Chương Trước/25Chương Sau

Hẻm Sâu

Chương 9: Cùng hướng về nhau

Sáng sớm hôm sau, lúc Dương Đào thức giấc, Cao Tuấn đã tỉnh rượu, anh tắm vội rồi bước ra từ sau tấm rèm che, mặc áo ba lỗ rộng rãi thoải mái, ống quần xắn cao, mái tóc nhỏ nước tí tách.

“Dậy rồi à? Sữa đậu nành với bánh quẩy trên bàn đấy, ra ăn đi.” Cao Tuấn ngồi xuống mép giường Dương Đào, cầm khăn mặt lau tóc ướt.

Dương Đào vô thức nhích sang bên cạnh, ánh mắt dừng trên phần gáy ướt át của Cao Tuấn, “Nè, di động của anh dùng tốt không?”

Cao Tuấn mỉm cười hiền lành, lấy điện thoại ném cho cậu, “Em thích thì cầm đi.”

“Thế anh dùng gì?”

“Công ty sắp phát cho anh cái khác, cái này em dùng đi.”

“Thế… bao giờ có cái mới thì đọc số cho em lưu, sau này không tìm thấy anh thì em còn cho anh.”

“Không tìm thấy anh?” Cao Tuấn nhìn Dương Đào, mỉm cười, giơ tay vòng qua gáy cậu, ngón tay khẽ mơn trớn vành tai cậu, dọc theo vành tai trượt xuống gáy, mạnh bạo nhéo một cái, “Em đừng để anh không tìm thấy em là được.”

Cảm nhận hơi ấm từ bàn tay vừa dày vừa rộng, trái tim Dương Đào khẽ nảy lên, ma xui quỷ khiến, cậu úp mặt xuống vai Cao Tuấn, há miệng cắn một cái thật mạnh, Cao Tuấn giật bắn vì đau.

“Thằng nhóc con này, sao cắn anh?”

“Đừng gọi em là nhóc con, em có còn nhỏ đâu!” Chăng rõ tại sao, Dương Đào không thích nghe Cao Tuấn nói mình nhỏ, không thích anh nhìn mình như nhìn một đứa trẻ.

Thấy Dương Đào sầm mặt, Cao Tuấn phì cười, anh đặt tay lên cánh tay cậu, ngón tay nhè nhẹ vỗ về, “Thời gian trôi nhanh thật, giờ em lớn quá rồi, còn… đẹp trai thế này nữa.”

Dứt lời, Cao Tuấn chợt rút tay về, ánh mắt cũng chuyển sang nơi khác.

Nếu Dương Đào mười bốn tuổi nghe Cao Tuấn nói như vậy, cậu sẽ nghĩ Cao Tuấn rất giống cha hoặc anh trai, vừa xoa đầu cậu vừa cảm khái cậu đã lớn rồi, nhưng giờ phút này cậu lại không nghĩ vậy, cậu chỉ thấy tim đập thình thình, như thể có chú nai con bừa bãi húc trong lồng ngực.

Đồng thời như vậy, cảm nhận Dương Đào mang tới cho Cao Tuấn cũng rất khó nói, rất phức tạp, rất muốn đến gần cậu, nhưng vẫn cố tình duy trì khoảng cách, như thể nếu đến quá gần, anh sẽ vô tình phá nát thứ gì đó.

Nhưng Cao Tuấn lại không hay biết, dù không thể hiện ra ngoài mặt, thì cảm giác ngọt ngào chưa bao giờ có vẫn tràn ngập trái tim Dương Đào, tuy chỉ ngắn ngủi trong chớp mắt thôi.

— Gác đầu trên vai cậu như đêm qua, là lần đầu tiên trong suốt bốn năm trời.

Hôm nay tiệm thịt nướng cho Dương Đào nghỉ phép, bà chủ tốt bụng dặn dò cậu ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng chập tối cậu vẫn ra ngoài, sau hôm đó, cậu rất muốn được ở một mình, dường như cậu đột nhiên chẳng biết đối diện thế nào với Cao Tuấn, khoảnh khắc ấm áp ngắn ngủi ấy lại càng khiến cậu cảm giác ngày chia xa đã tới rất gần.

Một thân một mình hay miên man suy nghĩ, Dương Đào bèn rủ Tôn Tiểu Hải đến quán rượu nhỏ tán gẫu.

“Cao Tuấn với chị kia thế nào rồi?” Tôn Tiểu Hải rút bật lửa trong túi, châm thuốc cho Dương Đào.

