Saved Font

Trước/20Sau

Hẹn Hò Trực Tuyến Trong Game Kinh Dị

Chương 11: Chúng Ta Mới Là Kẻ Xâm Nhập

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lý Nhất Nam suy xét hồi lâu mới nặn ra được một ý nghĩ, cô không chắc chắn hỏi Lâm Quát: "Chẳng lẽ bọn Vương Miểu cho rằng phòng có piano an toàn hơn sao?"

Lâm Quát xem điện thoại, tin nhắn gửi cho "Cơn gió ngọt ngào" đại khái đã qua gần nửa tiếng, thế nhưng vẫn chưa nhận được phẩn hồi. Điều này khiến Lâm Quát vô cùng lo lắng, cậu không hiểu rõ quy chế điểm tích lũy của Vây Thành, không biết "Cơn gió ngọt ngào" tiêu nhiều điểm tích lũy như vậy có thể nguy hiểm đến tính mạng như mưa đạn từng nói hay không.

Lý Nhất Nam bắt gặp Lâm Quát ôm lấy điện thoại, thời gian rất lâu đều giữ nguyên động tác ngơ ngác nhìn màn hình, thế là cẩn thận dè dặt hỏi: "Đại lão, anh sao vậy?"

Lâm Quát lấy lại tinh thần, mím chặt môi, lại chớp mắt một cái giấu nỗi lo xuống: "Không có."

Dù nói vậy, Lâm Quát vẫn để lại một tin nhắn cho "Cơn gió ngọt ngào".

[Lâm Quát ]: Nhận được tin nhắn thì trả lời anh.

Vừa gửi đi, Lâm Quát không yên tâm đặt di động sang bên cạnh, hỏi Lý Nhất Nam: "Trước đó nói gì?"

Lý Nhất Nam lặp lại: "Hai người Vương Miểu và Chu Hải bởi vì cảm thấy phòng piano càng an toàn hơn, mới chủ động lựa chọn nó sao?"

Lâm Quát gật đầu, đáp án rõ ràng bày ra trước mắt, trừ lý do đó thì còn nguyên nhân nào có thể khiến Vương Miểu "Biết rõ núi có hổ, vẫn cố trèo lên núi" như vậy?

Lý Nhất Nam tức giận nói: "Tôi chưa từng nói, bọn họ rốt cuộc là người thế nào vậy!... Đại lão, gian phòng trước đó của chúng ta thực sự an toàn nhất sao?"

Lâm Quát lắc đầu: "Chưa chắc."

Lúc ở hành lang, Lời Lâm Quát định nói nhưng bị Lương Tư Hồng chặn lại thực ra là, "Tôi không chắc chắn đêm nay gian phòng ngủ này có an toàn hay không", hiển nhiên, Lương Tư Hồng cũng đoán được tâm tư Vương Miểu, lúc ấy mới giật dây Lâm Quát đáp ứng đề nghị đổi phòng của cậu ta.

Đúng lúc này, tín hiệu vây vang lên một tiếng, Lâm Quát nghe được âm thanh thông báo, biết là "Cơn gió ngọt ngào" trả lời. Trong khi chờ đợi, cậu đã tìm tòi chức năng của tín hiệu vây, cài đặt âm thanh thông báo đặc biệt mỗi khi nhận được tin nhắn "Cơn gió ngọt ngào" gửi tới.

Mở tin nhắn.

[Lâm Quát]: Cảm ơn.

[Lâm Quát]: Đọc được tin nhắn thì trả lời anh.

[Cơn gió ngọt ngào]: Chấp nhận lời cảm ơn~

[Cơn gió ngọt ngào]: Vừa rồi đang tắm, ca ca có chuyện gì sao?

Lâm Quát nhẹ nhõm thở phào, ngay sau đó tin nhắn bên kia tựa như không có điểm cuối, cứ một tin lại một tin gửi đi.

[Cơn gió ngọt ngào]: ???

[Cơn gió ngọt ngào]: Đặc biệt quan tâm?

[Cơn gió ngọt ngào]: Ôi tụi con trai.

Lâm Quát: …

Chắc hẳn "Cơn gió ngọt ngào" vẫn luôn xem livestream, qua đó nghe được âm thanh đặc biệt của tin nhắn mà mình gửi tới.

