Chương Trước/491Chương Sau

Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!

Chương 40: Trang Tinh Bị Thương!

Cả năm người dạo chơi ở khu trung tâm giải trí đến bảy giờ tối thì đi một nhà hàng sang trọng gần đó ăn uống. Mọi người ăn rất ngon miệng, vui vẻ cười đùa với nhau. Trang Bảo từ xưa đến nay vẫn không thay đổi món ăn đầu tiên anh chọn phải là thịt gà. Lúc trước khi gặp lại Cố Ngạo, Trang Dụ ít khi mua gà về cho Trang Bảo ăn bởi điều kiện không cho phép. Hiện tại có thể ăn rồi Trang Bảo đương nhiên không biết khách khí là gì đâu. Cố Minh và Trang Tinh thì đương nhiên phải bắt Cố Ngạo phục vụ chu đáo cho mình. Mấy nhóc nhìn vào menu không biết chữ nghĩa gì chỉ chọt chọt hình vẻ chỉ món này hết món kia. Mấy nhóc còn kêu thêm một đống bánh ngọt bày ra trên bàn. Trang Dụ lúc đầu có khuyên hai nhóc là đừng kêu nhiều nhứ thế, ăn sẽ không hết. Nhưng Cố Ngạo lại lắc đầu nói: " Không sao? Ăn không hết thì đóng gói mang về! Ngày mai lấy ra cho chúng ăn tiếp. Em cho chúng lâu lâu thoải mái một lần đi!". Trang Dụ không nói thêm gì nữa mặc kệ bọn họ cha con gì đâu tính khí như nhau chả giống cậu tẹo nào!

Ăn uống xong Cố Ngạo còn đem mấy túi đồ ăn đóng gói mang về. Anh tiếp tục chở mọi người qua siêu thị chơi. Mua thêm đồ ăn dự trữ, dẫu sau anh vẫn phải ăn chực ở nhà cậu dài dài. Năm người lượng qua lượng lại mấy khu mua thực phẩm. Lúc đi ngang qua chỗ bán thịt Cố Minh dừng lại chỉ chỉ vào túi thịt bò nói với Trang Dụ: " Baba con muốn ăn thịt bò! Baba mua cho về làm ăn đi! Con rất muốn ăn a! Nha baba!"

Trang Tinh lấy ngón tay ngậm vô miệng thì thầm: " Con cũng muốn ăn! Baba mua cho con nha! Một hộp thôi cũng được! Con muốn ăn thịt bò xào!"

Trang Dụ nhẩm nhẩm tính tính số tiền mình có. Nếu cậu mua thêm vài món đồ nữa thì tốn bao nhiêu, bao nhiêu. Cậu tính toán xong rồi nói; " Được rồi! Baba mua cho một hộp sáng mai làm cho tụi con ăn. Nhưng lát nữa không được mua đồ ăn vặt baba không đủ tiền chi đâu a!"

Cố Minh và Trang Tinh mặt yểu xìu có chút tiết nuối mấy miếng thịt bò nhưng đồ ăn vặt vẫn muôn năm a! Kẹo ngọt vẫn muôn năm! Nên hai nhóc buồn rầu lắc đầu: " Vậy thôi! Tụi con không ăn thịt bò nữa! Nhưng lát baba phải mua kẹo ngọt cho tụi con nha!"

Trang Dụ dù tội cho hai nhóc nhưng vẫn gật đầu định kéo hai đứa đi chỗ khác thì Cói Ngạo lên tiếng: " Khoang đã! Em đừng vội đi! Mua cho hai nhóc đi! Em không cần tính tóan chi nhiều! Hôm nay anh trả hết! Em yên tâm mà mua sắm thoải mái đi!"

Trang Dụ ậm ừ: " Như vậy không được hay cho lắm. Hôm nay anh đã trả tiền đi chơi và ăn uống rồi còn gì!"

Cố Ngạo nhéo nhéo má cậu: " Em bớt so đo dùm anh đi! Em là sắp là vợ của anh à nha! Anh còn phải qua cửa ải của hai nhóc nữa! Sau bày tiền của anh là của em hết! "

Cố Ngạo nói với cậu xong liền xoay qua nói chuyện với Trang Bảo và hai nhóc: " Các con muốn lấy bao nhiêu thì lấy đi! Lát đồ ăn vặt vẫn không thiếu phần mấy đứa đâu. Trang Bảo! Anh thích ăn gì thì lấy luôn đi! Không cần e ngại đâu!"

Ba người vui vẻ thải bịt bịt mấy túi thịt bò và thịt gà vào xe. Ung dung để Cố Ngạo đẩy xe đi còn mình tha hồ chọn lựa đồ ăn.

