Chương Trước/25Chương Sau

Hẻm Sâu

Chương 4: Tựa như ước hẹn

Không ngoài dự đoán của Cao Tuấn, đã ba ngày trôi qua, Dương Đào vẫn chưa bỏ đi.

Căn phòng vẫn sạch sẽ ngăn nắp hệt như trước lúc anh đi, ổ khóa hơi lỏng lẻo còn được bắt vít cho chặt lại.

Vừa mở cửa, Cao Tuấn đã ngớ người, căn phòng được quét dọn sáng loáng, không dính một hạt bụi, lúc này Dương Đào đang đứng trên chiếc ghế nhỏ, gỡ bóng đèn cháy, thay bóng đèn mới.

Thấy Cao Tuấn về, cậu nhảy xuống khỏi chiếc ghế, vẫn không nói câu nào, chỉ lau mồ hôi trên thái dương, ngước mắt im lặng nhìn anh.

Cao Tuấn kinh ngạc nhìn lại Dương Đào, phát hiện cậu đã dùng tiền anh để lại mua một chiếc áo len thoạt nhìn rất xoàng xĩnh, Dương Đào cũng theo ánh mắt Cao Tuấn, nhìn lại chiếc áo mặc trên người, có lẽ bởi đã từng nói sẽ không dùng tiền của anh, nhưng cuối cùng không làm được, lần đầu tiên cậu tỏ ra ngượng nghịu.

“Nhóc làm gì đấy?” Cao Tuấn mất sạch kiên nhẫn, giọng điệu cũng hung hăng.

“Có làm gì đâu, thay bóng đèn cháy thôi.” Dương Đào bình thản đáp lời như người lớn, Cao Tuấn đã hiểu, ổ khóa hẳn cũng do cậu sửa.

“Anh không cần nhóc làm mấy cái đó.” Cao Tuấn khẽ nhíu mày, hiển nhiên không cảm động.

“Tự tôi muốn làm thôi.” Dương Đào mặt đối mặt với Cao Tuấn, không lảng tránh.

“Muốn làm là sao? Nhóc coi đây là nhà nhóc hả?” Chính Cao Tuấn cũng không biết vì sao mình đột ngột biến thành máu lạnh, quả nhiên, vẻ kinh ngạc nhàn nhạt lướt qua đáy mắt Dương Đào, tuy chỉ trong thoáng chốc, nhưng vẫn bị anh trông thấy rành rành.

Cao Tuấn không nói gì nữa, ném ba lô, quay bước bỏ đi giống như né tránh.

Cao Tuấn biết, không phải Dương Đào làm vậy vì thấy mắc nợ anh, có lẽ cậu chỉ đơn thuần muốn anh được vui, nhưng anh thực lòng không vui nổi, cuộc đời anh rắc rối lắm rồi, giờ còn thêm vị khách không mời thình lình xông vào thế giới của anh, tâm trạng anh chỉ càng thêm tồi tệ.

Bây giờ Cao Tuấn chỉ muốn được ở một mình, yên tĩnh vắng vẻ, thật sự không muốn đối diện với thằng nhỏ chẳng liên quan gì tới mình kia, và anh cũng không có lời nào để nói với cậu.

Dương Đào đi tới lan can trước cửa, nhìn bóng dáng Cao Tuấn lạnh lùng bỏ đi, khóe miệng khẽ cong lên thật khẽ, nụ cười nhàn nhạt xa xăm.

Thực ra ba ngày nay cậu vẫn lo sợ Cao Tuấn đi là đi luôn, đi không về nữa, để lại cậu một thân một mình, cô đơn quạnh quẽ, không nơi nương tựa. Dù độc lập bướng bỉnh thế nào, chung quy vẫn là trẻ con thôi, nên thực ra cậu rất sợ.

Nhưng khi thấy Cao Tuấn trở về, ngọn đèn trong lòng cậu lại sáng lên, dù phải ích kỷ cho rằng anh cũng muốn gặp lại cậu, dù phải tự gạt mình rằng không phải anh bỏ đi vì anh ghét cậu.

Dương Đào đứng trước cửa, ánh nắng chiều đỏ rực như quầng lửa phía Tây bầu trời, vầng sáng dịu dàng chiếu lên bóng dáng cậu, nhuộm vàng ấm áp thân thể cậu, ánh hoàng hôn cùng gió hiu hiu và mây trắng muốt gói gọn trong đôi mắt cậu, lấp lánh, sâu như đáy hồ Thu, đơn thuần như thế, tinh khiết vậy thôi.

