Saved Font

Trước/58Sau

Giày Thủy Tinh Của Cô bé Lọ Lem

Chương 42: Thiếu

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
*

Edit: quynhle2207—diễn đàn

Beta: phuogot_93 + lamnguyetminh

Thì ra là bà nội của Lâm Tâm bị bệnh, ba cô gọi điện thoại tới thúc giục Lâm Tâm về nhà, Tảo Tảo nói với ba Lâm là Lâm Tâm đã về rồi, coi như là ngồi chuyến tàu hỏa trễ nhất thì hôm sau là có thể về đến nhà, ba Lâm yên tâm cúp điện thoại. Ai ngờ đến tối ngày hôm sau, ba Lâm lại gọi điện thoại tới phòng ngủ một lần nữa, lần này ngay cả Tảo Tảo cũng cảm thấy kỳ quái, rõ ràng Lâm Tâm nói là về nhà, chẳng lẽ cô vẫn còn ở chỗ của Triệu Kiếm?

Tảo Tảo và Nghiêm Bình cùng đi tìm Triệu Kiếm, các cô không biết phòng ngủ của Triệu Kiếm ở đâu, mất hồi lâu mới tìm được sơ đồ sắp xếp phòng của nam sinh, ai ngờ Triệu Kiếm lại không có trong phòng, mà lại thuê nhà ở bên ngoài giống như Đại Bính. Trong phòng, mọi người đều về gần hết, chỉ còn lại một nam sinh có quan hệ không tốt lắm với Triệu Kiếm, anh ta cũng không biết Triệu Kiếm ở chỗ nào.

Tảo Tảo trợn tròn mắt, đi đâu mà tìm Triệu Kiếm đây? Cô chỉ có thể dán một tờ giấy trên cửa phòng, kêu anh ta vừa về thì gọi ngay cho cô, cũng không biết Triệu Kiếm có nhìn thấy hay không nữa.

Lòng của ba Lâm giống như lửa đốt, lại lo lắng con gái gặp chuyện không may, một ngày gọi mấy cuộc điện thoại tới hỏi thăm, đám người Tảo Tảo không còn cách nào, một ngày chạy tới ký túc xá nam nhìn thử mấy lần, vẫn luôn không thấy bóng dáng của Triệu Kiếm, rốt cuộc Lâm Tâm và Triệu Kiếm đã đi đâu rồi?

Tảo Tảo vượt qua một ngày trong sự lo lắng, đến sáng sớm ngày thứ ba, khi cô còn đang trong giấc mộng thì một cuộc điện thoại kỳ lạ đã đánh thức cô, trong điện thoại có một cô gái nói cho cô biết, Triệu Kiếm đang đợi cô ở dưới lầu. Tảo Tảo mừng rỡ, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng có cảm giác trông ngóng được nhìn thấy Triệu Kiếm giống như giây phút này, vì vậy Tảo Tảo còn không kịp rửa mặt đã lao nhanh xuống dưới lầu, nhưng ngay cả bóng dáng của Triệu Kiếm cũng không thấy.

Ai mà lại nhàm chán như vậy, Tảo Tảo tức giận trở lại phòng, vừa lo lắng cho Lâm Tâm vừa mắng to cái người hết sức nhàm chán kia.

Lúc ăn sáng, Tảo Tảo đã kể chuyện này với Tiểu Dã, Tiểu Dã trầm ngâm một lúc, đáp: "Em đi đổi lại lời nhắn kia, đừng viết số điện thoại của em, cứ nói thẳng là nhờ Triệu Kiếm thông báo cho Lâm Tâm rằng bà nội cô ấy bị bệnh là được rồi."

"Triệu Kiếm kia hình như cũng ở cùng khu vực với Đại Bính, còn cụ thể ở chỗ nào thì không rõ lắm, đôi lúc buổi tối có thể nhìn thấy anh ta đi về hướng đó." Tiểu Dã vỗ vai Tảo Tảo: “Em lo lắng cũng vô ích, đợi chút nữa anh gọi điện thoại cho Đại Bính, hỏi cậu ấy xem bên đó còn có nam sinh nào thuê ở không?”

Tảo Tảo vừa nghe xong, chẳng thèm ăn nữa, cầm hai cái bánh bao vừa gặm vừa kéo Tiểu Dã đi: “Còn ăn sáng gì nữa, vừa đi vừa ăn thôi."

Kết quả hỏi thăm Đại Bính lại khiến Tảo Tảo rất thất vọng, cậu ấy cũng không biết. Buổi tối, lúc Tảo Tảo nhận được điện thoại của ba Lâm một lần nữa thì lại nghe ba Lâm cứ lặp lại: “Đứa nhỏ này, ngàn vạn lần không được có chuyện gì.” Nghe thấy giọng nói già nua đầy lo lắng đó, Tảo Tảo giống như thấy được cha mình, lần đầu tiên cô cảm nhận thật sâu sắc về ‘Tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ thật đáng thương’, con cái có chút chuyện gì đều liên lụy đến lòng mẹ cha.

Tảo Tảo cúp điện thoại, vừa quay đầu liền đối diện với vẻ mặt cũng tràn đầy lo lắng của Nghiêm Bình, hai người đều cảm thấy có lòng mà không có sức, không có cách nào giúp đỡ được người ba đáng thương kia, một người cha tội nghiệp mà vừa lo lắng cho bệnh tình của mẹ già lại vừa lo lắng cho con gái.

Đang trong kỳ nghỉ hè nên người ở lại không nhiều lắm, trong phòng tắm cũng chỉ có hai người Nghiêm Bình và Tảo Tảo đang rửa mặt, trong phòng tắm yên tĩnh chỉ nghe tiếng nước chảy rào rào.

Nghiêm Bình đánh răng xong, quay đầu nhìn Tảo Tảo, chần chờ không quyết, mở miệng: "Tảo Tảo, mình cảm giác lần trở lại này, Lâm Tâm không ổn lắm.”

Tảo Tảo vừa đánh răng vừa nghi ngờ hỏi: "Là sao?"

Nghiêm Bình cúi đầu do dự một chút, đưa mắt nhìn chung quanh, cắn nhẹ môi nói: “Cậu không cảm thấy hình như cậu ấy mập hơn à, nhưng sắc mặt lại rất khó coi, hơn nữa mình còn thấy cậu ấy nôn mửa ở trong nhà vệ sinh.”

"Cậu?” Tảo Tảo giống như bị thứ gì đâm

Trước/58Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đan Hoàng Võ Đế