“Không gặp nhau từ lâu rồi.” Dương Đào rũ mắt, giọng điệu không rõ là tự trách hay tự giễu, “Hình như tại tớ làm loạn.”

“Tớ hỏi thật cậu nhé, cậu định cả đời dựa dẫm vào ảnh thật đấy à?” Tôn Tiểu Hải không hiểu Dương Đào dự định ra sao, “Dù gì ảnh cũng là đàn ông, còn lớn hơn bọn mình bao nhiêu, sao ảnh không nghĩ tới chuyện đó được? Chắc ảnh phải muốn lấy vợ từ lâu rồi.”

“Cậu định nói gì?” Dương Đào nhướn mày nhìn Tôn Tiểu Hải, tăm tối năm xưa trở lại trong ánh mắt.

Tôn Tiểu Hải nói thẳng, “Tớ biết cậu không thích nghe, nhưng vẫn phải nói với cậu một lần, sao Cao Tuấn phải kìm nén vì cậu? Sao ảnh muốn quen bạn gái lại phải dòm mặt cậu? Cậu cũng mười tám rồi, thực ra ảnh hoàn toàn có thể thoát khỏi cậu, cưới vợ sinh con, lúc nào cậu cũng dính lấy ảnh thì ai dám cưới ảnh nữa?”

Bầu trời ngoài cửa sổ dần u ám, chân trời phía xa truyền lại từng đợt sấm ầm ầm, vang vọng bên tai Dương Đào.

“Cậu nói đúng, cậu nói đúng lắm.” Dương Đào gượng cười, bưng chén rượu uống cạn, rượu lạnh đổ xuống bụng, ngũ tạng lục phủ đau nhói xót xa.

Tôn Tiểu Hải nói rất thẳng, nhưng không sai chút nào, rõ ràng, vô hình trung cậu đã trở thành gánh nặng của Cao Tuấn, tuy anh chưa từng nói ra.

Có lẽ cậu thật sự nên ra đi, biến mất khỏi thế giới của anh, giống như sao băng vậy…

Mưa tí tách rớt xuống, Tôn Tiểu Hải đi trước, Dương Đào lẻ loi ngồi tại chỗ uống rượu, tới khi chủ quán đóng cửa, cậu mới chậm rãi bước ra, lảo đảo trên đường như cô hồn vất vưởng.

Đêm đã khuya, mưa chưa tạnh, thậm chí rả rích ban đầu đã biến thành rào rào thác lũ, Dương Đào đành phải tránh mưa dưới mái hiên, giống như hồi còn nhỏ, ngồi trong góc phố, cuộn mình thành một khối.

Mãi tới đêm khuya, mưa vẫn chưa ngừng, Dương Đào đành đội mưa chạy về nhà, tình cờ trông thấy Cao Tuấn ướt sũng trong hẻm.

“Thằng nhóc con này, đã khuya khoắt còn mưa to mà em đi đâu thế hả? Báo hại anh tìm mãi!” Cao Tuấn có vẻ giận lắm, hai mắt trừng trừng nhìn Dương Đào ướt nhẹp, đột nhiên lại thấy xót xa, “Sao gọi điện thoại mà em không nghe? Hay bỏ điện thoại ở nhà?”

Dương Đào không đáp lời, tiến tới giữ chặt tay Cao Tuấn, chạy vào sâu trong hẻm, trèo lên cầu thang, lao vào nhà.

Vào nhà rồi mới biết, vì đi vội quá, Cao Tuấn quên đóng cửa, giường của Dương Đào gần cửa, giờ đã bị mưa tạt ướt một mảng lớn.

Hai người đều ướt sũng, không kịp trách mắng và xin lỗi, vội vàng cởi quần áo, thay áo ba lỗ và quần short sạch sẽ, cầm khăn bông lau sạch nước trên mặt, trên tóc cho nhau.

“Có phải em định không về nữa không?” Chẳng biết tại sao Cao Tuấn chợt hỏi, như đã linh cảm được điều gì.

“Em không về thì đi đâu?” Dương Đào ra vẻ ung dung, “Em định gọi điện thoại công cộng cho anh, nhưng quên mất số của anh rồi.”

Cao Tuấn im lặng, rót cốc nước ấm đưa cho Dương Đào, lo âu chưa rời khỏi nét mặt.