Đang là giờ cơm tối, Cao Tuấn đi vào quán cơm nhỏ cách con hẻm không xa, chỉ gọi hai đĩa rau và một bình rượu đế hai lạng, tiền lương tháng trước vẫn bị khất nợ, mua được bữa cơm này thì trên người anh chẳng còn xu nào.

Giờ phút này Cao Tuấn đang bị những chuyện vặt vãnh chi phối đầu óc, không để ý Tống Huy và mấy công nhân khác cũng đang ngồi trong góc quán.

“Anh Tuấn? Trùng hợp quá nhỉ, lại ngồi với bọn em này.” Thấy Cao Tuấn lẻ loi trong góc tự rót rượu uống, Tống Huy bắt chuyện với anh.

Tuy chỉ muốn được ở một mình, nhưng anh vẫn chuyển sang ngồi cùng họ cho phải phép, thế là mỗi người một câu, trò chuyện rôm rả.

“Anh sao thế? Sắc mặt không tốt lắm nhi?” Tống Huy để ý thấy tâm trạng Cao Tuấn không vui, sực nhớ ra gì đó, “Phải rồi, anh xin nghỉ phép đi tìm Quyên Nhi cơ mà? Sao rồi? Tìm được chưa?”

Cao Tuấn nhấp ngụm rượu, “… Cô ấy đính hôn với người khác rồi.”

“Cái gì? Mẹ nó chứ, đúng là con ph*!” Tống Huy có vẻ rất cảm thông với Cao Tuấn, tự thấy phẫn nộ thay anh, lớn tiếng mắc nhiếc cô gái nọ, khiến Cao Tuấn không khỏi nhíu mày.

“Đừng nói thế, là anh không xứng với cô ấy thôi.” Cao Tuấn lại bưng chén lên, một hơi uống cạn rượu trong chén, rượu rót vào lòng, hương vị cay xè sầu muộn đâm vào anh, thật sự muốn rơi lệ.

“Cao Tuấn, anh đừng tự hạ thấp bản thân, nâng con đàn bà lăng loàn kia lên thế!” Người ngồi cạnh Tống Huy phun một vòng khói thuốc, chậm rãi nói.

Tuy Cao Tuấn không thân thiết với mấy công nhân này, nhưng vì cùng ở quanh đây, lại làm cùng công trường nên cũng quen biết nhau.

“À phải rồi, mấy hôm nay em thấy có thẳng nhỏ choai choai nào ra vào nhà anh đấy, em trai anh à?” Người nọ chợt hỏi, Cao Tuấn chưa kịp trả lời thì một người khác đã xen vào, “Em biết thằng nhỏ đó, cũng ở trong hẻm Nghênh Xuân mà, trại cải tạo mới về đấy.”

Cao Tuấn giật mình, “Trại cải tạo?”

“Anh không biết à?” Công nhân nọ khó hiểu bật cười, “Nghe nói thằng nhỏ đó chưa lớn mà tính tình lỗ mãng cực kỳ, cầm xẻng phang gãy tay bạn học, nó mà giơ cái xẻng cao hơn, phang mạnh hơn một tẹo, có khi thằng kia văng cả óc ra ấy chứ.”

“Trời má, thiệt hả?” Tống Huy khiếp sợ ra mặt, “Anh Tuấn quen nó hả?”

“Anh…” Mặt Cao Tuấn thoắt đỏ thoắt trắng, không biết giải thích thế nào.

Anh vô cớ lúng túng lại khiến người khác ngờ vực, cảm giác không khí hơi quái dị, Cao Tuấn đành phải nói, “Ba thằng nhỏ hay đánh nó, đánh không cho về nhà nên thỉnh thoáng nán lại chỗ anh ấy mà.”

“Vậy em hiểu rồi.” Người vừa nói nhìn nhìn Cao Tuấn như có điều suy nghĩ, pha trò, “Anh thế là nhận con nuôi, ha ha!” (Ý nói hai người là gay kín)

“Ha ha ha!”

Cả bàn ăn ý bật cười, Cao Tuấn lại thấy xấu hổ, nhấp nha nhấp nhổm như ngồi trên bàn chông, anh biết họ đang cười nhạo mình.

Tống Huy không cười, tinh ý nhận ra sắc mặt Cao Tuấn là lạ, chỉ thấy ngờ vực một thoáng.

