Saved Font

Trước/66Sau

Giấm Chua Trên Toàn Thế Giới Đều Bị Anh Ăn Rồi!

Chương 17

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Căn phòng đầu tiên được khép lại, chương trình phát sóng lại tiếp tục đến với cốt truyện, kể rằng món đồ chơi yêu thích của cậu bé đã bị mất và yêu cầu bọn họ vào phòng chứa đồ tìm kiếm.

Cậu bé tên là Tiểu Nam, nên sau khi câu nói này kết thúc, đâu đó trong không khí vẫn còn vang lên tiếng khóc của một bé trai.

“Đồ chơi của Tiểu Nam ở đâu? Đồ chơi của Tiểu Nam đâu rồi?”

Khiến người khác vô cùng sợ hãi.

Hai cửa ải phía trước có lẽ chỉ như là món khai vị, bây giờ mọi chuyện mới càng trở nên khó khăn hơn.

Dĩ nhiên là rất khó đối với Tiêu Niên, cậu đoán rằng trò này chủ yếu là để dành cho đám học sinh thành tích cao có thời gian giải đố.

Bây giờ bọn họ đang ở trong một hành lang không người, trên tường chỉ dán vài mảnh giấy có chữ viết gợi ý.

Phán đoán sơ qua là họ cần tìm ra cánh cửa căn phòng chứa đồ từ những mảnh giấy gợi ý này.

Lúc này hành lang rất sáng, ánh sáng này giúp Tiên Niên không cảm thấy sợ hãi.

Vậy nên cậu cũng cố gắng tham gia trò chơi, cẩn thận tìm kiếm manh mối có thể sử dụng.

Chạm vào bàn, chạm vào tường, nhìn vào bức tranh.

Trên tường có thứ gì đó giống như ngọn đèn dầu, khi đi ngang qua Tiêu Niên cảm thấy hơi kỳ lạ, nên thử chạm vào thì thấy nó có thể di chuyển được.

Vì vậy, Tiêu Niên đã đẩy nó vào trong.

Đúng lúc này, từ cánh cửa vang lên một tiếng lạch cạch, vách tường chuyển động, chậm rãi mở ra hai bên.

Tiêu Niên sững sờ trong nửa giây, sau đó quay lại nhìn những người bạn của mình.

“Tiêu Niên thật là giỏi nha!”

Lâm Nhạc Phàm đứng gần cậu nhất hô to và vỗ tay.

Mọi người cũng vỗ tay khen ngợi.

“Thật đáng kinh ngạc.”

“Cái này cũng có thể tìm ra.”

Tiêu Niên xấu hổ cười.

Hay lắm, còn chưa kịp vui mừng xong, thì cánh cửa vừa mới được mở ra, đằng sau nó là khuôn mặt tái nhợt của một cậu bé được treo ở trên xà nhà đập vào mắt cậu.

Tiêu Niên mất hồn đứng im tại chỗ.

“Aaaaaa!” Tiêu Niên hét lên.

Mà kỳ lạ hơn nữa chính là cậu bé này nhào về phía Tiêu Niên.

Tiêu Niên loạng choạng một chút, thấy Lâm Nhạc Phàm dang tay định giúp đỡ, cậu vội vàng chạy tới.

Nhưng bọn họ còn chưa kịp tới gần, thì không biết Lục Tri Chu từ đâu xuất hiện kéo Tiêu Niên đi khỏi.

Ngay khi tay hai người chạm vào nhau, Tiêu Niên cảm nhận được một cảm giác vô cùng an toàn.

Cậu bé kia vẫn còn đang đuổi theo cậu, lúc này ánh đèn trên hành lang đã bắt đầu nhấp nháy.

Lục Tri Chu ôm lấy Tiêu Niên, rồi xoay người lại, dùng thân mình chặn giữa Tiêu Niên và cậu bé.

Trong hoàn cảnh này có một âm thanh vang lên, đó là tiếng khóc phát ra từ cậu bé.

