Chương Trước/491Chương Sau

Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!

Chương 50: Bất Ngờ!

Ba cha con bàn bạc kế hoạch hoàn hảo xong, hôm nay cũng tới ngày áp dụng nó. Cố Ngạo sáng sớm đã mặc âu phục tưm tất:

" Bà xã hôm nay công ty có việc bận nên anh đi làm sớm! Tối chắc trễ lắm mới về! Em ở nhà ăn uống cho đầy đủ đấy! Làm biến nấu cơm thì đặt đồ ăn ở ngoài! "

Tranh Dụ giúp anh sửa sang cà vạt: " Ừm! Anh đi đường cẩn thận. Nhớ là đừng làm việc quá sức không tốt cho cơ thể đâu. "

Cố Ngạo gật gật đầu đi làm: " Anh đi nha bà xã! Tối gặp!"

" Tạm biệt!"

Quả nhiên Trang Dụ làm gì nhớ ngày sinh nhật của mình. Cậu bình thản nấu cơm như mọi ngày. Hai nhóc con sớm đã dự đóan trước điều này từ sớm nên chờ khi cơm canh dọn đầy đủ ra hai nhóc liền cầm quà từ sau lưng chìa ra cho cậu.

" Baba! Sinh nhật vui vẻ! Đây là quà tụi con thức suốt đêm chuẩn bị cho baba đó! "

Trang Dụ bây giờ mới nhớ hôm nay là ngày gì. Cậu vui vẻ nhận lấy quà từ trong tay hai nhóc: " Cám ơn tiểu Minh! Cám ơn tiểu Tinh. Baba hạnh phúc vì hai con nhớ tới sinh nhật baba. "

Cố Minh hi hi ha ha hôn lên mặt cậu: " Baba! Mau mở ra xem đi! Coi có thích không! Không thích tụi con làm cái khác nhá!"

Trang Tinh cũng hôn lên má anh: " Mau mau đi baba! Mở quà ra đi! Đây là lòng thành của tụi con á!"

Trang Dụ từ từ mở quà ra. Bên trong là mấy bức tranh màu mè sực sỡ còn kèm theo một cái huy chương bằng nhựa dán hình cậu lên cộng thêm chữ baba. Trang Dụ nhìn cái huy chương ngồ ngộ này hỏi: " Cái này lag sao vậy hai con. Baba không hiểu lắm! Dán hình baba lên làm gì?"

Cố Minh xung phong giải thích: " Cái này là huy chương dành cho người cha tuyệt vời nhất của năm. Baba xem đây là hình baba nè là biết người sở hữu nó là của baba rồi! Tụi con không biết chữ nên không biết ghi họ tên của baba làm sao chỉ thấy trên tivi có chỉ chữ baba ghi vầy tụi con tập nắn nót lắm mới đẹp vậy á! Hi hi. Chưa hết chưa hết, phía sau còn có số 1 nữa này có vương miệng nữa chính là hạng nhất á! Con với tiểu Tinh đeo cho baba nha! "

Trang Dụ ngồi thấp xuống để hai nhóc đeo vào cho mình. Cậu cảm động muốn khóc luôn. Lâu nay cậu nghĩ Cố Ngạo mới là best trong lòng tụi nhóc chứ, baba này bị cho ra rìa rồi.

" Cám ơn các con nhiều lắm luôn! Cho baba hôn cái nè! ". Cậu ôm mặt hai nhóc hôn sâu thật sâu vô cái má phúm phím của chúng cái bóc.

Trang Dụ lật mấy bức tranh ra xem bức thứ nhất là vẽ năm người. Hai nhíc bé tí bằng nhau biết là ai rồi, xong hai người lớn hơn bằng chiều cao nhau là cậu với Trang Bảo, còn cái tên cao nhất bầy không ai khác chính là Cố Ngạo. Năm người nắm tay nhau đi trông rất hạnh phúc. Qua bức thứ hai là hình một con sói và một con cừu, trong đó con sói đang liếm mông con cừu, tạm coi hình ráng nhìn ra con vật gì. Cố Ngạo xanh mặt hỏi: " Các con vẽ bức này là có ý gì đây? Nói mau!"

Trang Tinh gãi gãi đầu: " Con sói xám này là cha, cừu con đáng yêu này là baba. Cái này cha chỉ tụi con là thể hiện sự yêu thương dữ dằn lắm nếu hôn mông người yêu a. Bởi vậy hihi... baba cũng biết rồi đó!"

Trang Dụ tức hộc máu anh dám dạy hư con cậu. Cái gì mà hôn mông người yêu, đầu óc mấy nhíc con nhà cậu bị Cố Ngạo làm đen thui hết rồi! Anh về nhà liền biết tay cậu.