Bây giờ Cao Tuấn ngồi cùng ăn cũng chẳng vào, bèn miễn cưỡng mỉm cười tạm biệt, rồi vội vàng đi về nhà, trên đường về anh càng nghĩ càng giận, nhớ đến Quyên tuyệt tình, nhớ đến người đàn bà trung niên cay nghiệt, nhớ đến vẻ khinh bỉ của những người vừa nãy, nhớ đến Dương Đào… Tất cả đều khiến anh căm ghét, khiến anh tức giận.

Lúc Cao Tuấn nổi giận đùng đùng mở cửa ra thì Dương Đào đang đứng trước bàn bếp, luống cuống xào rau cải, hiển nhiên đây là công việc rất khó khăn với một đứa nhỏ tóc còn để chỏm.

Thấy Cao Tuấn đã về, cậu tắt bếp, lấy đĩa sạch trút rau cải vào.

“Tôi không biết nấu cơm, anh đói không? Ăn tạm miếng đi.” Dương Đào không biết Cao Tuấn đã ăn ở ngoài, lại càng không biết hiện giờ anh đang giận.

“Sao còn chưa đi? Mày đi ngay cho tao!” Cao Tuấn thình lình cáu kỉnh, khác hẳn con người hòa nhã trước kia, “Tao cóc cần biết mày về nhà hay đi ăn xin ngoài đường, tóm lại mày không được ở lại nhà tao nữa!”

“…” Dương Đào mở to mắt nhìn anh, im lặng, ánh mắt lấp lóe.

Thấy Dương Đào không có bất kỳ động tác gì, chỉ im lặng đứng đó, Cao Tuấn không nhiều lời nữa, kéo tay cậu đẩy thẳng ra ngoài cửa, sau đó quay lại sập cửa, còn khóa trái bên trong.

“Này! Này!” Dương Đào bên ngoài gọi hai lần, giọng nói hình như khẽ run run.

Cao Tuấn nghe thấy Dương Đào gọi mình, nhưng dứt khoát nằm dài trên giường, vùi kín đầu vào chăn.

Bên ngoài không lên tiếng nữa, căn phòng tĩnh lặng vô cùng, Cao Tuấn mệt mỏi, từ từ thiếp đi, tới khi thức dậy, đồng hồ báo thức đầu giường đã chỉ mười hai giờ khuya.

Anh mơ màng ngồi dậy dụi mắt, Dương Đào không có trong phòng, đúng rồi, anh khóa trái cửa, tất nhiên cậu không vào được, cậu về nhà thật rồi sao?

Chẳng biết xuất phát từ lo lắng hay hiếu kì, Cao Tuấn ngập ngừng đi tới cửa, định mở ra xem thử, mà ngay lúc mở cửa, tầm mắt anh căng lại, kinh ngạc lồ lộ dâng lên.

Dương Đào không bỏ đi, cậu lẻ loi một mình ngồi trên nền xi măng lạnh buốt ngoài cửa, hai tay ôm chặt đầu gối, nghe thấy tiếng mở cửa, cậu lập tức ngước mắt nhìn, khuôn mặt thoáng vẻ mừng rỡ rất khó nhận ra.

Cao Tuấn ngơ ngác nhìn Dương Đào, không biết nên nói cái gì cho phải.

Dương Đào đứng dậy, vì ngồi xổm lâu quá nên hai chân tê rần, lại suýt ngã ngồi xuống đất, cậu vững vàng bước đến trước Cao Tuấn, không nói một lời nhìn anh, đôi mắt ầng ậng nước, im lặng hồi lâu sau, Dương Đào bất chợt nhào đến ôm lấy eo Cao Tuấn, trán tựa vào lồng ngực anh, mặt áo trước ngấm nước ướt sũng dính dấp trước ngực anh.

Có lẽ vì đêm dài đằng đẵng khiến cậu sợ hãi, có lẽ vì quá vui mừng khi thấy Cao Tuấn xuất hiện trước mặt, nước mắt bị kìm nén thật lâu của Dương Đào rốt cuộc mới trào ra, thỏa thích chảy dài trên khuôn mặt cậu.

“Thôi ngoan, không khóc nữa.” Cao Tuấn hoảng sợ vì hành động của Dương Đào, nhưng anh cam chịu không đẩy cậu ra, ngập ngừng một thoáng, rồi giơ tay vỗ về sau lưng cậu, “Vào nhà nói.”

Dương Đào buông tay, quay đi lau nước mắt, theo Cao Tuấn vào nhà.

“Giờ nhóc nói tên cho anh biết được chưa?” Cao Tuấn rót cốc nước nóng để Dương Đào uống cho ấm người.