“Không sao đâu, đừng sợ.” Lục Tri Chu nói.

Tiêu Niên vùi đầu vào lồng ngực của Lục Tri Chu, toàn thân cậu đang run rẩy.

Sau đó, cậu nở nụ cười một cách khó hiểu.

“Lục Tri Chu.” Tiêu Niên dở khóc dở cười.

“Sao vậy?”

“Nếu bây giờ tôi khóc, có phải sẽ rất buồn cười hay không?”

Thật tình, tên nhóc này đừng có khóc nữa mà, để mình anh đây khóc là được.

Cái quái gì chứ, sao lại cứu nhóc, cứu anh đây này.

Lục Tri Chu vỗ vỗ vai cậu: “Khóc đi, tôi không cười đâu.”

“Lục Tri Chu,” Tiêu Niên hỏi: “Anh thật sự không thấy sợ sao?”

Lục Tri Chu: “Cái đó là giả.”

Tiêu Niên: “...”

Sao cậu lại không biết?

Không chỉ có Lục Tri Chu, mà ngay cả nhóm bạn của Lục Tri Chu cũng không thấy sợ hãi chút nào.

Tại sao vậy, điều này chứng tỏ cậu rất ngốc.

Tiểu Nam cũng chỉ xuất hiện một chút, đoạn âm thanh không còn cũng là lúc cậu ta mất hút.

Đèn được bật sáng trở lại, cả người Tiêu Niên cũng hoàn toàn tê rần.

“Tại sao tôi phải mở cửa chứ?” Tiêu Niên ngập ngừng nói.

Lục Tri Chu nói: “Nếu cậu không mở cửa thì có thể chúng tôi phải đợi ở đây thêm nửa giờ.”

Tiêu Niên mỉm cười: “Thầy Lục nói như đúng rồi vậy.”

Khi những người bạn phía trước đã vào hết, thì hai người bọn họ cũng đi theo ở phía sau.

Lúc đến bên cạnh cánh cửa, trong lòng Tiêu Niên thoáng hoảng sợ mà run một cái.

“Tôi ở phía sau.” Lục Tri Chu nói.

Hai tay Tiêu Niên nắm thật chặt lấy cổ tay Lục Tri Chu: “Anh bảo vệ tôi thật tốt nha.”

Lục Tri Chu: “Được.”

Tiêu Niên không đủ can đảm, những cảnh sau đó cho dù ánh sáng có lớn đến đâu, cậu cũng sẽ không hành động một mình.

Nhưng phải nói, nhóm bạn thân này quá thông minh, họ thường chỉ thảo luận một hai câu cho một chủ đề, sau đó sẽ lập tức đưa ra đáp án.

Tiêu Niên cảm thấy vô cùng xấu hổ, còn tự hỏi tại sao lại xấu hổ đến thế.

Đặc biệt là người đàn ông Lục Tri Chu này, Tiêu Niên ở gần anh như vậy, anh suy nghĩ, anh giải đề, tất cả đều dưới cái nhìn của Tiêu Niên.

Này này này, ai mà chịu nổi chứ.

Cuối cùng bọn họ đã cứu được Tiểu Nam ra, sau khi nghe được lời cảm ơn chân thành của cậu bé, mở được ổ khóa cuối cùng là có thể ra ngoài.

Nhưng lúc đang mở khóa cửa, vẫn chưa ai nói gì, thì Lục Tri Chu đã nói: “Năm ngàn tám trăm sáu mươi bảy.”

Tiêu Niên hoàn toàn tin tưởng Lục Tri Chu vô điều kiện, nhanh chóng quay đầu lại nhập vào dãy số này.

“Sai mật mã.”

Khóa mật mã phát ra một câu nói.

Lục Tri Chu cười.

Đám bạn bè phía sau anh cũng cười.

“Hả?” Tiêu Niên vốn không hiểu chuyện gì: “Các anh cười cái gì vậy?”

Một người bạn ở giữa nói: “Cái mà anh Lục vừa đọc chính là cân nặng của cậu.”

