Chương Trước/190Chương Sau

Hòa Thân Tân Truyện

Chương 172: Ta là chủ nợ

Ba ngày Hòa Thân vừa mới ngủ dậy, khi đang ngồi ở trong nhà chờ động tĩnh lời đồn bên ngoài, Càn Long thánh chỉ tới rồi, thánh chỉ nói hôm nay giờ Tỵ, hắn phải đến bộ binh cùng với Gia thân vương đi Phong Đài đại doanh thay thiên tử uỷ lạo quân đội!

“Thay thiên tử đi Phong Đài uỷ lạo quân đội?” Hòa Thân sau khi tiếp nhận thánh chỉ âm thầm suy nghĩ, “Hay là Càn Long thật muốn thoái vị cho Ngung? -- Không đúng, dựa theo lịch sử ghi lại, Càn Long sau khi cầm quyền sáu mươi năm, vì không vượt qua cha của hắn Khang Hi hoàng đế, mới thoái vị cho Ngung!”

Nhưng Hòa Thân cũng không suy nghĩ nhiều nữa, hiện tại thế giới này nơi nơi đều là loạn lạc, ai biết ở chỗ nào của lịch sử đã xảy ra sai vị trí và lệch lạc! -- Suy nghĩ nhiều vô dụng, vẫn phải đối mặt sự thật đi!

Truyền xong chỉ, tên thái giám kia cười hì hì tiến lên cười nói: “Vừa rồi hoàng mệnh trên người, hiện tại nô tài mới thỉnh an Hòa đại nhân!”

Hòa Thân muốn thăm dò Càn Long rốt cuộc là bệnh thật hay là bệnh giả, vì thế nháy mắt về phía Nhất Thanh, Nhất Thanh hiểu ý, lấy từ bên trong hai lượng vàng đưa qua; tên thái giám kia nào có gặp qua như bây giờ, trên mặt nhất thời cười thành một đóa hoa: “Hòa đại nhân có gì phân phó, lão nô cam nguyện nghe lời!”

Hòa Thân ha hả cười nói: “Nghe nói Hoàng Thượng lão nhân gia long thể bất an, sớm muốn vào cung thỉnh an, nhưng ta hiện giờ là người mang tội, không biết bệnh trạng của Hoàng Thượng lão nhân gia như thế nào!”

Tên thái giám kia vừa nghe Hòa Thân hỏi thăm bệnh tình Càn Long, nhất thời khẩn trương lên, thần sắc vui mừng vừa rồi thoáng qua trong chốc lát, nhưng lại không dám đắc tội trước mặt thần tài này, nghĩ nghĩ rồi cẩn thận nói: “Hòa đại nhân, lão nô không dám nói dối với ngài, Hoàng Thượng... Hoàng Thượng lão nhân gia bệnh cũng không nhẹ! -- Hòa đại nhân, tôi chính là phạm vào tội lớn tru diệt cửu tộc, hy vọng Hòa đại nhân không cần...” Nói xong vẻ mặt cười gượng nhìn Hòa Thân.

Hòa Thân cười nói: “Công công yên tâm, ta cũng chỉ là trong lòng nhớ thương Hoàng Thượng, qua vài ngày ta sẽ vào cung thỉnh an Hoàng Thượng, công công mời trở về đi!” Nói xong lại từ trong tay áo lấy ra một thỏi bạc đưa cho tên thái giám kia.

Thái giám truyền chỉ vừa đi, Hòa Thân lập tức mang theo Nhất Thanh thẳng đến bộ binh gặp Gia thân vương Ngung. Trên đường đi Hòa Thân suy nghĩ trước sau, nhưng suy nghĩ mãi cũng không nghĩ ra “Thánh ý” của Càn Long bố trí như vậy là ở đâu! Đến đến chỗ bộ binh, hóa ra tháp tùng Ngung còn có Lưu Hòa đại học sĩ Vương Kiệt.