“Dương Đào.”

Đôi mắt Dương Đào hoe hoe đỏ, như chú thỏ con hồn bay phách lạc, Cao Tuấn nhìn mà xót xa, đành phải né tránh, “Mai anh đưa nhóc về, anh sẽ nói chuyện phải trái với ba nhóc để ông ta không đánh nhóc nữa, nhóc coi có được không?”

Dương Đào khẽ cúi đầu, giọng bướng bỉnh, “Lão ấy không phải ba tôi, ba tôi mất lâu rồi.”

Cao Tuấn trầm mặc, không biết dùng cách gì khác để thuyết phục thẳng nhỏ rõ ràng không muốn về nhà này.

Cao Tuấn lôi nệm ra trải, đang định nằm xuống thì nghe thấy Dương Đào khẽ gọi, “Này!”

“Tên anh không phải ‘Này’, anh là Cao Tuấn.” Cao Tuấn bực bội đáp lời, chỉ lên giường mình, “Nhóc lên giường ngủ đi.”

Nhưng còn chưa dứt lời, Dương Đào đã lách vào nằm lên tấm nệm, không nói gì cả, chỉ vững vàng nhắm mắt lại.

Cao Tuấn không thể làm gì hơn là khẽ bật cười, lấy gối kê đầu cho Dương Đào, đắp chăn cho cậu, xong xuôi mới yên tâm lên giường, chốc lát sau đã ngủ rất say.

Sáng sớm hôm sau, Cao Tuấn thức dậy, chuẩn bị đi làm, lúc anh sắp đi thì Dương Đào mới tỉnh, cậu bước tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài, nắng Xuân bao trùm cậu, tấm lưng ấy thật ngây ngô, lan tỏa sự phấn chấn của thanh xuân tươi đẹp.

“Nhóc… Nhóc không muốn về nhà thật hả?”

Nghe Cao Tuấn hỏi, Dương Đào vẫn nhìn ra cửa sổ, kiên quyết lắc đầu.

Dương Đào quay lưng về phía anh, nên Cao Tuấn không nhìn thấy vẻ mặt cậu.

“Từ hồi tôi nhỏ, lão giết heo đã đánh mẹ tôi, dần dần đánh cả tôi, hồi đó cũng vì mẹ nên tôi mới để lão đánh, giờ mẹ tôi mất rồi, tôi cũng chẳng muốn nhìn thấy lão giết heo đó nữa.”

Dương Đào kể lại bằng chất giọng bình thản không gợn sóng, như thể chỉ đang thuật lại chuyện người khác trải qua.

“… Mẹ nhóc thương nhóc lắm nhỉ?” Trái tim Cao Tuấn như bị ai vả một cái, xót xa vô ngần, đứa nhỏ này cũng giống anh, cô đơn không nơi nương tựa sống trên cõi đời, lỡ có ngày chết đi thì cũng chẳng ai quan tâm cả.

Dương Đào không đáp, quay lại nhìn Cao Tuấn, “Thế ba mẹ anh thì sao?”

“…” Đối với Cao Tuấn mà nói, ba mẹ là hai danh xưng cực kỳ xa lạ, xa lạ đến mức hình dáng họ trong đầu anh cũng rất mơ hồ, “Mất lâu rồi, hồi anh mười tuổi thì ba mẹ anh mất.”

Cao Tuấn hờ hững đáp, chỉ dùng một câu đơn giản khái quát gia cảnh của mình.

Dương Đào lặng im không nói, đáy mắt khẽ lóe sáng, cậu không tưởng tượng được bao nhiêu năm qua, Cao Tuấn một mình chịu đựng như thế nào.

Cao Tuấn nhận ra nghi vấn trong lòng Dương Đào, nhưng cũng lặng im không nói.

Đúng thế, chẳng sai chút nào, đã từ rất lâu, Cao Tuấn luôn cho rằng cuộc sống chỉ là một chuỗi giày vò, anh chưa bao giờ dám nhớ lại mình làm sao để sống đến hai mươi tám tuổi, đứa nhỏ trước mặt vì không biết nên mới hiếu kì, nhưng khi cậu bằng tuổi anh lúc này, có lẽ cậu cũng sẽ không dám nhớ lại thời niên thiếu đau đớn và tủi hổ.

“Đi học đi, anh cũng phải đi làm đây.” Cao Tuấn sờ sờ túi áo, buồn rầu bảo, “Giờ không còn tiền cho nhóc nữa, chắc tối nay mới mang về thêm được chút.”