Hai nhóc trong lòng âm thầm xin lỗi cha: " Cha ơi! Cho tụi con mượn cha làm bia đỡ đạn chút nha. Cái này coi như hi sinh vì chính nghĩa đi há! Hí hí! Cám ơn cha!"

Cố Ngạo đang ngôig ở công ty tự nhiên thấy ớn lạnh sóng lưng, có một dự cảm không lành a!

Trang Dụ xem thêm bức nữa là hai người đang hôn nha có trái tim bự thiệt bự chính giữa, bức nữa là hai bé trai đang cười toe toét ngồi lên lưng con sói với con cừu a! Mấy tấm này coi như tạm chấo nhận đi. Cậu cất kĩ mấy bức tranh lại cẩn thận. Cậu chỉ chờ tối nay xử lý cái bức tranh hôn mông kia thôi. Cố Ngạo chờ tiếp chiêu của bản đại gia. Cha chả.

Hai nhóc con cầm một hủ kẹo đựng đầy trong cái lọ thủy tinh trong suốt đưa đến cho Trang Bảo: " Chú Bảo còn này là quà tụi con tặng cho chú này. Tụi con biết chú thích ăn kẹo a nên chú cứ để dành ăn từ từ nha."

Trang Bảo nãy giờ có chút ganh tị với Teang Dụ tí mà giờ nhận được quà anh vui quá chừng, tưởng hai nhóc không có chuẩn bị quà cho anh chứ: " Cám ơn tiểu Minh, tiểu Tinh. Chú Bảo sẽ để dành trân trọng từng viên kẹo a!"

Cố Minh cầm một bức tranh đưa ra: " Còn nữa! Còn nữa! Bức tranh này tặng cho chú này!". Cố Minh lấy một bức Tranh cũng là hai người hôn nhau rồi có hình trái tim chính giữa ra đưa cho Trang Bảo. Nhóc kề gần lỗ tai anh nói nhỏ xíu: " Này là chú Bảo với chú Hàm á hi hi! "

Trang Dụ thắc mắc hỏi: " Cái này là ai hôn ai đây. Sau thắm thiết dữ vậy!"

Trang Tinh đưa ngón tay lên miệng: " Đây là bí mật! Một ngày không xa baba sẽ biết thôi! Đúng không chú Bảo!"

Trang Bảo đỏ mặt ngượng ngùng gật đầu: " Đúng vậy! Cái này tiểu Dụ không cần biết đâu!"

Trang Dụ tò mò không được nên đành cho qua luôn: " Được rồi! Vậy chúng ta ăn cơm đi!"

Cố Minh cố tình nói: " Hôm nay là sinh nhật của baba vậy mà cha cũng không nhớ nữa! Đã vậy còn đi làm tới tối luôn! Người gì đâu tệ dễ sợ!"

" Chứ gì nữa! Cha này kì ghê! Ngày hôm nay quan trong vậy mà còn quên. Baba đừng buồn! Tối nay tụi von xử đẹp vha thay baba!"

Trang Dụ hơi hơi hụt hẫn chút nhưng cũng nói tốt cho Cố Ngạo: " Cha tụi con bạn nhiều việc lắm. Phải vất vả mới kiếm ra tiền nuôi tụi con đó. Với lại ngày này cũng đâu quan trọng gì để nhớ đâu! Các con phải thương cha nhiều hơn đó. "

Hai nhóc đồng thanh: " Cái gì mà không quan trọng! Chuyện này không thể bỏ qua dễ dàng được! Có tội phải xử a! "

" Thôi mà! Ăn cơm đi! Nói cỡ nào cha của tụi con có nhớ đâu nói chi. " Trang Dụ tủi thân ngồi ăn cơm. Thà không nhắc thì thôi chứ nhắc tới là thấy tức hà tội chồng thêm tội. Trang Dụ cắn cắn đũa căm tức Cố Ngạo.

Nguyên ngày này Trang Dụ làm gì cũng không tập trung. Cậu thật sự không tin là Cố Ngạo lại quên a! Mà đúng thôi đã 4 năm rồi sao anh còn nhớ cho được. Ngay ngày này là kĩ niệm anh ước hẹn trọn đời cùng cậu có đính ước là chiếc nhẫn trong tay đây. Hai nhóc con rình mò lấy điện thoại chụp hình qua, thêm mấy cái icon mặt khổ sở cuối cùnh là dấu đưa ngón cái qua cho Cố Ngạo. Anh nhìn hình là biết Cói Ngạo đang buồn dữ lắm. Còn cái icon kia là kế hoạch tiến hành rất thuận lợi. Anh dù cho thương cậu nhưng vẫn phải nhịn chờ tối nay ra tay.

Đến chiều tối Cố Ngạo gọi điện cho Trang Dụ.