Dương Đào thót bụng, hình như đây là lần đầu tiên Cao Tuấn lo cho cậu đến thế, “Sao anh phải lo cho em? Thực ra em đang chờ anh đuổi em đi giống bốn năm trước kìa.”

Lời Dương Đào nói khiến Cao Tuấn sững sờ, vì sao Dương Đào nói thế, Cao Tuấn không biết, nhưng trong thoáng chốc, anh chợt nhớ về đứa nhỏ gầy yếu, bướng bỉnh bất khuất, bị đám côn đồ ức hiếp đánh đập, cả đêm ngồi bên ngoài, ngước mắt ngóng trông anh mở cửa đón vào nhà.

“Sao anh phải đuổi em đi?” Giọng Cao Tuấn chùng xuống, đáy lòng dâng lên phiền muộn vô hình.

“Vì… vì sự tồn tại của em chẳng có ý nghĩa gì với anh cả.” Câu trả lời này càng khiến Cao Tuấn khiếp sợ, anh không ngờ bốn năm chung sống lại bị đứa nhỏ này tổng kết là chẳng có ý nghĩa gì.

“Em nghĩ em là gì? Là con chó hoang anh nhặt ngoài đường à?”

“…” Dương Đào không nói nữa, châm điếu thuốc hút, từng ngụm từng ngụm hít vào thứ mùi vị hắc ín nồng nặc, cuối cùng dụi đầu lọc thẳng xuống lòng bàn tay, chỉ tay lưu lại vết bỏng màu vàng nhạt, khe khẽ bốc khói, cảm giác đau đớn theo bàn tay truyền thẳng đến trái tim.

Vì cùng mắc mưa, cả người lạnh buốt, giường của Dương Đào bị ướt, Cao Tuấn bèn kéo cậu lên giường mình ngủ, hai người vai kề vai, tựa vào nhau sưởi ấm.

Dương Đào nghĩ cho Cao Tuấn, vốn định cứ như vậy mà đi, nhưng cuối cùng vẫn quay trở về, Cao Tuấn cũng nghĩ cho Dương Đào, sợ cậu lẳng lặng bỏ đi, nên quá nửa đêm vẫn chạy đi tìm.

Tự mình trao gửi trái tim gọi là đơn phương, nhưng hai người cùng không thể rời bỏ nhau gọi là gì?

“Giường em ướt rồi, không ngủ được, sáng mai trời quang thì mang nệm lên sân thượng phơi đi, đêm nay nằm tạm cùng anh vậy.” Vầng trán Cao Tuấn lấm tấm mồ hôi lạnh, hình như bị cảm.

“Chắc anh lạnh đúng không, run đây này.” Chui vào chăn, Dương Đào phủ hơn nửa tấm chăn lên người Cao Tuấn.

“Vớ vẩn, nếu không phải đi tìm em thì anh có thành thế này không?” Cao Tuấn khịt khịt mũi.

“Sao anh yểu điệu như con gái thế? Dính xíu mưa đã thế này rồi?” Lần đầu tiên Dương Đào ngả ngớn như vậy, Cao Tuấn trừng mắt lườm cậu, rồi không thể không trừng thêm lần nữa, cuối cùng ánh mắt không thể rời đi.

Đường nét khuôn mặt Dương Đào ngày càng sắc sảo, lông mày đen nhánh, sóng mắt sâu thẳm, tuấn tú vô cùng, chẳng cần cố tỏ vẻ đẹp trai, sự phóng khoáng rạng ngời vẫn toát ra từ cậu.

Cao Tuấn ép mình nhắm mắt lại, quay lưng đi, làm bộ đã ngủ say, nhưng thân thể vẫn run lên nhè nhẹ.

Dương Đào nhích lại gần Cao Tuấn, lồng ngực ấm áp bao phủ tấm lưng lạnh lẽo của anh, cánh tay ôm chặt lấy anh, bắp đùi quấn vào anh, dùng nhiệt độ cơ thể mình giúp anh xua đi cái lạnh.

Cao Tuấn không có bất kỳ động tác nào, không đẩy ra, không kháng cự, mặc cậu ôm lấy mình từ phía sau, khiến nhịp tim Dương Đào tức khắc hối hả, thình thình thình thình, càng lúc càng như nhịp trống.

Rõ ràng cũng mắc mưa, nhưng thân thể Dương Đào không hề lạnh, trái lại còn nóng rực như lò than, hơi thở phả vào gáy Cao Tuấn, khiến anh mở bừng mắt, hàng mi cong cong khẽ khàng rung động.