Lúc này, tất cả mọi người ở trên đại đường bộ binh đợi Ngung. Mọi người đang ở một bên cười ha hả vừa nhìn thấy Hòa Thân đã tới rồi, đều đứng dậy khuôn mặt tươi cười đón chào. Trong ba người này, Hòa Thân và Vương Kiệt không phải thân nhau lắm, nhưng Lưu Dong và Phúc Khang An thì không giống như vậy, hai người bọn họ cùng Hòa Thân vốn là “huynh đệ thân thiết “.

Từ Nam Kinh từ biệt, bọn họ đã lâu không nói chuyện cùng nhau. Lần này Hòa Thân vào kinh, có mấy lần muốn mời hai người kia tụ tập lại, nhưng triều cục hỗn loạn, hắn lại bận việc ứng phó, cho nên cho đến hiện tại mới xem như có cơ hội nói chuyện. Lưu Dong và Phúc Khang An cũng như vậy. Vừa thấy Hòa Thân cười ha hả đi tới về phía bọn họ, vội vàng tiến lên, Phúc Khang An cười nói: “Hòa Thân lão đệ, nhiều ngày không thấy, khí sắc chuyển biến tốt!”

Lưu Dong cũng cười nói: “Hòa Thân lão đệ, toàn muốn đến quý phủ một chuyến, nhưng hoàng mệnh trên người, cũng là thân bất vị kỷ!”

Hòa Thân tiến lên lần lượt đấm trên đầu vai mỗi người một cái, cười nói: “An ca, Dong ca, sao lại khách khí với ta như vậy! -- Hôm nay uỷ lạo quân đội trở về liền đến quý phủ của ta đi, ba huynh đệ chúng ta tán gẫu một phen!” Nói xong liền chào hỏi mấy tên quan viên bên cạnh.

Mọi người vừa thấy vốn dĩ bọn họ ba người này cũng không phải là quen biết bình thường, ba người quyền thế kinh thiên này sao có thể gây lên. Vì thế đều tiến lên thỉnh an vấn an, hàng loạt tiếng nịnh nọt nhất thời tràn ngập bên tai! Hòa Thân vừa thấy, tất cả mọi người đều qua vuốt mông ngựa, mà sao cái tên đại học sĩ Vương Kiệt còn ở một bên nhắm mắt dưỡng thần, nhưng lại nghĩ lại, cũng khó trách. Vương Kiệt này chính là thần tử nổi danh trung hậu chính trực của Càn Long. Chắc là nhìn Hòa Thân ta không vừa mắt. Không muốn cùng ta thông đồng làm bậy!

Đang lúc mọi người làm loạn tạo quan hệ, thấy người sang bắt quàng làm họ. Ngoài cửa có người hô to một tiếng: “Gia thân vương giá lâm!” Vì thế mọi người vội vàng đứng dậy nghênh đón Ngung. Vương Kiệt cũng là một bộ dáng kinh sợ.

“Mọi người không cần khách khí, mau mau đứng lên!” Ngung đỡ lão Vương Kiệt đứng lên, sau đó đi đến trước mặt Hòa Thân, cười nói: “Hòa Trung Đường, hôm nay ngươi và bổn vương cùng thay Hoàng a mã đi Phong Đài uỷ lạo quân đội, ngươi cần phải giúp đỡ ta nhiều hơn!”

Lời này vừa nói ra, không riêng gì Lưu Dong và Phúc Khang An trong lòng chấn động, chính là Vương Kiệt cũng lắp bắp kinh hãi: Ngung này vì sử dụng thủ đoạn nhằm mượn sức Hòa Thân hơi quá đáng, trong lời nói cũng chẳng ra cái gì cả! Mọi người đều biết, ngày đó ở trong cung Càn Thanh, Ngung chính là minh mục trương đảm không qua được Hòa Thân! Hai ngày trước, Ngung lại tặng phòng vừa lại tặng nhân sâm, việc kia ngày hôm sau không biết đã bị ai lộ ra ngoài, mấy người kia đều là trọng thần triều đình, mỗi ngày không biết có tai mắt tìm hiểu tin tức này, cho nên bọn họ biết đầu tiên.

