Saved Font

Trước/58Sau

Giày Thủy Tinh Của Cô bé Lọ Lem

Chương 41: Thiếu

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
*

Edit: quynhle2207—diễn đàn

Beta: phuogot_93 + lamnguyetminh

Rốt cuộc thì kỳ thi đáng ghét cũng đã xong, đóng gói lại một học kỳ, Tảo Tảo chuẩn bị đi mua vé xe. Nghỉ đông không về nhà, quả thật có hơi nhớ nhà. Vừa mới định xuống lầu, Tiểu Dã đã tới tìm cô, tâm tình của Tảo Tảo rất tốt, sau khi xuống lầu đã chủ động kéo tay Tiểu Dã, lúm đồng tiền như hoa: "Đi thôi, theo em đi mua vé xe đi.”

Tiểu Dã xoa xoa mặt cô, tiếc nuối nói: “Vậy hả, không phải là em thích nghe XX hát à, khó khăn lắm anh mới tìm được hai vé biểu diễn diễn của XX, xem ra chỉ có thể tặng người khác thôi.”

"Đừng mà,” Tảo Tảo nhảy chồm lên, ôm cánh tay của Tiểu Dã, đong đưa: “Khi nào vậy? Em còn chưa mua vé xe, xem xong rồi về cũng không muộn mà.”

Tiểu Dã bày ra dáng vẻ tùy ý, nói: "Vé vào thứ tư tuần sau, Tảo Tảo em quyết định đi. Không xem thì anh sẽ tặng cho người khác, anh lại không có hứng thú với những thứ này, chỉ vì em muốn xem thôi.”

Tảo Tảo cảm động mở to hai mắt, càng lắc cánh tay Tiểu Dã mạnh hơn: “Em muốn đi, Tiểu Dã, anh thật là tốt quá đi.”

Khóe miệng của Tiểu Dã bắt đầu cong lên, cô nhóc này thật sự rất dễ dụ, hai tấm vé vào cửa xem biểu diễn là có thể thành công níu chân cô không về nhà. Ừm, sau một tuần nữa thì phải nghĩ biện pháp gì để giữ cô ở lại đây?

Tảo Tảo thấy hài lòng trở về phòng ngủ, Hồng Nhan về nhà, những người khác đều đang thu dọn hành lý, người không thường trở về phòng ngủ như Lâm Tâm cũng đã trở lại, sắc mặt của cô ấy không được tốt lắm, sững sờ, ngồi trên giường ngẩn người.

Lâm Tâm ngơ ngẩn một lúc, cũng bắt đầu dọn dẹp hành lý, chỉ một lúc sau đã gom ra một túi hành lý thật lớn, cô nhấc thử, túi hành lý vẫn không nhúc nhích.

Tảo Tảo thấy thế, bước tới xách phụ cô ấy: “Khi nào cậu về, mình đưa cậu đi.”

"Hôm nay về," Lâm Tâm nhìn Tảo Tảo đang ra sức xách hành lý, lắc lắc đầu: “Tảo Tảo, không cần phí sức vậy, chờ một chút, Triệu Kiếm sẽ tới.”

Vẫn không thấy Triệu Kiếm đón, đưa Lâm Tâm về phòng, thật đã quên mất người ta có bạn trai rồi. Tảo Tảo cười thầm mình thật nhiều chuyện, cô vỗ vai Lâm Tâm, nói: "Đúng à, đương nhiên là phải chừa cơ hội này lại cho Triệu Kiếm."

A Y mở ra một gói mì ăn liền không biết nhãn hiệu gì, một mùi vị là lạ tràn ngập trong phòng, Tảo Tảo nhíu mày, hỏi: “A Y, cậu đang ăn mì ăn liền gì vậy? Sao mùi vị kỳ lạ thế?”

Lâm Tâm vội vàng đi ra ngoài, qua một lúc lâu, A Y đã ăn hết mì thì cô mới quay lại, sắc mặt càng thêm tái nhợt, Tảo Tảo lo lắng nhìn cô: "Lâm Tâm, có phải cậu đang bị bệnh không? Sắc mặt rất khó coi đấy.”

Điện thoại trong phòng ngủ vang lên, Lâm Tâm sốt ruột ra nhận: "A Kiếm, à, là Tiểu Hải à, không, mình đã mua vé xong rồi, đi ngay lập tức, ừ, lần sau sẽ về nhà cùng nhau vậy.”

Tiểu Hải? Trước mắt Tảo Tảo liền xuất hiện dáng vẻ của đầu bếp nhỏ đã lâu không gặp, Tiểu Hải này đúng là luôn quyết một lòng với Lâm Tâm, cũng đã tận mắt thấy Lâm Tâm và bạn trai cô ấy thân mật, còn muốn hẹn Lâm Tâm cùng nhau về nhà.

Lâm Tâm dập máy, quay lại ngồi trên giường, bắt đầu ngẩn người không nói một lời.

Triệu Kiếm gọi tới là sau bữa cơm chiều, lúc đó Tảo Tảo đang ở trên giường hết sức chăm chú sắp xếp quần áo đã được giặt sạch, phơi khô. Lần đầu tiên cô nghe thấy Lâm Tâm dùng giọng điệu oán giận, nói vội vàng vào điện thoại: “Tại sao anh không đến đón em? Bận? Đã thi xong rồi, còn bận gì nữa? Được lắm, được lắm, mỗi lần nói tới anh thì lại nói phiền.”

"Cái gì? Hôm nay không được? Rốt cuộc thì anh có chuyện gì vậy?” Lâm Tâm đột nhiên cao giọng nói, mơ hồ có chút nghẹn ngào: "Anh còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này chứ?”

Tảo Tảo nhìn lướt qua Lâm Tâm, chỉ thấy cô đờ đẫn cúp điện thoại, đứng ngơ ngác tại chỗ, Tảo Tảo chợt phát hiện cô gái lanh lợi hoạt bát trước kia đã không thấy được nữa, Lâm Tâm này rất xa lạ.

Đêm đó Lâm Tâm không đi, ở lại trong phòng, nửa đêm Tảo Tảo dậy đi vệ sinh, ngạc nhiên khi thấy cô còn chưa ngủ, mở to đôi mắt tròn vo, mờ mịt vô thần nhìn ngoài cửa sổ, Tảo Tảo vừa nhanh chóng chạy lại nằm sấp trên giường của mình, vừa mơ hồ nói không rõ ràng: "Khuya lắm rồi, ngủ đi."

Hôm sau, lúc Triệu Kiếm tới đón Lâm Tâm, Tảo Tảo đã xách đỡ hành lý giúp Lâm Tâm xuống lầu, ánh mặt trời giữa hè xuyên thấu qua nhánh cây rơi vào trên tóc và quần áo của Triệu Kiếm. Triệu Kiếm đứng bên cạnh sân bóng rổ cười với Lâm Tâm, một người con trai anh tuấn cao lớn giữa ánh nắng.

Một tay Triệu Kiếm nhận lấy hành lý trong tay Tảo Tảo, một tay thân mật kéo Lâm Tâm qua, mặt Lâm Tâm đầy vẻ ngọt ngào

Trước/58Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Siêu Cấp Con Rể