ra ai là người bày ra trò giấu thuốc, song trước sau y chỉ im lặng. Mỗi lần ông ta hỏi là một lần bàn tay to như hộ pháp giáng xuống đầu xuống mặt y, kèm theo thái độ khủng bố, ông ta không ngừng gầm lên:

“LÀ ĐỨA NÀO? LŨ GIẾT NGƯỜI CHÚNG MÀY, SAO CHÚNG MÀY KHÔNG CHẾT BỚT ĐI!”

Bốp!

Cái tát tiếp theo không trúng mặt Xuân, Sơn nãy giờ chỉ đứng run rẩy bên cạnh bỗng xông ra đỡ cho y, cái tát đó đủ mạnh để nó bị hất văng ra đất, nửa khuôn mặt đỏ bừng dấu tay. Ông giám đốc thấy thế thì càng thêm giận dữ, ông ta hầm hầm nhìn hai đứa lì lợm trước mặt, đột nhiên vung tay bốc một nắm thuốc để trên bàn, sau đó túm cổ Sơn bóp miệng tống thuốc vào đầy mồm nó, ép nó nuốt xuống. Xuân nhìn em mình trợn mắt giãy giụa dưới đất, rồi lại nhìn ông giám đốc đang nghiến răng bóp miệng nó, cổ họng y bỗng nghẹn cứng, giống như có ai siết chặt lấy yết hầu, không thể thở được!

Xuân lập tức xông vào đẩy ông giám đốc kia ra, nhưng với sức lực của y lúc đó thì không ăn thua, vô tình tay y vớ được cái bút gài trên túi áo ngực ông giám đốc, y giật lấy và dùng hết sức bình sinh đâm vào mắt ông ta. Cảm giác bàn tay lún xuống, sau đó cây bút mắc lại trong hốc mắt, máu ứa ra thành dòng trên má, Xuân buông tay, ông giám đốc gào lên thảm thiết, hai tay ôm mặt lăn lộn trên sàn nhà. Y kéo lấy em mình, vỗ cho nó nôn hết thuốc ra, không có nhiều thời gian, cả hai lập tức bỏ chạy. Suốt một thời gian sau đó Xuân và Sơn sống chui lủi, luôn luôn ở tình trạng đói khát và trốn chạy, nhưng đó cũng là khoảng thời gian mà tốt đẹp nhất mà cả hai có được trong cuộc đời.

Cho tới một đêm, khi Xuân và Sơn đang lang thang tìm chỗ qua đêm, có một người đàn ông trông thấy hai đứa, gã đi theo và gạ gẫm cả hai về nhà mình, hứa hẹn sẽ cho ăn uống ngon lành và có chỗ ngủ ấm áp. Đúng ra thì cả hai đã theo người đàn ông đó về, nhưng Xuân không muốn phải vào bất cứ một ngôi nhà nào, y đồng ý tới cửa nhà đó xin đồ ăn rồi sẽ rời đi. Kỳ quái là nơi gã đàn ông dẫn hai đứa tới lại là một ngôi nhà bỏ hoang, khi mà y còn chưa hiểu chuyện gì thì gã đã tóm cổ y đẩy xuống đất. Sơn thấy anh mình đột nhiên bị tấn công, nó giằng lấy tay gã đàn ông, nhưng vì quá yếu và đói nên bị gã dúi cho mấy cái vào tường ngất lịm.

Xong xuôi gã liền tiếp tục giở trò đồi bại với Xuân, giữa bóng tối nhập nhoạng, bỗng trên mặt y hiện ra một nụ cười vô thanh, mắt ánh lên hàn quang, tổng thể nhìn toát ra vẻ ma quái cùng ghê sợ. Gã đàn ông khựng lại một giây, nghĩ chưa thông liền thấy tay y giơ lên, trong tay cầm một cục gạch, gã giật mình đánh thót, chưa kịp phản ứng cánh tay liền giáng xuống đầu gã một đòn chí mạng.

Cốp!