Cao Tuấn không dám quay lại đối diện với Dương Đào, anh sợ trong khoảnh khắc quay lại, anh sẽ quên mất mình là ai, Dương Đào cũng không dám lên tiếng, thậm chí còn không dám phát ra âm thanh, chỉ vùi mặt vào lưng Cao Tuấn, chóp mũi cọ tới cọ lui sau gáy anh, như chú cún nhỏ lấy lòng chủ, ra sức hít ngửi hương vị của anh, để hương vị ấy chầm chậm chảy vào góc nhỏ mềm mại nhất trong trái tim cậu.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, mưa ngớt, tiếng mưa tí tách nhỏ xuống từ mái hiên vọng vào phòng, căn phòng lặng ngắt như tờ, Cao Tuấn hình như đã ngủ, lặng thinh nằm đó hồi lâu.

Nhưng Dương Đào không ngủ được, bên tai văng vẳng những lời nói như đâm vào tim phổi.

— “Sao Cao Tuấn phải kìm nén vì cậu? Cậu định cả đời dựa dẫm vào ảnh thật đấy à?”

Cả đời… Dương Đào chưa bao giờ dám mơ ước cả đời, suy nghĩ ích kỷ như vậy, cậu làm sao dám có? Từ lần đầu tiên gặp Cao Tuấn, mỗi ngày chung sống với anh đều như ngày cuối, mỗi lần nhìn anh đều như lần cuối, rồi sẽ có lúc, khi Cao Tuấn mệt mỏi, khi anh muốn sống cuộc sống của riêng mình, khi cậu đã trưởng thành, hiển nhiên cậu sẽ không còn tư cách ở lại đây làm anh nặng gánh nữa, Dương Đào đã hiểu rất rõ điều này từ lâu.

Nhưng điều cậu không ngờ được, là khi ngày ấy tới, cậu lại không thể thoải mái ra đi như tưởng tượng, trái tim đã bị người này trói buộc, từng ngày rồi từng ngày ở bên nhau, anh đã cầm tù trái tim cậu.

Dương Đào buông tay khỏi Cao Tuấn, ngẩn ngơ nhìn trần nhà, suy nghĩ dần trống rỗng, cố gắng khiến tim mình chết lặng, chết lạnh…

Nhịp thở của Cao Tuấn vẫn đều đều, không có dấu hiệu tỉnh lại, Dương Đào lặng lẽ ngồi dậy, cậu muốn ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, nhưng chỉ liếc một cái rồi quay đi, sợ nhìn thêm sẽ không đi nổi. Cậu không thể chờ đến bình minh, sợ ánh nắng chói lòa sưởi ấm trái tim cậu, cậu sẽ không thể đi được nữa.

Dương Đào rón rén xuống giường, rón rén mở tủ quần áo lấy một chiếc ba lô, qua quýt bỏ vật dụng cá nhân của mình vào, cậu không biết thực ra Cao Tuấn đã tỉnh lại, anh chỉ giả vờ ngủ, âm thầm quan sát nhất cử nhất động của cậu mà thôi.

Cao Tuấn nằm im trên giường, bên tai vọng lại tiếng thu dọn hành trang, trong lòng như bị ai đâm một nhát.

Dương Đào kéo khóa ba lô, đi giày, quay lại nhìn người nằm đó, nhìn thật lâu, khẽ khàng lau nước mắt, rồi quay người định bỏ đi.

“Đứng lại!” Giọng Cao Tuấn thô bạo truyền tới, Dương Đào dừng bước, bàn tay xách ba lô khẽ run lên.

Cao Tuấn xuống giường, đứng sau lưng cậu, căn phòng tối đen, không ai biết vẻ mặt người kia lúc này ra sao.

“Em muốn đi phải không? Đi đi, cứ đi đi.” Cao Tuấn nói, cố ý dùng thái độ lạnh lùng, “Nhưng em nhớ kỹ đây, Đào Đào, nếu hôm nay em bước ra khỏi cánh cửa này, thì đừng bao giờ quay về nữa, bất kể như thế nào chúng ta vẫn tự lo lấy thân, không còn quan hệ gì với nhau nữa, không liên lạc với nhau nữa, không gặp lại nhau nữa, tình cờ gặp trên đường cũng xem nhau như người lạ, dù anh chết cũng không cần em nhặt xác cho anh. Nếu em làm được thì anh thả em đi, tuyệt không ngăn cản!”