Tiêu Niên: “...”

Tiêu Niên khẽ liếc nhìn những người xung quanh: “Ngài Lục Tri Chu này.”

Lục Tri Chu nhéo một cái lên má Tiêu Niên: “Nói gì cậu cũng sẽ đều tin sao?”

“Mau giải quyết,” Tiêu Niên tức giận vì xấu hổ: “Cho anh một phút, không giải được thì anh là đồ ngốc.”

Lục Tri Chu mỉm cười, sau đó bắt đầu xem xét đề bài.

Mọi người cũng đang theo dõi, Tiêu Niên sẽ không can thiệp mà chỉ đứng chờ ở bên cạnh.

Một lúc sau, Lục Tri Chu mới ngẩng đầu lên.

Đột ngột ngầm hiểu một cách ăn ý, bàn tay Tiêu Niên nắm lấy ổ khóa mật mã: “Hả?”

Lục Tri Chu: “Năm ngàn tám trăm sáu mươi bảy.”

Tiêu Niên: “... Không buồn cười.”

Lục Tri Chu bật cười: “Bảy ngàn không trăm sáu mươi mốt.”

Những người bạn đi sau đều không có ý kiến gì, có lẽ họ cũng đã giải ra được đáp án đó.

Tiêu Niên nhập dãy số vào, cửa mở.

Cuối cùng nội tâm của Tiêu Niên cũng được giải phóng, cậu chưa bao giờ cảm thấy biết ơn khi được hít thở bầu không khí trong ánh mặt trời như lúc này.

Lục Tri Chu từ sau lưng cậu đi ra, anh tới bên cạnh Tiêu Niên, hỏi: “Chơi có vui không?”

Tiêu Niên lấy tay đè lại trái tim: “Bây giờ tôi vẫn còn thấy căng thẳng đây, tôi không thể chịu được sự kích thích này, không phải mức độ dọa người còn đáng sợ hơn cả phim kinh dị hay sao?”

Lục Tri Chu cười, giơ tay lên xoa đầu cậu: “Ra là nhút nhát như vậy.”

Tiêu Niên không thể chối cãi.

Thật sự không nhút nhát, nhưng cũng không phải kiểu mạnh dạn.

Nhưng trong dịp này, cứ mỗi khi mà Tiêu Niên cảm thấy sợ chết khiếp, thì Lục Tri Chu và bạn bè của anh lại luôn rất bình tĩnh, Tiêu Niên thật sự không đủ can đảm nên không thể nào nói ra được.

Vậy nên cậu giải thích là: “Có khi nào chơi nhiều lần thì sẽ can đảm hơn không?”

Lục Tri Chu: “Còn muốn chơi nữa?”

Tiêu Niên như có vết sẹo mau lành mà quên hẳn đau đớn: “Cũng đáng để thử lại lần nữa,” cậu cười nói: “Nếu lần sau có thiếu người thì nhớ gọi thêm tôi.”

Lục Tri Chu: “Được.”

Khi bọn họ đang tám chuyện với nhau, thì nhóm bạn đi phía trước cũng đã đều nghe hết cuộc trò chuyện của họ.

Dù không nói gì với nhau, nhưng mọi người lại dùng ánh mắt để giao tiếp một lúc, dĩ nhiên là nhìn rõ ý đồ muốn nói trong mắt nhau.

Có lẽ muốn nói là, dù bọn họ có lăn lê bò trườn một trận, chỉ sợ là vẫn sẽ luôn thiếu người.

Lục Tri Chu ơi là Lục Tri Chu.

Thật không ngờ, thật không ngờ nha.

Một lúc sau, Tiêu Niên lại nói: “Chủ yếu là vì có thầy Lục ở đó, có thầy Lục đứng ra bảo vệ tôi an toàn, các loại yêu ma quỷ quái gì gì đó sẽ không còn đáng sợ nữa.”

Lục Tri Chu chỉ ậm ừ cho có lệ một cái: “Chuyện nhỏ.”

