Saved Font

Trước/37Sau

Hóa Ra Em Rất Yêu Anh

Chương 12: Cha Của Đứa Trẻ (2)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lúc đi ngược lại rất sảng khoái, Tang Vô Yên hoàn toàn quên nhu cầu sinh lí của mình cần được trút bỏ khẩn cấp, giờ đang đi trên đường, mới bắt đầu nóng vội.

Cô tìm được một KFC, nhanh chóng giải quyết tình trạng khẩn cấp và bắt đầu nghĩ mình không thể về nhà trong lúc này. Ngỗ nhỡ Ngụy Hạo chưa đi, hoặc là mẹ chuẩn bị tiếp tục cùng cô giao chiến tình huống nào, quay trở lại đều là tự chui đầu vào lưới.

Khốn đốn trong ngoài.

Cô phải đến nhà một bạn học khác. Cô bạn cùng lớp này tên là Văn Dao, mấy ngày trước cô ấy còn đến Tang gia chơi. Thật may lúc này Văn gia chỉ có một mình Văn Dao ở nhà, nhìn Văn Dao đang lên mạng, Tang Vô Yên nhanh trí nói: “Có thể tìm kiếm bài hát trên mạng à, cậu giúp mình tìm một bài.”

Hai người nằm bò trước máy vi tính, nhập vào “Lương gian yến”

Có khá nhiều kết quả, nhưng Tang Vô Yên nhấn vào nghe từng cái một, không cái nào trọn vẹn, chỉ có nửa đoạn.

Giai điệu phát ra từ loa máy tính, và mặc dù mới chỉ nghe được nửa đoạn, nhưng nó không hề làm giảm đi sự dễ nghe của bài hát.

“Nghe hay đấy.” Văn Dao khen ngợi.

Tang Vô Yên thở dài, nó thật sự rất tuyệt, nhưng nó khác xa với cảm giác mà ngày hôm đó Tô Niệm Khâm đã tự tay đàn ra nó.

Văn Dao không biết tại sao, nghĩ rằng cô vì không tìm thấy toàn bộ bài hát mà mất mát, và đang cố gắng an ủi cô thì cô ấy nhìn thấy một cái tên trên lời bài hát, và lẩm bẩm, "Nó lại được viết bởi Nhất Kim."

Tang Vô Yên cũng nhìn vào dòng chữ.

Dù chỉ là một nửa bài hát nhưng lời bài hát đầy đủ, được một cư dân mạng đăng tải trên blog.

"Lương gian yến"

Đuôi yến phẩy nhẹ bên ngoài cửa tây

Thành đôi bay lượn trong cảnh nước biếc in bóng nhân gian

Xưa kia nhà Tạ nhà Vương, mà đảo mắt đã thành cố hương

Góc áo đen trên nấm mồ chìm trong hoàng hôn

Yến lượn trên cầu trộm ngắm một chiếc lại một chiếc lá đào rơi

Gió xuân vô ngần

Người đưa đò nhỏ lệ, tiếng mái chèo khua thay mọi lời nói

Từng tiếng êm đềm

Lần nữa đã trăm ngàn năm qua, Ô Y Hạng còn đó

Ở Đào Diệp Độ thấy yến lượn trên cầu

Trên giấy đề phong lưu, trong thơ có tình ý

Trong từng nét vẽ, gợi lên sắc hương

Hàng năm cánh yến chao, bay đến tòa nhà cũ

Tổ dưới mái hiên còn đó nhưng người đã khác

Càng nhìn càng thấy trùng hợp. Lời bài hát này tình cờ là câu chuyện về Vương Hiến Chi mà cô đã nói với Tô Niệm Khâm lần trước, và nó cũng là về Ô y hạng và Đào Diệp Độ.

“Cậu nói ai đã viết nó?” Tang Vô Yên hỏi.

“Nhất Kim.” Văn Dao chỉ lên phía trên bên phải màn hình.

Tang Vô Yên đột nhiên đứng thẳng người bắt đầu có suy đoán. Ngay lập tức, cô lại phủ nhận: không thể nào, quá ... khó tin.

Lúc 11 giờ tối về đến dưới nhà, Tang Vô Yên thấy đèn trong nhà đã tắt hết nên mới yên tâm bước vào nhà.

Cô bật đèn và nghiêm túc ngồi vào bàn học, dùng khả năng phân tích logic của một học sinh ban tự nhiên để viết ra những điểm tương đồng giữa Tô Niệm Khâm và Nhất Kim trên một tờ giấy:

Đầu tiên, ngày Nhất Kim được Niếp Hi phỏng vấn, cô gặp Tô Niệm Khâm trên đài.

Cô gật đầu và vẽ một cái móc đằng sau câu này.

Thứ hai là bài hát mới này, mà cô đã nghe Tô Niệm Khâm chơi lần trước.

Cô lại gật đầu và vẽ một cái móc khác.

Thứ ba ... Thứ ba ...

Dường như không có thứ ba ...

Chỉ là hai điểm dường như không giải thích được vấn đề, Tăng Vô Yên cắn bút thêm một cái nữa.

Thứ ba, Nhất Kim và Tô Niệm Khâm đều sống ở thành phố A.

Không được, Tang Vô Yên lắc đầu gạch một cái. Có rất nhiều người sống ở Thành phố A, và cô cũng là một trong số họ.

Bây giờ có một thứ có thể phân biệt được Tô Niệm Khâm có phải là Nhất Kim hay không, đó là đoạn ghi âm cuộc phỏng vấn của Niếp Hi với Nhất Kim.

Nghĩ về nó theo cách này, suy nghĩ của cô trở nên rõ ràng hơn.

Mấy ngày nay hai mẹ con không hòa giải, mẹ cô vẫn lạnh mặt với cô.

Ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy nên cô cũng không đi ra ngoài. Để tránh gặp phải Hứa Xuyến và Ngụy Hạo, tránh cho có người chỉa mũi và nói rằng cô là một người thứ ba.

Khốn đốn trong ngoài là gì? Đây là một ví dụ sống sờ sờ.

Sau ngày bảy ngày, rất nhiều bạn học vì bận việc nên đã trở lại trường học, Tăng Vô Yên nhân cơ hội này kiếm cớ về thành phố A, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ phát ốm ở nhà.

Vừa mới đến trường cô liền hối hận.

Năm nay, Tết Nguyên Đán diễn ra tương đối muộn. Mùng 9 vừa hay là 14 tháng 2. Khuôn viên trường chật ních các cặp đôi, và họ đều kiếm cớ đến trường trước để kịp ngày lễ tình nhân.

Trình Nhân ngược lại một mực không lên, cũng không biết từ đâu lấy máy tính trở lại. Tang Vô Yên cả ngày không có việc gì làm, vì vậy cô đăng ký một tài khoản QQ, thêm tất cả số QQ mà người quen cũ để lại, và bắt đầu trò chuyện.

Mặc dù không quen với Internet nhưng cô đánh chữ cũng không chậm, dù gì cũng đã được học qua, sau ba hai lần gõ, cô đã hiểu được tinh túy của Tencent và bắt đầu trò chuyện thoải mái với nhiều người. Ngay cả khi ăn, cũng treo QQ, mà nhìn chằm chằm

“Cậu điên rồi.” Trình Nhân nói.

“Nếu không điên lên thì không thể sống sót được.”

Buổi tối, Lý lão sư để lại lời nhắn trên mạng: “Tang lão sư, nhờ cô cái chuyện này.”

Thì ra có một đứa trẻ tên Tô Tiểu Vy trong một lớp mù, là trẻ mồ côi và sống ở viện mồ côi dành cho trẻ em ở thành phố A. Ngày mai là sinh nhật của cô bé, năm ngoái, Lý lão sư đã hứa sẽ tặng cô bé một chiếc bánh sinh nhật với trái cây vào ngày sinh nhật của cô, nhưng Lý lão sư lại vừa lúc trở về nhà. Vì vậy, muốn nhờ Tang Vô Yên đến đó thay cô ấy một chuyến.

Tang Vô Yên vui vẻ đáp: “Không thành vấn đề.”

Nhiệm vụ thực tập của cô ban đầu là theo Lý lão sư, khi bọn cô làm phó chủ nhiệm của lớp họ, nhưng bây giờ cuối cùng cô cũng có một nhiệm vụ.

Trước khi rời đi, Tang Vô Yên hào sảng nói: “Tôi thiếu tất cả mọi thứ, trừ tình yêu thương.”

Trình Nhân nhìn cô một cách trắng trợn: “Tim cậu cũng thiếu?”

“Phi—“

Trước đây cô không biết rằng Tiểu Vi là người hoàn cảnh như thế này. chỉ cảm thấy rằng Tô Niệm Khâm có một sự yêu thích đặc biệt đối với đứa trẻ này trong lớp. Vì cả hai đều họ Tô, nên ban đầu Tang Vô Yên nghi ngờ rằng họ là họ hàng. Giờ nghĩ lại, có lẽ Tô Niệm Khâm đã biết về hoàn cảnh của Tiểu Vy.

Nói mới nhớ, nhìn chung các cơ sở phúc lợi đều có thói quen này, trẻ theo họ của giáo viên làm việc, sau đó sẽ thay phiên nhau mỗi năm đổi một lần. Ví dụ, nếu năm nay họ của giáo viên là Ngô thì những đứa trẻ được đưa tới năm nay đều sẽ mang họ Ngô. Sinh nhật cũng tương tự như vậy, sẽ không trải qua một mình, trừ khi người lớn để lại ngày sinh khi chúng bị bỏ rơi.

Khi Tang Vô Yên mang chiếc bánh thơm đến cô nhi viện để gặp Tiểu Vy, cô thấy rằng Tiểu Vy và một nhóm trẻ đã được ăn.

Ngồi ở một bên là Tô Niệm Khâm.

Dì Trương ở cô nhi viện cười giải thích, “Tô tiên sinh, đến sớm hơn một chút.”

Tang Vô Yên lần đầu tiên đến đây luôn cảm thấy tò mò, cùng dì Trương nói chuyện.

"Nếu những đứa trẻ còn nhỏ và không có khuyết tật, chúng thường sẽ được nhận nuôi trong thời gian ngắn." Dì Trương giải thích, "Một số chúng là bị thất lạc. Phòng công an đã gửi hai đứa trẻ cách đây vài ngày, chúng bị bắt cóc bán đi. Nhưng không tìm thấy cha mẹ nên ở với chúng tôi tạm thời. Nhưng phần lớn đều bị cha mẹ bỏ rơi."

“Là do dị tật?”

Dì Trương gật đầu “Sinh ra có dị tật, hoặc muốn con trai, nhưng sinh ra là con gái liền bỏ đi, sinh tiếp. "

"Trên đời làm sao có cha mẹ như vậy!" Tang Vô Yên căm giận.

"Thực ra, cũng có người gặp khó khăn, không có tiền chữa bệnh cho con nên đành phải bỏ cho chính phủ. Nhìn đứa nhỏ đó." Tang Vô Yên nhìn theo hướng dì Trương chỉ - có một đứa trẻ chừng 10 tuổi trong tay còn bế một đứa trẻ nữa. Đứa trẻ kia gầy còn chút xíu, liếm kem trên miệng, cười.

"Khi bị ném vào ở cổng mới một tuổi rưỡi. Còn bị bệnh tim bẩm sinh. Chúng tôi đã gửi nó đến Bắc Kinh để phẫu thuật ba lần, tốn hàng trăm nghìn. Cô nói có bao nhiêu gia đình gánh nổi?" Nếu lúc đó không đưa đến, có lẽ đứa con đã mất từ lâu, gia đình tan nát. Mỗi gia đình đều có khó khăn riêng " dì Trương thở dài.

Khi họ đang nói chuyện, Tô Niệm Khâm chống gậy đứng ở cửa sổ, sắc mặt xám xịt, không biết đang nghĩ gì.

"Vậy có tìm về cha mẹ ruột không?”

"Có, nhưng không nhiều. Đa số chúng vẫn đang chờ được nhận làm con nuôi. Nhưng ai cũng không thể nói là ích kỷ. Các cháu nhận nuôi hầu hết đều khỏe mạnh, còn lại đa số còn nhỏ, không nhớ gì cả. Như Tiểu Vy, không thể nhìn thấy, lại đã mười tuổi, không có nhiều hy vọng. Chỉ mong rằng có thể học hành cho tốt, có thể tự nuôi bản thân khi lớn lên. Nếu không được, đành ở lại giúp chúng tôi. Nhìn đứa lớn nhất đi ", dì Trương nói. Đó là đứa lớn vừa bồng đứa bé vừa rồi."Thành tích rất tốt. trường kêu cô bé thi vào đại học. Miễn là cô bé có thể thi đỗ, chúng ta sẽ cho cô bé đi.”

Từ viện mồ côi đi ra, Tang Vô Yên không giống như tưởng tượng toàn thân tràn đầy thỏa mãn sau khi trao đi yêu thương, ngược lại có chút nặng nề.

Cô cùng với Tô Niệm Khâm cùng rời đi, cô quay đầu liếc Tô Niệm Khâm một cái, anh mím môi mỏng, vẫn như cũ

“Anh đi đâu, tôi đưa anh đi.” Tang Vô Yên hỏi

“Không cần.” Tô Niệm Khâm mò mẫm ngồi xuống ghế bên đường.

“Nói đến đây, tôi có chuyện muốn hỏi anh.”

Anh im lặng, và Tang Vô Yên đành phải tự mình tiếp tục.

“Anh không phải là Nhất Kim đấy chứ?”

Tang Vô Yên nói xong liền quan sát biểu hiện của Tô Niệm Khâm, anh bày ra dáng vẻ vững vàng như núi Thái Sơn, coi như không nghe thấy và thậm chí không thèm quan tâm đến cô.

Cô đột nhiên nổi giận: "Anh tốt xấu gì cũng nên trả lời chứ, cho dù không muốn thừa nhận cũng có thể giả bộ đều được. Tại sao lại làm như vậy, giống như nếu nói thêm một câu với tôi, anh sẽ mắc bệnh dịch vậy.” Tang Vô Yên nói nhanh phun ra một đoạn dài.

"Cô cứ đi đường cô. Tôi ngồi đây cũng không cản trở cô. Nhưng cô cũng đừng đứng trước mặt tôi, cũng đừng làm phiền tôi." Tô Niệm Khâm hơi khó chịu.

Nhìn thấy anh đang tức giận, Tăng Vô Yên bỗng vui vẻ: "Tô lão sư, anh đang nói cái gì vậy, vừa rồi tôi đi phía trước còn anh đi phía sau, bây giờ anh ngồi còn tôi đứng, cho dù anh lấy cái ghế trước, nhưng con đường này không phải lúc nào nhà anh cũng xây, tôi có thể đứng ở bất cứ nơi nào, chỉ cần tôi muốn, tôi có quyền. ”

Tô Niệm Khâm nhắm mắt lại nhẫn nhịn, anh là một người đàn ông không muốn nổi nóng với một tiểu cô nương trên đường phố.

Tang Vô Yên định như vậy rút lui liền quay trở lại và cô dứt khoát ngồi xuống bên cạnh. Sau khi Tô Niệm Khâm nhận ra, anh đã ngồi dịch sang một chút, không chịu nổi anh muốn bắt đầu tránh đi.

“Tôi đưa anh đi.”

Người đàn ông không đáp lại.

"Anh ngồi như này cũng không phải là cách. Trời sắp tối, còn phải ăn tối. Có người đón anh sao?"

Người đàn ông vẫn không nói.

“Chờ một mình cũng không chán sao, tôi có thể cùng anh nói chuyện.”

Người đàn ông vẫn nhắm mắt tiếp tục im lặng.

“Anh cho rằng như này rất ngầu sao?”

Tang Vô Yên tự mình nói chuyện hồi lâu, nhưng anh lại hoàn toàn không có nói cái gì, cho nên không khỏi rất bất mãn: “Này — anh trả lời đi.”

“Tôi hình như có quyền không nói.” Tô Niệm Khâm nhàn nhạt mở miệng, sau đó lại ngậm miệng không nói thêm lời nào.

Trước/37Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nghịch Thiên Tà Thần