Những lời này đâm vào tim Dương Đào, xé nát tâm can cậu, máu chảy đầm đìa, trước mắt cậu mờ mịt sục sôi.

Dương Đào quay lại, ra vẻ thoải mái đáp lời, “Sao? Anh không đuổi, em tự đi không được à? Đi để anh ngủ với ai cũng được.”

“Em giận dai thế nhỉ? Chuyện gần nửa năm trước mà giờ vẫn giận?”

“Em không giận anh, em chỉ không muốn dựa dẫm vào anh nữa.”

“Ngày xưa em dựa dẫm vào anh, giờ anh muốn dựa dẫm vào em không được sao?” Cao Tuấn đỏ hoe mắt, đôi môi khẽ run rẩy, rơm rớm trừng Dương Đào.

Dương Đào suy sụp cười, cậu biết mình thất bại rồi, cậu không thể cất bước ra đi được nữa, đối diện với sự cố chấp của Cao Tuấn, tất cả ý chí sắt đá trong lòng cậu tức khắc mềm nhũn.

“Thực ra em chỉ định qua nhà Tiểu Hải ở mấy ngày thôi, mấy ngày nữa em về.” Dương Đào nói dối, che đậy mâu thuẫn trong lòng.

“Qua nhà Tiểu Hải lúc nửa đêm? Em tưởng anh ngu à?” Cao Tuấn cũng cười, cười vì quá giận.

Dương Đào thất thần một thoáng, rồi nhanh nhẹn tháo ba lô, cởi giày và áo khoác, nằm lại xuống giường như không có chuyện gì.

Cao Tuấn cũng về giường nằm, quay mặt về phía Dương Đào, đắp kín chăn cho cậu, ngoài cửa sổ, mây đen che phủ vầng trăng dần tan đi, ánh trăng nhàn nhạt rọi vào cửa sổ, soi sáng hai đôi mắt đen lay láy, cuối cùng họ mới thấy rõ vẻ mặt của nhau.

— Vẻ mặt sợ hãi vì suýt mất nhau.

Dưới lớp chăn, mười ngón tay đan cài, nhẹ nhàng ve vuốt kẽ tay và tấm lưng nhau, nhờ ánh trăng để ngắm nhìn nhau, tầm mắt quấn quýt lấy nhau, không cần nói gì hết, vì lặng im vẫn có thể nghe thấy tiếng lòng nhau.

Cảm xúc hiện giờ là tích tụ từ vô số ngày đêm, tình cảm tích lũy tới mức độ nào đó thì sẽ không che giấu được.

Dương Đào ôm ghì lấy Cao Tuấn, vùi mặt trên cổ anh, giống như đã chờ đợi ngày này từ lâu lắm, yêu anh, khát khao anh từ lâu lắm rồi.

“Tuấn…” Mỗi khi xúc động, Dương Đào thường gọi anh như vậy.

“…”

Đối với Cao Tuấn hôm nay, thiếu niên năm nào thật giống một chiếc bình hoa, một chiếc bình hoa dễ vỡ. Cao Tuấn không phân biệt được, là anh sợ đụng chạm, sợ làm tổn thương chiếc bình hoa xinh đẹp, hay sợ nó rơi vào sinh mệnh hèn mọn như cọng cỏ của anh, anh rất sợ, sợ chiếc bình hoa rơi xuống sẽ vỡ tan tành, “Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, anh không đuổi em đi đâu.”

Còn một câu rất quan trọng mà cuối cùng anh không nói, đừng xem nhẹ bản thân, nhưng đối với Dương Đào, như vậy đã là quá đủ.

Bình minh, Dương Đào thức giấc, nhìn sang bên cạnh, Cao Tuấn vẫn đang ngủ, còn ngủ rất ngon, rất say.

Cậu cầm lấy chiếc MP3 đặt ở đầu giường, đeo tai nghe, giọng nữ du dương cất lên, từng câu hát như trần thuật nỗi niềm của cậu lúc này.

“Em sợ thời gian trôi quá mau, không đủ nhìn ngắm anh thật kỹ

Em sợ thời gian trôi quá chậm, ngày đêm lo sợ đánh mất anh

Chỉ ước sao một đêm đầu bạc, mãi mãi không chia lìa…”*

Truyện convert hay : Chia Tay Sau Ta Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương Trước/25Chương Sau

Theo Dõi