Tai Lâm Quát thoáng đỏ lên, cậu cảm thấy những dấu hỏi chấm liên tiếp của "Cơn gió ngọt ngào" hàm chứa ý tứ phức tạp, dường như không quá vui vẻ, cũng không quá tình nguyện muốn nhận sự quan tâm đặc biệt này.

Lâm Quát lập tức muốn giải thích.

"Cơn gió ngọt ngào" lại lạnh lùng gửi tới tin nhắn cuối cùng, bảo cậu tập trung vào phó bản. Thấy thế Lâm Quát đành xoá hết lời giải thích đã viết được một nửa kia. Nhìn đến khung trò chuyện trống trơn, trong lòng Lâm Quát đột nhiên dâng lên một dấu hỏi chấm to đùng, "Cơn gió ngọt ngào" tức giận?

Lâm Quát có chút phiền muộn và luống cuống, kỳ thực cậu chỉ đơn giản muốn cảm ơn, không cố ý làm "Cơn gió ngọt ngào" tức giận.

Cậu âm thầm xoá âm thanh đặc biệt đi, trong lòng thành thật xin lỗi "Cơn gió ngọt ngào" vì đã mạo phạm.

Lại đặt điện thoại xuống, tầm nhìn chuyển đến avatar của "Cơn gió ngọt ngào". Lâm Quát đã quen tiếp xúc với công việc vẽ tranh chân dung, "Cơn gió ngọt ngào" dùng manga làm avatar, rất giống với phong cách hội hoạ của Lâm Quát, điều này khiến cậu nghĩ đến tác phẩm của mình.

Trừ việc kiếm cơm bằng cách bán tranh vẽ, cậu còn rất nhiều tác phẩm không công khai. Những bức tranh này có lúc là cậu ngẫu nhiên vẽ ra, cũng có lúc là vẽ theo cảm xúc.

Vẽ theo cảm xúc chính là, cậu vui sẽ vẽ một bức, buồn sẽ vẽ một bức, hoặc bị lừa đến suýt chút nữa mất hết tiền tiết kiệm mà sinh ra cảm giác "sợ hãi", cũng sẽ vẽ một bức. Những bức tranh này có tác dụng trấn an, mặc dù thành phẩm mang nặng cảm xúc cá nhân.

Vì vậy, cùng với bản nhạc Canon đêm qua lộ ra nỗi sợ, không bằng nói là vật kia đánh đàn mục đích chính là để trấn an cảm xúc sợ hãi của bản thân.

Nhưng mà sau đó tại sao lại yên lặng? Thế giới luôn đầy biến động, không thể nào đối phó với những sự việc khó khăn bằng cùng một cách, giống như đột nhiên ở trước mặt bạn xuất hiện một cái hố to không đáy, bạn thử bước qua nó, nhưng thật đáng tiếc, bạn ngã vào trong hố, một thân chật vật lấm lem bùn đất. Xung quanh đen kịt một mảnh, bạn rất sợ hãi, bạn thử dùng cách ca hát để trấn an mình, để cổ vũ động viên chính mình.

Nhưng lần thứ hai, đối mặt cái hố này, bạn sẽ vẫn liều lĩnh bước qua nó sao? Bạn còn rất nhiều cách có thể đối phó nó, tỉ như vòng qua nó, tỉ như…

Lấp đầy nó.

Vương Miểu và Chu Hải lành ít dữ nhiều.

Nhưng hai tên này đến cùng có thể gặp dữ hóa lành đúng như Lương Tư Hồng nói tới, là do chính bọn họ lựa chọn, để xem nữ thần may mắn có nguyện ý chiếu cố bọn họ hay không.

Ngày thứ hai, cửa phòng Lâm Quát bị lực lớn gõ vang.

Lâm Quát mở mắt, nghe thấy tiếng người huyên náo ngoài cửa, tên mặt sẹo lớn tiếng chửi rủa, âm điệu run run: "Này… tỉnh tỉnh…"

Lương Tư Hồng bình tĩnh nói: "Lâm Quát, là chúng tôi."

Lâm Quát xoay người xuống giường mở cửa.

Đội ba người kia tái mét mặt nhìn Lâm Quát, giọng nói Lương Tư Hồng khàn khàn: "Có chuyện rồi."

Lâm Quát dừng lại một lát hỏi: "Ai?"

Lương Tư Hồng nuốt xuống một ngụm khí mới nói: "Cả hai đều…"

Lâm Quát hỏi: "Ở đâu?"

Lương Tư Hồng: "Vẫn ở trong phòng."