Cao Tuấn tìm bộ chìa khóa dự phòng đưa cho Dương Đào, bên ngoài ánh nắng ấm áp, mùa Xuân đến thật rồi, cuối cùng cũng chống chọi qua thêm một mùa Đông, khóe miệng Cao Tuấn chợt nhếch lên cười rất khẽ, hi vọng mùa Đông sau sẽ không lạnh lẽo như vậy nữa, ít nhất có thằng nhỏ này ở đây, anh sẽ thấy ấm hơn một chút.

Có lẽ tạm thời để nó lại cũng không phải chuyện gì quá tồi tệ.

Cao Tuấn làm xong việc hôm nay, lúc tan tầm, anh uống cạn cốc nước, dùng khăn bông lau mồ hôi trên mặt, bàn tay đụng phải túi áo rỗng tuếch, tức khắc cảm giác tim mình thắt lại.

Cao Tuấn đang định đi thay bộ đồng phục công nhân ướt đẫm mồ hôi thì chợt nghe một công nhân khác gọi, “Cao Tuấn! Tống Huy! Nhanh đi lĩnh lương!”

Cao Tuấn sáng mắt, vội vàng kéo Tống Huy đến phòng quản đốc. Cao Tuấn nhận đủ số tiền ít ỏi vốn phải được nhận từ lâu, còn Tống Huy hồi trước sơ suất mắc lỗi nên bị trừ không ít tiền, gã buồn bực ghê gớm.

“Em bảo anh Triệu này, sao anh trừ nhiều thế? Vốn đã chẳng có mấy mà trừ hết chỉ còn số lẻ, có để người ta sống nữa không?”

“Ai bảo mày không tập trung làm việc? Mày có đền bù tổn thất không?” Quản đốc họ Triệu chẳng buồn ngước lên, tức giận đáp.

“Tôi chẳng làm ít hơn người khác phút nào, lần trước bị thương ở tay cũng tự bỏ tiền chạy chữa, có đến công trường gây rối đâu, sao các anh quá đáng thế?” Tống Huy nổi giận, bất chấp lễ nghĩa tranh luận với quản đốc.

“Ơ cái thằng oắt con này, rượu mời không uống thích uống rượu phạt à? Chưa trừ hết của mày đã là nể mày lắm rồi đấy, thích làm nữa thì làm, không làm nữa thì lượn!” Quản đốc nhíu mày gầm lên, bộ dạng ỷ mạnh hiếp yếu.

Tống Huy căm giận siết chặt nắm đấm, phỏng chừng quản đốc nói thêm câu nữa, gã sẽ vung tay đấm vào đầu lão. Cao Tuấn đứng bên cạnh thấy tình hình không ổn, bèn vội vàng kéo Tống Huy lại.

“Thôi, Huy tử, chúng ta đi thôi.” Cao Tuấn kéo Tống Huy hổn hển rời khỏi phòng quản đốc, rút mấy trăm đồng từ lương của mình nhét vào tay gã, “Cậu cầm chỗ này dùng tạm đi, thiếu thì nói với anh.”

“Anh Tuấn…” Tống Huy nhìn Cao Tuấn cũng thường xuyên thiếu thốn, cảm động đến lắp bắp, “Anh thế này… Em…”

Cao Tuấn khoát tay, ý bảo Tống Huy không cần khách sáo, cuối cùng còn không quên nghiêm mặt nhắc nhở gã, “Anh biết cậu bị cái tật thích đánh bạc chơi gái, nhưng tiền anh kiếm ra cũng khó nhọc, cậu phải dùng vào mục đích chính đáng.”

Tống Huy cười giả lả gật đầu, nhét tiền vào túi áo.

Trên đường về nhà, Cao Tuấn hiếm khi ghé vào quán ăn mua một con gà quay, lâu lắm chưa ăn thịt, con sâu hám ăn trong bụng đã giương cờ kháng nghị rồi.

Lúc Cao Tuấn về đến cửa nhà, nhìn qua khe cửa thấy trên bàn có cả mâm cơm chiên, Dương Đào thì đang bận rộn bên kia phòng, không biết Cao Tuấn về.

Bóng lưng Dương Đào thoạt nhìn đã bớt cay độc, tản mát hương vị thuần khiết vốn có của thiếu niên, thậm chí còn khá chững chạc điềm tĩnh, bận bịu một lát thì cậu ngừng tay, nhìn bầu trời sao ngoài cửa sổ, chợt cất tiếng hát du dương.