Ngung là A ca mang binh, trước kia ở trong quân tôi luyện, mấy năm trước lại mang binh nam chinh Myanmar, bất cứ chuyện nào trên quân vụ cũng thuộc lòng, lại có cái gì có thể để cho Hòa Thân đến “Giúp đỡ”? Nhưng, bọn họ vừa ngẩng đầu, Ngung thay thiên tử uỷ lạo quân đội, tuy rằng là thân vương, nhưng kèm theo nghi thức đó chính là quy cách của Hoàng Thượng. Chỉ thấy trên đường tinh kỳ phất phới, ngựa xe vang trời, tùy tùng vô số. Hôm nay, Bắc Kinh ngàn dặm trời quang, bầu trời không thấy một đám mây. Trời tuy rằng đã đến Trung thu, nhưng mặt trời vẫn như lửa đốt, mặt đất giống như bị đốt cháy sém. Trên đường tuy rằng đất vàng đầy đường, nước trong vẩy qua, nhưng binh mã vừa qua, vẫn là nổi lên từng trận bụi đất, bụi đất nóng rực đập vào mặt bay lên, mang theo hơi nóng cuồn cuộn, càng làm cho người gian nan.

Trong xe của Ngung có mấy khối băng lớn, cho nên mặc dù rất nóng, còn có thể chịu đựng được, nhưng Hòa Thân, Phúc Khang An và Lưu Dong bọn họ tất nhiên không dễ chịu. Mới vừa ra khỏi kinh, quan phủ quan phục của Hòa Thân liền ướt đẫm, Nhất Thanh đi theo tuy rằng không ngừng đưa cho hắn khăn lạnh lau mồ hôi, nhưng mồ hôi bốc trên đầu, từ hai bên má chảy xuống.

Lúc này Hòa Thân bỗng nhiên nghĩ đến chuyên hộ bộ kiểm toán, vừa thấy Lưu Dong và Phúc Khang An cũng đang rối tinh rối mù, vì thế bèn nghĩ đến đề tài giải này để giải buồn, cũng thử xem, vì thế cầm dây cương, cười nói với Phúc Khang An: “An ca, chuyện của huynh và Gia thân vương ở hộ bộ làm được thế nào rồi? Thấy các huynh không một chút hoang mang, lão đệ ta thật không nhịn được, trên người gánh một cái tội danh thiên đại như vậy, trong lòng cũng không chịu được!”

Không đợi Phúc Khang An nói, Lưu Dong cưỡi ngựa qua, cười nói: “Hòa Thân lão đệ, thật không ngờ đến!”

Hòa Thân sửng sốt, trong lòng thầm nghĩ: “Hay là thật là để cho Ngung!” Quay đầu vừa thấy Lưu Dong đang cười ha hả nhìn Phúc Khang An, vì thế khó hiểu hỏi: “An ca, vừa rồi lời của Dong ca có ý tứ gì? – Các huynh cũng đừng lấy huynh đệ ta trêu đùa!”

-

Phúc Khang An ha ha cười, nhỏ giọng nói: “Hòa Thân lão đệ, thật ra các khoản của hộ bộ từ hai ngày trước cũng đã điều tra rõ!”

Hòa Thân trong lòng cả kinh: “Từ hai ngày trước đã điều tra rõ, vậy thì tại sao triều đình không có một chút tin tức? Chẳng lẽ Càn Long còn đang tính toán thiệt hơn với ta?”