Có thể Tiêu Niên cho rằng những người ở phía trước không nghe thấy bọn họ nói gì, không suy nghĩ nhiều mà nhỏ giọng nói thêm một câu: “Chồng yêu thật là tuyệt vời quá đi.”

“Khụ khụ khụ khụ.”

“Ừm hứm.”

“Khụ khụ khụ.”

...

Đột nhiên đám người đi phía trước đồng loạt ho khan một trận.

Tiêu Niên cười ha hả: “Thật ngại quá, để các anh nghe thấy rồi.”

Lâm Nhạc Phàm quay đầu: “Không sao cả không sao cả, các cậu cứ nói tiếp chuyện các cậu đang nói đi.”

Người bên cạnh hắn cũng nói thêm vào: “Chúng tôi không nghe thấy gì hết á.”

Trước đó và sau đó, trò chơi của bọn cũng kéo dài trong hai giờ.

Vừa ra khỏi cửa là đúng lúc ăn cơm, Tiêu Niên lại được dẫn đi.

Cũng may là bọn họ đã sớm đặt chỗ từ trước, là nhà hàng nằm gần đây ở bên cạnh một trung tâm thương mại, ăn thịt bò nấu cùng với lẩu riêu cua.

Tiếp theo đó, bọn họ cũng đã mua trước vé xem phim vào buổi tối, nằm ở tầng bốn của trung tâm thương mại này.

Vì Tiêu Niên là người vội vàng chạy đến cuối cùng, vé xem phim từ một người bạn nào đó đưa cho cậu cũng khá tiện lợi.

Đến nhà hàng, lúc ngửi thấy mùi thơm của thức ăn bên trong, Tiêu Niên lập tức đói bụng.

Vài người được phục vụ hướng dẫn khách đi vào một vị trí ngồi đã được đặt trước, một chiếc bàn tròn lớn, Tiêu Niên ngồi sát bên cạnh Lục Tri Chu, người còn lại bên cạnh là Lâm Nhạc Phàm.

Chờ mọi người đều ngồi xuống, Tiêu Niên nhìn nhóm người này, đột nhiên trong lòng lại dâng lên cảm xúc vui vẻ vô hạn.

Nếu không có Lục Tri Chu, e là cả đời này Tiêu Niên cũng sẽ không có dịp kết giao cùng với bọn họ.

Dù là người có đeo kính hay là không đi chăng nữa, thì tất cả đều có khuôn mặt rất xuất sắc, đúng kiểu là học sinh ưu tú trong quá trình còn đi học, khi Tiêu Niên chạm mặt thì chỉ có thể cười một cái chào hỏi với những người bạn đó.

Mà lúc này cậu ở giữa đám người, với một quả đầu màu xanh nhạt trông không hề có chút thiện ý, khiến cậu càng lộ vẻ lạc lõng.

“Ơ, Lục Tri Chu.” Tiêu Niên hơi nghiêng người sang một bên.

Lục Tri Chu: “Sao vậy?”

Tiêu Niên hỏi: “Có phải anh là người lớn tuổi nhất ở đây không?”

Lục Tri Chu chưa kịp trả lời, thì Lâm Nhạc Phàm đã lên tiếng: “Anh Lục của bọn tôi là người nhỏ tuổi nhất trong đám.”

Tiêu Niên không cảm thấy kinh ngạc, chỉ hơi nhíu mày: “Vậy tại sao mọi người đều gọi anh ấy là anh Lục?”

Lâm Nhạc Phàm mỉm cười: “Dĩ nhiên là anh ấy rất xứng đáng để gọi bằng anh, nên mới được gọi là anh.”

Mặt của Tiêu Niên hiện lên một vẻ khó hiểu.

Lâm Nhạc Phàm mỉm cười: “Cậu có từng thấy người thanh niên nào ở độ tuổi hai mươi mà đi ngủ lúc mười một giờ mỗi ngày, rồi bắt đầu lên lớp lúc bảy giờ hôm sao chưa? Ngoại trừ công việc thì không có chút nào gọi là sống về đêm cả, ở đây trừ anh ấy ra thì không có bất kỳ ai có chế độ làm việc và nghỉ ngơi giống như một người lớn tuổi như vậy hết.”