Cố Minh gian manh cười nói với Cói Ngạo: " Cám ơn chú Ngạo! Hôm nay biểu hiện của chú rất tốt! Con cho chú 8 đ! Hihu chờ mua thêm đồ ăn vặt xong con sẽ xem xét thêm có nên tăng điểm cộng cho chú không?"

Trang Tinh bi bô nói theo: " Đúng! Đúng! 8 điểm thôi! Lát con phải cầm được kẹo ngọt trong tay! Baba liền là của chú đêm nay!"

Cố Ngạo xoa xoa đầu hai nhóc: " Được thôi! Chú đáp ứng! Hai con phải giữ lời đêm nay baba của tụi con là của chú sở hữu!"

Hai nhóc đưa ngón tay út ra: " Thành giao". Cói Ngạo cũng đưa tay móc nghéo với hai nhóc: " Thành giao!"

Trang Dụ nhìn ba con sói trước mặt, một lớn hai nhỏ rồi ôm đầu than trời. Ai da đây là bán baba lấy kẹo sao? Sói gì mà nguyên bầy vậy trời! Con nai ngơ ngác như cậu đây sắp bị bọn họ xé xác rồi. Ai nuôi tốn cơm tốn gạo quá đi! Gen di truyền của Cố Ngạo quá mạnh đi!

Mua đồ ăn vặt rồi, Cố Ngạo lại bảo lên lầu trên mua quần áo. Hai nhóc không chịu để baba bế muốn tự lên nên cậu cũng chấp nhận. Chọn lựa quần áo tới lui cho mọi người cuối cùng Cố Ngạo mua cho Trang Dụ một cái khăn choàng màu xám y đúc cái năm xưa cậu tặng anh. Trang Dụ cũng mua đôi bao tay y đúc anh tặng cậu lúc trước. Mới đầu đưa quà cho nhau hai người bỗng bậc cười. Đây coi như là một bước tiến triển mới đi! Cũng là những đoạn kí ức khi nhớ lại sẽ làm người ta thật ấm lòng.

Mua một đống đồ anh tính tiền xong dắt mọi người đi về. Lúc xuông cầu thang hai tay anh cầm đầy túi, cậu cũng vâyn khoing khác gì anh. Cậu dặn hai nhóc: " Hai con bước xuống từ từ canh ngay giữa bậc mà bước cẩn thận bị ngã đó." Trang Tinh giơ chân chuẩn bị canh bước xuông trước. Lúc này có một cặp đôi nam nữ đang cải nhau. Cô bạn gái giận dỗi chen ngang bước xuống. Vô tình cô đụng Trang Tinh làm nhóc bước hục chân ngã nhào xuống cầu thang. Trang Dụ không kịp chụp bé lại hốt hoảng đuổi theo miệng kêu to " Tiểu Tinh!".

Trang Tinh đập đầu vào bậc cầu thang lăn xuống đất rất mạnh. Trán bé chảy máu không ngừng mơ mơ hồ hồ không còn nhận thức rõ nữa. Trang Dụ đến cuống cuồng đỡ bé gọi: " tiểu Tinh con đừng xảy ra chuyện gì mà! Tiểu Tinh! Con mau nói gì đi! Đừng làm baba sợ! "

Trang Tinh được baba đỡ nước mắt chảy xuống, rên đau: " Baba con đau quá! Đau! Huhu!". Nói xong bé con bất tỉnh không lên tiếng nữa.

Cố Ngạo quăng mấy túi đồ ẩm tiểu Minh khóc la chạy xuống. Trang Bảo cũng chạy theo mếu máu khóc. Anh đặt đưa tiểu Minh cho Trang Dụ ẩm, còn mình bế tiểu Tinh máu không ngừng chảy lên nói: " Em mau đi theo anh! Anh chở con đến bệnh viện! Đi thôi!"

Trang Dụ trước lúc đi quay lại táng cho cô gái đang đứng ngây ngốc đó một cái thật mạnh, quát: " Cô không biết nhìn đường sao? Con tôi mà có chuyện gì cô không yên với tôi đâu! Cô tốt nhất nên cầu nguyện con tôi được bình an đi!".

Nói rồi cậu xoay người cùng Cố Ngạo đưa tiểu Tinh đến bệnh viện.

Anh chạy xe thật nhanh tới bệnh viện gần nhất. Anh đã gọi điện cho người xử lý chuyện ở siêu thị. Nếu thật sự nhóc con xảy ra bất trắc gì thì hai người kia cũng đừng mong sống xót rời khỏi đây! Dám làm con cậu bị thương hơn nữa còn làm cho Trang Dụ khóc quá là đắc tội với anh đi!

Truyện convert hay : Nghịch Kiếm Cuồng Thần
Chương Trước/491Chương Sau

Theo Dõi