Bầu trời đêm nay lộ ra sắc trắng đầu tiên như được giải cấm chế, Lương Tư Hồng tiến vào phòng xem xét Vương Miểu và Chu Hải, cửa đã bị mở ra, người mới hôm qua còn nhảy nhót loạn xạ thì giờ đã nằm bất động trên mặt đất, vết máu trên sàn nhà thuận theo kẽ hở gạch lát nền chảy đến trước cửa.

Tên mặt sẹo run rẩy hai chân, nữ sinh ở cùng bọn gã hai đêm sợ hãi la hét không ngừng. Lương Tư Hồng biết hai người này không có tác dụng, quay đầu tìm kiếm bóng dáng Lâm Quát.

Đội 7 người còn lại 5 đều đến gian phòng đặt piano, Lâm Quát còn chưa tiến vào đã ngửi thấy mùi máu tươi sộc thẳng lên mũi, trong đó còn thoáng qua một mùi vị khác không thể nói rõ, tựa như tro bụi của chiếc gạt tàn chất đống thuốc lá mười ngày nửa tháng.

Lâm Quát thích ứng môi trường xong liền quan sát khắp phòng.

Chu Hải ngã bên cửa, ngực bê bết máu. Hai tay cứng ngắc trong trạng thái cầm thứ gì đó trước ngực, tựa như nắm lấy thanh kiếm sắc bén đâm vào mình, nhưng trước ngực chẳng có thứ gì cả.

Polaroid lăn lóc một bên, có vết xước rõ ràng quanh góc.

Lâm Quát nói với Lương Tư Hồng: "Anh xem thứ này có chụp được cái gì hay không."

Phân phó Lương Tư Hồng xong, lúc này cậu mới tiến vào phòng xem xét Vương Miểu. Vương Miểu tử vong ở trên giường, Lâm Quát không phải chuyên ngành pháp y, nhưng vẫn nhìn ra Vương Miểu chết so với Chu Hải khổ sở hơn. Dễ thấy nhất chính là phải chịu đựng đe doạ trước khi tử vong, sau đó đến tốc độ tử vong.

Trên giường toàn là vết máu, drap lộn xộn lộ ra cả mặt đệm lò xo, từ đó cho thấy trước khi chết Vương Miểu đã giãy dụa một phen, cậu ta bị ép lui đến góc giường, cuối cùng không thể lui được nữa. Tử trạng so với Chu Hải khác biệt ở chỗ, hai tay Vương Miểu mở ra, trên tay còn có thứ gì đó đen xì.

Lâm Quát lại gần xem xét, một luồng tro bụi gay nồng sộc thẳng vào mũi. Cậu không kịp đề phòng ho khan hai tiếng, sau lần ho này, Lâm Quát thở mạnh đã thổi ra một tầng tro bụi trên người Vương Miểu.

Cậu lui về sau nửa bước, kìm nén ho khan, sau đó quay người nhìn Chu Hải nằm dưới nền nhà, quả nhiên trên thân Chu Hải cũng có một tầng tro bụi giống vậy.

Ánh mắt Lâm Quát rơi vào polaroid trên tay Lương Tư Hồng, hỏi: "Có phát hiện gì không?"

"Có, chờ tôi in nó ra." Lương Tư Hồng hơi gật đầu, thao tác hai lần, polaroid nhả ra một tấm phim nhựa. Anh ta cầm phim nhựa phe phẩy vài cái trong không khí, vừa nhìn lướt qua vẻ mặt lập tức trở nên mờ mịt.

"Đưa tôi." Lâm Quát duỗi tay.

Lương Tư Hồng giao tấm phim nhựa cho Lâm Quát, lúc cậu nhìn thấy hình ảnh liền nhăn nhíu lông mày.

"Là… quỷ sao?" Lý Nhất Nam cũng bị doạ sợ, lúc này đang cùng với nữ sinh khác trấn an lẫn nhau. Trông thấy biểu cảm của Lương Tư Hồng và Lâm Quát, không nhịn được tò mò hỏi.

Lâm Quát dứt khoát đưa tấm phim nhựa cho Lý Nhất Nam, lông mày càng thêm nhíu chặt.

Lý Nhất Nam còn tưởng sẽ thấy thứ gì kinh khủng lắm, chuẩn bị thật tốt tâm lý rồi mới hé mắt xem tấm phim nhựa, trông thấy hình ảnh liền sững sờ: "Đây là… người?"

Đêm qua Chu Hải vẫn kịp chụp lại một tấm ảnh, khoảnh khắc thu vào ống kính chính là lúc những vật kia đẩy cửa ra. Hình ảnh thu được khi ấy cho thấy có tất cả ba người.

Dẫn đầu là một người đàn ông ăn mặc kỳ lạ để râu dê, đằng sau ông ta là một nam một nữ, vẻ mặt cả ba không giống nhau, người phụ nữ tỏ ra hoảng sợ, người đàn ông ôm trong ngực một cái hũ lại tỏ ra phẫn hận. Mà tên râu dê lại cực kỳ điềm tĩnh, thậm chí còn lộ ra cả sự tự tin.

Quan sát kỹ hơn, trong tay tên râu dê nắm một thanh kiếm gỗ đào, cái hũ trước ngực người đàn ông thì có hoa văn kì lạ, giống như bình tro cốt dùng để thờ cúng.

Lâm Quát hỏi Lý Nhất Nam: "Cô nhìn ra cái gì không?"

Lý Nhất Nam nhảy vọt tư duy, hình ảnh trong tấm phim nhựa này lộ ra một loại cảm giác không thích hợp, nhưng Lâm Quát không thể nói rõ nó không thích hợp ở đâu, vì vậy mới giao cho Lý Nhất Nam xem xét.

Lý Nhất Nam gần như bật thốt lên: "Càng giống… càng giống đạo sĩ đến bắt quỷ hơn."

Lâm Quát thoáng giật mình.

Sắc mặt Lương Tư Hồng rất khó coi: "Có ý gì, chẳng lẽ…" Nói đến đây anh ta đột nhiên đứng hình, ngước mắt nhìn về phía Lâm Quát.

Điểm tâm không khớp với số lượng người.

Trên cửa mới khắc vân gỗ đào chấn quỷ tà.

Quản gia đầy mặt hoảng sợ khi trông thấy bọn họ.

Thậm chí bản nhạc Canon tự đàn tấu để trấn an chính mình.

Lâm Quát âm trầm chớp mắt một cái: "Chúng ta mới là kẻ xâm nhập."

Tên mặt sẹo suýt sặc: "Có ý gì? Chúng ta mới là quỷ sao?"

Một loại cảm giác không thể nói rõ bao trùm không gian, như một mớ hỗn loạn đè nặng trong lòng cả đám suốt mấy ngày này, khiến ai cũng hoang mang lo sợ, cuối cùng bùng nổ thành chán nản, đầu váng mắt hoa.

Lâm Quát nhìn đến bộ đàn piano, ý nghĩ loé lên đêm qua giờ mới từ từ hiện rõ. Piano đặt trong phòng ngủ chứng minh nơi này thuộc về chủ nhà, mà không phải kẻ xâm nhập là Lâm Quát và Lý Nhất Nam.

Mặc dù Lương Tư Hồng rất sốc, nhưng thứ anh ta đề cao nhất vẫn là mạng sống, cân nhắc một hồi mới lật lại kết luận trước đó của Lâm Quát: "Nếu chúng ta là kẻ xâm nhập, như vậy chứng tỏ vật kia không phải Ted-Bundy hay là Henry-Lee-Lucas. Chúng ta cũng không cần tìm phương thức gây án và manh mối liên quan tới bọn chúng nữa, mà nên nghĩ cách tránh khỏi bị chủ nhà lùng gϊếŧ, tôi nghĩ đây mới là mục tiêu sống sót của phó bản ⟨Kẻ xâm nhập⟩."

Lâm Quát không lên tiếng.

Cậu nhớ lại lúc ở phòng đọc sách đã xem qua [Tập châm ngôn và cảm tưởng của Goethe], vừa khéo lật ra một trang, trong đó có câu nói như sau: Giác quan không lừa gạt con người, lừa gạt con người chính là khả năng phán đoán.

Gỗ đào chấn quỷ tà, nên kẻ xâm nhập là quỷ. Trong phó bản ⟨Nhà xác⟩, S tìm được quỷ nhưng không thể đảm bảo tỉ lệ sống sót, nên quỷ có điều kiện gϊếŧ người theo cách riêng của chúng.

Từ quan hệ nhân quả bên trên, đúng lúc nói rõ toàn bộ phán đoán của Lâm Quát đều bị giác quan chính mình ảnh hưởng. Lâm Quát đồng tình với câu nói trong [Tập châm ngôn], nhưng cùng lúc cũng cảm thấy có gì đó không đúng.

"Đưa polaroid cho tôi." Lâm Quát duỗi tay.

Lương Tư Hồng không biết cậu muốn làm gì, nhưng vẫn thành thật giao máy ảnh cho cậu. Chỉ thấy Lâm Quát hướng ống kính về phía Chu Hải chụp một tấm, Lương Tư Hồng lập tức đau thịt: "Bọn chúng lại không ở đây."

Lâm Quát không để ý anh ta, thao tác polaroid in ra một tấm phim nhựa, cậu quan sát hình ảnh rồi nói: "Soi được."

Lương Tư Hồng giật mình, vô ý thức lùi về sau: "Bọn chúng còn ở đây?"

"Không phải." Lâm Quát đưa tấm phim nhựa cho Lương Tư Hồng xem, trên thi thể Chu Hải cắm một thanh kiếm gỗ đào, lần đầu tiên cậu hi vọng người khác tán đồng với suy nghĩ của cậu: "Thứ này xuất hiện, không phải nói chỉ có thể soi ra ma quỷ hay sao?"

"Cậu chụp cái này để làm gì? Chứng minh chúng ta không phải ma quỷ sao? Có ý nghĩa gì đâu?" Lương Tư Hồng đáng tiếc nói: "Chúng ta không thể thấy bọn chúng, bọn chúng cũng không thể thấy chúng ta, chúng ta trong mắt bọn chúng là quỷ, bọn chúng trong mắt chúng ta cũng không thực sự là con người. Vì vậy đồ vật của bọn chúng đương nhiên có thể soi ra được, dù sao cũng là quà tặng kèm đạo cụ thực phẩm hạng nhất, đây là Vây Thành, hệ thống máy chủ không kém cỏi như cậu nghĩ đâu."

Lâm Quát không nghe nổi Lương Tư Hồng tâng bốc cái đồ chơi rác của hệ thống máy chủ này, đoạt lại tấm phim nhựa trong tay Lương Tư Hồng, chế giễu nói: "Phải không? Thế giới Vây Thành trong miệng anh có phòng tư vấn tâm lý chứ? Đề nghị sau khi phó bản kết thúc anh nên đi trị liệu hội chứng stockholm*."

*stockholm: là một tình trạng tâm lý khi nạn nhân của một vụ bắt cóc hoặc các tội phạm khác từ trạng thái căm ghét chuyển thành phải lòng, cảm mến những người đã bắt cóc hoặc phạm tội ác với mình

Lương Tư Hồng: "..."

Lương Tư Hồng còn chưa kịp phản bác, không trung chợt vang lên tiếng "bíp bíp", sau đó là một giọng nữ điện tử: Phát hiện streamer Lâm Quát xúc phạm hệ thống máy chủ, yêu cầu quản phòng phán xét đưa ra trừng phạt.

Lâm Quát xùy một tiếng, cậu thẳng thừng nói: "Toàn là đồ chơi rác."

Đám người đứng hình, Lý Nhất Nam không làm gì được, sợ hãi hô lên với Lâm Quát: "Đại lão… anh đừng nói nữa!"

Lúc này mưa đạn phòng livestream cực kỳ phấn khích:

[A a a a, rốt cuộc cũng chờ được một màn này]

[Quản phòng nghe thấy không? Quản phòng đâu? Triệu hồi quản phòng]

[Quản phòng nhanh trị tội, để cẩu streamer này biết thế nào là tang thương chính đạo!]

[Quản phòng mau tới trừng phạt! Anh em nhiệt liệt vây xem]

[Con mẹ nó chứ thực phấn khích!]

Giọng nữ điện tử tiếp tục vang lên giữa không trung: "Quản phòng đã đưa ra trừng phạt "Kề gối tâm sự", thời gian 20 phút."

[?]

[Tâm sự? Cái này mẹ nó sao gọi là trừng phạt?]

[Chọc mù mắt tôi đi]

[Quản phòng thèm đòn rồi!]

Phòng livestream tạm thời ngưng hoạt động, Lâm Quát trong phó bản lập tức bị kéo tới một không gian khác.

Cậu còn chưa kịp đứng vững, bên tai chợt vang lên một giọng nam khoan khoái rõ ràng.

"Nhóc streamer, hai ta nói chuyện."

Trước/20Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Kinh Thế Độc Phi: Khinh Cuồng Đại Tiểu Thư