Xuân dạt sang một bên, y đứng chắn giữa Đại Ca và Sơn, miệng nhổ ra một cục máu, vừa rồi nếu y không nhanh tay chặn được một đấm kia, chắc Sơn khó mà bảo toàn tính mạng. Đối phương không biết là thần thánh phương nào mà đánh dữ hơn quỷ, thân thủ cao cường như Sơn còn bị đấm không trượt phát nào. Phải nói là từ khi vào trại giam phía bắc, ít có ai địch lại được hai người, vậy mà giờ cả hai cùng bị đánh tới bố mẹ cũng không nhận ra, phen này hẳn là không cách này thoát được. Vừa nghĩ tới đây, Sơn từ phía sau đã định xông lên lần nữa, y lập tức chặn em mình lại, nói:

– Mày muốn chơi trốn tìm không?

Đang đấu đá cam go như vậy, sao lại muốn chơi trốn tìm? Nếu là người bình thường thì sẽ nghĩ như vậy, nhưng câu hỏi lại dành cho một đứa tư duy không phát triển đầy đủ, Sơn nghe vậy thì lập tức gật đầu. Y liền tiếp:

– Vậy giờ mày chạy hướng kia, tao chạy hướng này.

Xuân chỉ về hướng cổng của khu công viên bỏ hoang, Sơn nghe vậy liền hớn hở ra mặt, nãy giờ bị đánh cũng đau nên khi được chơi trò chơi nó liền quên hết đau đớn mà chạy đi. Đại Ca toan chặn đường thì bị Xuân ngăn lại, y hét lên:

– TRỐN CHO KỸ VÀO, ĐỪNG ĐỂ AI BẮT ĐƯỢC.

Dứt lời thì Sơn cũng chạy mất, y xoay xoay con dao trong tay, mắt không rời Đại Ca, trông biểu cảm của đối phương dường như có điều khó hiểu, y nhếch miệng nói:

– Theo luật thì chỉ có một người duy nhất được sống sót trong trò chơi này, mày sẽ không hiểu được đâu, nó phải là em tao, bằng mọi giá tao phải cho nó được tự do, bất cứ ai muốn bắt nó đều phải bước qua xác tao trước – mắt y sáng lên và miệng cười không thành tiếng.

– Trò chơi? – Đại Ca nhíu mày.

– Phải, có một đám tù nhân được thả ra để chém giết lẫn nhau, người cuối cùng sống sót sẽ được tự do. Tao đã giết năm tên, và tao sẽ còn giết nữa, tao sẽ giết tới thằng cuối cùng, để em tao được tự do. Nó vô tội. Nó không thể chết ở trong tù được! – y run lên như một người điên, sát khí ngùn ngụt, tay siết chặt con dao.

– Anh…

Bỗng có tiếng nói yếu ớt vang lên phía sau khiến Xuân bừng tỉnh, y vội quay đầu, không tin nổi vào mắt mình là Sơn đang chạy lại phía y, vừa chạy vừa gọi:

– Anh… an…hh….anh ơ…i

Lần đầu tiên y nghe thấy em trai gọi mình, nhưng chưa kịp phản ứng thì đã thấy miệng nó bỗng ộc ra một búng máu, hai chân loạng choạng không vững, được vài bước cả người liền đổ gục xuống. Xuân toan chạy tới, nhưng chân y vừa nhích lên thì lập tức khựng lại, phía sau Sơn còn có một người, khiến cho cả y và Đại Ca cùng phải bất động thanh sắc là người kia hoàn-toàn-không-giống-người. Trên tay kẻ mới đến có cầm theo một chiếc rìu rất lớn, lưỡi rìu loang lổ đỏ, từ xa đã thấy máu tươi vẫn rỏ thành giọt xuống đất, gã tiến đến gần chỗ Sơn đang ngồi, cánh tay cầm rìu giơ cao, vút một cái liền hạ xuống.

– An…h…

Khực.

Trước/106Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Kiếm Khởi Phong Vân