" Alo! Bà xã anh bỏ quên sấp tài liệu trong phòng rồi. Em mang đến chỗ xx này giúp anh đi. Anh đang hẹn đối tác ở đó đấy! Mau mau nha anh cần gấp lắm mà không thể về được. "

" Được! Em thấy nó rồi! 30 phút nữa em mang đến cho anh!". "

" Anh tiểu Bảo và hai con ở nhà ngoan nha baba ra ngoài có chút việc!". Trang Dụ cầm sấo tài liệu lên mặc áo khóac rồi đi ra ngoài. Cố Ngạo cho người đón ba người kia âm thầm đến mai phục sẵn. Cậu đi xe buýt đến nên chậm hơn.

Đến nơi cậu không thấy anh đâu. Mà nơi này là chỗ bờ sông mà ai lại hẹn ra đây? Có khi là cậu đến nhầm chỗ. Trang Dụ định móc điện thoại ra gọi điện cho Cố Ngạo thì bỗng nhiên đèn led đủ màu trên mấy tán cây sáng lên lấp lánh. Cói Ngạo từ từ sau lưng màn bánh kem chocola hai tầng tiến về phía cậu: " Chúc mừng sinh nhật bà xã của anh!"

Trang Dụ quay đầu lại, bất ngờ đến mức không thốt lên được thành lời.

Cố Ngạo cười sáng lạng, ra hiệu: " Mấy con thấp đèn lên nào!"

Cố Minh, Trang Tinh và Trang Bảo thấp hết nến hình trái tim lên. Cậu kinh ngạc thấy anh trai với hai nhóc cũng có ở đây. Anh đưa cậu tiến về phía đó xem. Cậu nhìn thấy bên trong hình trái tim sáng lấp lánh có ghi dòng chữ " Cố Ngạo yêu Trang Dụ! "

Cậu cảm động chồm lên hôn mặt anh: " Cám ơn anh! Em cũng yêu anh!"

Cố Minh, Trang Tinh hoan hô: " Baba mau ước nguyện đi! Cha muốn tạo bất ngờ cho baba đó! Baba vui không?"

Trang Dụ mắt ngân ngấn lệ: " Baba vui lắm! Baba ước ngay đây!".

Cậu nhắm mắt ước nguyện, bốn người kia thì hát bài chúc mừng sinh nhật. Chờ cậu thổi nến xong thì vỗ tay thật to. "Happy birth day!"

Cố Ngạo đặt bánh kem xuống kéo cậu lại hôn! Hai người môi jề môi trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào nồng thấm. Hai tiểu yêu tinh cầm điện thoại chụp rắc rắc liên tục. Làm sao mà hai nhóc có thể bỏ qua thời khắc quan trọng này cho được. Phải nhân cơ hội kiếm hời từ cha hí hí.

Hai người hôn đắm đúi xong pháo hoa từ đâu phóng lên trời đủ sắc màu, hiện ra dòng chữ I love you. Mấy nhíc con với Trang Bảo thì nhảy tưng tưng vỗ tay đùa giỡn. Còn cậu và anh yên lặng tựa vào nhau ngắm cảnh đẹp này.

Cố Ngạo lên tiếng: " Em có thích món quà này không? Anh chuẩn bị rất lâu để làm cho em bất ngờ đó!"

Trang Dụ ôm chầm anh: " Em vui lắm! Hạnh phúc nữa! Em vui vì anh nhớ tới ngày này. "

Cố Ngạo cũng ôm chặt cậu: " Em vui là tốt rồi! Anh còn món quà nữa muốn tặng cho em! Em mau lấy cái hồ sơ anh kêu mang ra mở xem đi!"

Trang Dụ lục trong túi lấy nó mở xem. Bên trong là giấy chứng nhận sở hữu một quán bánh ngọt ngay trung tâm thành phố này. Mà người đứng tên là cậu.

" Anh biết em thích làm chủ tiệm bánh. Lúc trước là bất đắt dĩ em mới phải bán cái quán kia. Nay anh muốn tặng cho em một nơi tốt hơn để kinh doanh. Với lại em cũng than buồn vì ở nhà hòai chán nên anh một vông đôi việc luôn. Em không cần ngại gì hết. Đây là tấm lòng anh tặng em!"

Trang Dụ vui mừng ôm anh lần nữa! Cậu dùi đầu vào ngực anh: " Em sẽ kinh doanh quán thật tốt! Cám ơn anh! "

Cảnh đẹp đêm nay thật quá tuyệt vời. Một ngày hạnh phúc lưu lại kỉ niệm đáng nhớ trong tình yêu của hai người!

Truyện convert hay : Vương Nữ Nhân Ai Dám Động
Chương Trước/491Chương Sau

Theo Dõi