Phúc Khang An vừa thấy bộ dáng Hòa Thân không biết tại sao, liền cưỡi ngựa nhích lại gần Hòa Thân, trịnh trọng nói: “Thật không dám đấu diếm, sau khi điều tra rõ các khoản chín người chúng ta cùng vào cung gặp Hoàng Thượng, cuối cùng từ Tả đô Ngự Sử Tiền Phong và Gia thân vương liên hợp tấu lên Hoàng Thượng! -- Hòa Thân lão đệ, ngươi đoán thế nào?”

Hòa Thân cười nói: “Ta nói Phúc đại soái của ta, huynh cũng đừng treo miếng ăn của huynh đệ, có cái gì nói thì huynh nói đi! Dù có tội thiên đại, Hòa Thân ta cũng có thể đảm đương được!”

Phúc Khang An nói: “Mấy chục sổ sách của Hộ bộ kia cao thủ tính đi tính lại, tính đến ba ngày, cuối cùng cho ra kết quả: quốc khố Đại Thanh trên thực tế đã sớm không có bạc, vài năm này chi và thu các mặt của triều đình chênh nhau một ngàn vạn lượng bạc!”

A! Hòa Thân tuy rằng biết những người này tính không ra cái kết quả, nhưng cũng tuyệt đối không ngờ tới lại ra kết quả như vậy, vì thế nhìn Phúc Khang An và Lưu Dong, cười nói: “Đây là có chuyện gì?”

“Chuyện gì?” Lưu Dong kinh ngạc nói, “Đây là nói toàn bộ triều đình còn thiếu Hòa đại nhân ngài một ngàn vạn lượng bạc!”

Sao? Bây giờ ta lại thành chủ nợ!

Tuy rằng giật mình, nhưng Hòa Thân trong phút chốc liền hiểu được, đây là duyên cớ chính mình giỏi về làm giả sổ sách! Trong lòng sau một trận đắc ý, nhất thời liền bình tĩnh xuống, cười nói: “ Vậy Hoàng Thượng nói như thế nào?”

Lưu Dong nói: “Hoàng Thượng đầu tiên là không tin, sau đó lại tự mình triệu kiến nhưng người tham gia kiểm tra sổ sách của hộ bộ, sau khi hỏi tỉ mỉ liền bắt đầu chất vấn Tiền Phong Tiền đại nhân!”

“Úc!” Hòa Thân tuy rằng không có ở đó, nhưng hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng được cái không khí khó chịu kia, đường đường là một Đại Thanh đế quốc, lại thiếu của Hòa Thân ta một ngàn vạn lượng bạc, nếu chuyện này truyền ra ngoài, chỉ sợ Càn Long không còn mặt mũi nào xưng là “Thiên cổ nhất đế”!

Còn cái tên Tiền Phong kia, lúc trước luôn miệng nói ta giấu bạc quốc khố, hiện tại lại tự mồm mình nói ra triều đình bây giờ còn thiếu bạc của Hòa Thân ta, đó là cái tình trạng như thế nào chứ!

Ai, cái này gọi là sự thật thắng hùng biện, ai để cho Tiền Phong hắn không có việc đi tìm việc chứ, Càn Long hung hăng phê bình tiểu tử một trận, đó cũng là trừng phạt ngươi đúng tội!

Tưởng tượng đến chính mình tự nhiên thành chủ nợ của Càn Long, Hòa Thân lập tức bắt đầu lâng lâng lên!

Hừ! Ta xem bọn cẩu quan của Mãn Thanh các ngươi ai không phục, ngoan ngoãn khúm núm nịnh bợ với ta thì thôi, nếu dám quan cách ở trước mặt ta, ta sẽ cho các ngươi nôn ra hết tiền ăn của ta, uống của ta; Còn lão tiểu tử Càn Long ngươi nếu không phục, lão tử ta ngày mai phải đi Tử Cấm thành tìm ngươi tính sổ!

conem_bendoianh

Hòa Thân Tân Truyện

Tác giả: Độc Cô Hắc Mã

-----oo0oo-----

Truyện convert hay : Gia Là Bệnh Kiều Được Sủng Ái
Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi