Saved Font

Trước/37Sau

Hóa Ra Em Rất Yêu Anh

Chương 20: Hôn Trộm Không Thành (5)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sau vài phút, màn trình diễn bắt đầu.

Toàn bộ chương trình ban đầu do các tình nguyện viên tự biên tự diễn. Nhưng để các em nhỏ trong cô nhi viện có cảm giác tham gia, tiết mục đầu tiên các em này biểu diễn ca khúc ngôn ngữ ký hiệu “Trái tim biết ơn”.

Dưới sự dẫn dắt của một người dì, Tiểu Vy và một nhóm trẻ em mũm mĩm bước lên sân khấu, cố định vị trí và sau đó bắt đầu âm nhạc.

Trước khi bài hát thiếu nhi cất lên được nửa bài, các lãnh đạo ở hàng ghế VIP lặng lẽ đứng dậy lái xe rời đi, gật đầu chào rồi cùng viện trưởng và phó viện trưởng rồi ra về.

Làm sao đi nhanh vậy? Tang Vô Yên khó hiểu và muốn xem thử, nhưng máy quay TV đang ghi hình khán giả, máy quay quét đến bên cạnh cô, Tang Vô Yên vội vàng ngồi thẳng người, chăm chú quan sát sân khấu.

Ngay sau khi hoàn thành một số cảnh quay, người của hai đài truyền hình đã thảo luận vài câu rồi cùng một số phóng viên rời đi.

Tang Vô Yên sững sờ, buổi biểu diễn này vừa mới bắt đầu.

“Sao lại đi hết vậy?” Tang Vô Yên lẩm bẩm.

Tô Niệm Khâm biểu hiện anh đã biết từ lâu.

Trước khi thông báo tiết mục thứ hai, một phó viện trưởng khác bước lên sân khấu xen vào: "Vừa rồi các đồng chí lãnh đạo có cuộc họp quan trọng ở những nơi khác nên về trước. Chúng ta hãy gửi đến các đồng chí lãnh đạo một tràng pháo tay nồng nhiệt." Nói xong, phó viện trưởng là người dẫn đầu vỗ tay.

Thật ra xe của lãnh đạo đã rời đi từ lâu, làm sao còn có thể nghe thấy tiếng vỗ tay này.

Tô Niệm Khâm sắc mặt ảm đạm, hoàn toàn không có ý vỗ tay.

Tang Vô Yên cũng không, và cô đột nhiên cảm thấy ngay cả những khẩu hiệu màu đỏ tươi treo trên nền sân khấu cũng có chút chói mắt.

Trong tràng pháo tay nồng nhiệt này, cô nhớ lại những gì Tô Niệm Khâm đã nói khi thảo luận về Tiểu Vy lần trước.

Anh nói, “Các người không hiểu gì cả.”

Đúng vậy. Bọn họ, ngay cả bản thân Tang Vô Yên, cũng không hiểu những đứa trẻ này thực sự cần gì. Nói cách khác, không phải không hiểu, mà không nghĩ đến phải hiểu.

Vào cuối sự kiện, có một vài phóng viên đến muộn không chụp ảnh được nên dưới sự hướng dẫn của nhân viên, họ đã tìm một vài tình nguyện viên và một vài trẻ mồ côi để phỏng vấn.

Trong số đó, có Tiểu Vy.

Trong cuộc phỏng vấn, phóng viên đã lặp đi lặp lại những từ nhạy cảm "bị bỏ rơi, mồ côi, khuyết tật" trước mặt các em nhỏ. Nghe những lời này, bọn trẻ đã thản nhiên, một số em còn tỏ ra đau thương không đúng với lứa tuổi của mình.

Sau đó, Tiểu Vy đọc lại những từ dài vừa rồi với các máy phỏng vấn khác nhau vài lần, trở nên trôi chảy hơn. Tang Vô Yên mơ hồ hiểu tại sao điều đó lại khiến anh khó chịu.

Trước khi đi, Tiểu Vy lưu luyến ra cửa để tiễn họ.

“Còn sớm như vậy, chúng ta hãy sắp xếp việc gì đi.” Tang Vô Yên nói ra mục đích thực sự của sự kiện hôm nay.

“Tôi không hứng thú.” Tô Niệm Khâm nói.

"Tô Niệm Khâm, anh hẳn là nên cảm ơn tôi. Nếu không phải tôi ở đó, có lẽ sẽ có người đến phỏng vấn anh. Tôi mua hai vé vào công viên giải trí đối diện. Cùng nhau đi. Nếu không đi quá đáng tiếc.