“Người lặng lẽ ra đi

Bóng dáng lẻ loi cất bước cất bước

Thật muốn được ở bên người

Nói cho người biết trái tim con yêu người đến nhường nào

Hoa lặng lẽ nở bung

Mỗi đêm bất chợt nhớ về người

Con lại muốn nói cho người biết

Thực ra người vẫn luôn là điều kỳ diệu của con…”

*Đây là bài Đổng nhĩ (Biết người), mình up và dịch sơ sơ phần lời ở cuối chương cho bạn nào muốn nghe thử nhé.

Cao Tuấn ngẩn cả người, anh không ngờ đứa nhỏ phản nghịch, tối tăm, thường xuyên trầm lặng này lại có giọng ca đẹp như vậy, tiếng hát của cậu cực kỳ êm tai, như tiếng chim líu lo thanh thúy cất lên giữa cánh rừng vắng vẻ, lại như chuông gió treo dưới mái hiên, tinh tang tinh tang thật trong lành thanh khiết, khiến người nghe ấn tượng vô cùng.

Dương Đào còn vừa hát vừa làm động tác đánh đàn ghita, thoạt nhìn rất nhập tâm, đó là bài hát phổ biến lúc bấy giờ, bài hát ca tụng mẹ, Cao Tuấn suy đoán, chắc đứa nhỏ này lại nhớ mẹ rồi.

“Bài này tên gì thế?” Cao Tuấn đi vào phòng, mỉm cười nói, “Nhóc hát hay ghê đó.”

Nghe thấy giọng Cao Tuấn, Dương Đào quay lại nhìn anh, hơi ngượng nghịu gãi gãi đầu.

“Nhóc làm đây hả?” Cao Tuấn chỉ vào mâm cơm chiên trên bàn, đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc.

“Ừm, tôi thấy trong nhà có gạo với dầu, nên…” Dương Đào đang nói, lại ngó thấy gà nướng Cao Tuấn xách trong tay, thế là nhìn không chuyển mắt.

“Cho đấy! Ăn cái này đi!” Cao Tuấn tươi cười, đưa gà nướng cho Dương Đào, nhóc này đang tuổi ăn tuổi lớn, chắc chắn hay đói bụng.

“Anh lĩnh lương rồi à?”

“Lĩnh thì lĩnh rồi, nhưng là lương tháng trước, lũ khốn nạn bóc lột, ngày nào cũng quần quật như chó mà còn bị khất lương, năm nào cũng phải ra Tết mới được bổ sung.” Cao Tuấn xả giận cho Dương Đào nghe, không ngờ tâm trạng buồn bực vơi đi rất nhiều, ngay cả chính anh cũng quên bẵng mất, trước kia không có ai nghe anh lải nhải những lời này thì anh giải sầu cách nào? “Đợi hoàn tất công trình này, anh sẽ không làm ở đây nữa, đi kiếm chỗ khác thôi, ít nhất phải tìm được chỗ nào trả lương đúng hạn.”

Cao Tuấn than phiền, Dương Đào chỉ im lặng lắng nghe, trong lòng dần nảy sinh chút lo lắng, cậu biết mình dựa dẫm vào Cao Tuấn tức là khiến anh khổ thêm, nhưng bây giờ, ngoại trừ người đàn ông không có chút quan hệ gì với mình này, cậu không thể tìm được người thứ hai để tin tưởng và nương tựa nữa.

“Nhưng nhóc yên tâm đi, anh không đuổi nhóc đâu, ít nhất bây giờ còn có nhóc nghe anh càu nhàu, tâm sự một tẹo cũng hay mà.” Như đọc được suy nghĩ của Dương Đào, Cao Tuấn bình tĩnh nhìn cậu, “Tới khi nhóc có chỗ nào tốt hơn thì anh thả nhóc đi.”

Câu này nghe như ước hẹn, Dương Đào ngớ người quên cả chớp mắt, đôi mắt trắng đen rõ ràng khẽ gợn lên ý cười nhè nhẹ, như ngôi sao rơi xuống hồ nước, tỏa ra tầng tầng gợn sóng xinh đẹp.

Cao Tuấn cũng cười, tuy anh biết làm vậy sẽ dẫn tới rất nhiều lời đồn không mấy hay ho, nhưng giờ anh đã hạ quyết tâm, phải dùng hết khả năng chăm sóc đứa nhỏ này, còn từ nay về sau thế nào thì cứ đi một bước tính một bước vậy.

Truyện convert hay : Vô Thượng Đan Tôn
Chương Trước/25Chương Sau

Theo Dõi