Tiêu Niên rất đồng ý với chuyện này: “Đúng thật.”

Lâm Nhạc Phàm nhìn lướt qua Tiêu Niên: “Đúng chứ anh Lục?”

Anh Lục hỏi: “Có vấn đề gì không?”

Lâm Nhạc Phàm: “Dĩ nhiên là không có.”

Khi nói đến điều này, người ngồi đối diện hỏi: “Cậu bao nhiêu tuổi vậy Tiêu Niên? Có lẽ là rất trẻ tuổi nhỉ.”

Tiêu Niên: “Không trẻ chút nào, tôi đã hai mươi hai rồi.”

Lời này vừa dứt, có vài người ngồi tại chỗ hít vào một hơi.

Tiêu Niên: “Có gì sao?”

Người đặt câu hỏi vỗ vỗ vào vai người ngồi bên cạnh: “Ông anh này lớn hơn cậu mười tuổi.”

“Buồn cười,” ông anh bị cậu ta đập vào người liền ngồi thẳng lên: “Cậu cũng hơn cậu ta chín tuổi, đừng có mà chó chê mèo lắm lông.”

Người kia còn nói: “Nên tôi mới nói khi chúng ta đã tốt nghiệp, thì có lẽ khi đó Tiêu Niên chỉ mới là học sinh cấp hai.”

Một người khác lắc đầu nói: “Chậc chậc chậc, Lục Tri Chu nha.”

Vừa đúng lúc thịt bò đã bày lên bàn, Lục Tri Chu chuyển tới đuôi chủ đề này, nói với Tiêu Niên một câu: “Ăn thêm một chút đi bạn nhỏ, cậu gầy quá.”

Tiêu Niên chậm rãi quay đầu nhìn Lục Tri Chu: “Bạn nhỏ?”

Lục Tri Chu cười như không cười gắp thịt bò bỏ vào trong chén cho Tiêu Niên: “Để bạn nhỏ Tiêu Nhiên bồi bổ cho cơ thể.”

Tiêu Niên bật cười: “Cái gì mà bạn nhỏ Tiêu Niên chứ, xin hãy gọi tôi là ngài Tiêu Niên.”

Lục Tri Chu: “Ngài bạn nhỏ Tiêu Niên.”

Tiêu Niên nghiêng đầu nhìn người này: “Thưa ngài Lục Tri Chu, không cần thêm xưng hô khi không cần thiết.”

Lục Tri Chu vẫn giữ nụ cười đó trên môi: “Được thôi bạn nhỏ Tiêu Niên.”

Nhất thời Tiêu Niên không biết nên phản bác thế nào, đầu óc nhanh nhạy mà bật thốt nên lời: “Bạn nhỏ Lục ngu ngốc,” ngón tay cậu lượn một chút trên mặt: “Anh cũng là bạn nhỏ của bọn họ, anh nhỏ tuổi nhất.”

Nói xong Tiêu Niên như nghĩ tới chuyện gì đó, giọng nói càng lớn hơn: “Anh đừng có chó chê mèo lắm lông!”

Lục Tri Chu mỉm cười, vừa đúng lúc này, một người bạn đối diện gọi Lục Tri Chu một tiếng “Anh Lục”, nhờ anh chuyển đồ qua giúp.

Lục Tri Chu đưa đồ qua xong, rồi quay đầu lại liếc mắt nhìn Tiêu Niên một cái, ánh mắt như muốn nói: “Bọn họ cũng gọi tôi là anh đấy thôi.”

Trong chốc lát, Tiêu Niên không nói nên lời.

Quả thật thì, phản ứng này của cậu đã yếu thế hơn rồi.

Bây giờ làm sao đây.

Trước/66Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Quý Nữ Trọng Sinh: Hầu Phủ Hạ Đường Thê