Tiểu Vy kéo vạt áo Tô Niệm Khâm: "Tô lão sư, thầy đồng ý với Tang lão sư đi. Ban đầu Tang lão sư nói đưa em đến đó nhưng dì không đồng ý. Bây giờ thầy đưa cô ấy đến đó đi. Tang lão sư bình thường rất tốt với em. Thầy cũng tốt với em, vậy thầy cũng nên đối xử tốt với Tang lão sư nha.”

Tang Vô Yên cảm kích nhìn Tiểu Vy, đứa trẻ này, bình thường không uổng công thương cô bé, lúc quan trọng thật là bạn tâm giao.

Tang Vô Yên vội vàng phụ họa: "Tôi đã mua hết vé, không đi cũng không phải uổng phí sao? Thật sự, tôi thật lòng mời anh."

"Tôi không thích những thứ kích thích."

“Cũng không có kích thích nha”

Ví dụ như bánh xe cao trọc trời.

Đàn ông dù cứng đầu đến đâu cũng chỉ có thể thỏa hiệp trước người phụ nữ.

Đây là trích dẫn của Trình Nhân. Tang Vô Yên đã thử một chút, quả nhiên là như vậy.

Hai người ngồi trong vòng đu quay, quay mặt vào nhau. Hộp kính tròn được nâng lên khỏi mặt đất từng chút một.

Lúc này trời bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa rơi trên kính rồi rơi xuống.

Toàn bộ thành phố bị bao trùm trong khói.

Tang Vô Yên đột nhiên nghĩ đến một câu hát của Tô Niệm Khâm.

“Thành phố mịt mù, mưa nhỏ trong suốt.” Rất giống một tiết mục ngắn từ thời Tống bước ra.

Người không nhìn thấy có thể viết nên cảnh đẹp như vậy, có thể tưởng tượng còn lãng mạn hơn nhìn thấy, Tang Vô Yên nghĩ ngợi.

Tô Niệm Khâm dường như hoàn toàn chìm đắm trong một loại suy tư của bản thân, không hề nói một lời. Anh ngồi vào ghế với tư thế thẳng lưng. Ánh mắt của anh dường như có thể nhìn thấy, tầm mắt rơi vào quang cảnh xa xa của thành phố phía sau Tang Vô Yên.

Tang Vô Yên nhìn anh một cách cẩn thận.

Có lẽ bởi vì không ở ngoài trời nhiều, làn da mỏng manh, tái nhợt, lông mi rất dài, Tang Vô Yên không khỏi lo lắng nếu không phải bị mù thì lông mi sẽ che mất tầm nhìn. Đôi mắt vô hồn ấy rất đẹp, đen sâu như mực. Tang Vô Yên có chút mừng vì anh đã bị mù, bởi vì cô có thể nhìn chằm chằm vào anh một cách liều lĩnh như vậy.

Môi vẫn mím chặt, tỏ vẻ hờ hững. Môi rất mỏng, màu môi cũng rất nhẹ, đỏ mọng như em bé.

Đột nhiên, cô nảy ra một ý tưởng kỳ lạ.

Thật muốn hôn anh ấy.

Cô cũng phải sửng sốt trước ý tưởng táo bạo và kỳ dị của chính mình. Nhưng đó chắc chắn là một cơ hội. Có lẽ cô có thể bắt chước một chút, cô nghĩ, vì dù sao cũng không ai nhìn thấy.

Cô nhẹ nhàng vươn đầu, tiến lại gần khuôn mặt anh từng chút, nín thở vì sợ anh phát hiện ngay khi nhận ra hơi thở của mình.

Cô dừng lại khi khuôn mặt của họ vẫn còn cách nhau hai tấc, cô không thể gần hơn được nữa, các giác quan khác của người mù rất nhạy bén.

Cô ấy nhắm mắt lại một lúc. Không thể nhận được nụ hôn của anh, bắt chước như thế này cũng tốt, cô đang tự thuyết phục mình.

“Loại chuyện này hình như nên do đàn ông chủ động.” Tô Niệm Khâm đột nhiên lên tiếng, hơi thở ấm áp phả vào mặt Tang Vô Yên, cô sợ hãi hét lên một tiếng, vội vàng ngã về chỗ ngồi.

Một loạt chuyển động làm rung chuyển cả cỗ xe.

"Anh ..." Tang Vô Yên như tên trộm bị tóm ngay tại chỗ, đỏ mặt như trái cà chua lớn, "Làm sao anh thấy được?"

"Tang tiểu thư, tôi có nói tôi bị mù sao?"

Trước/37Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Luyện Khí Năm Ngàn Năm