Chương Trước/64Chương Sau

Hoa Và Bướm (Hoa Hoa Hồ Điệp)

Chương 30: Phân tích ký

Bình tĩnh. Phải bình tĩnh.

Mộc Cận nắm tay thật chặt, đang cố nhẫn nhịn không được kích động mà xông tới đấm cho Bạc Tam hai phát.

Bạc Tam đứng giữa cô và Cố Tuấn Nghiêu, cười nhã nhặn lịch sự: “Xin chào, trước đây chưa có cơ hội làm quen chính thức. Tôi là Bạc Thanh Hàn, bạn trai của Tiểu Cận.”

Cố Tuấn Nghiêu nhìn từ trên xuống dưới dò xét, ánh mắt sắc bén lướt qua Mộc Cận, sau đó cũng quay sang Bạc Tam cười nhẹ, vươn tay ra: “Xin chào, tôi là Cố Tuấn Nghiêu.”

Bạc Tam vẫn cười như cũ: “Nghe Tiểu Cận nói anh giúp mẹ cô ấy chuyển chút đồ, cho nên cô ấy bảo tôi cùng đứng đây chờ anh, đợi lát nữa rồi cùng nhau về nhà.”

Mộc Cận trợn trừng mắt khinh bỉ ông chủ đại nhân bịa đặt quá tinh vi, đồng thời cũng cảm thấy kính nể từ tận đáy lòng.

Lừa gạt người khác không khó, cái khó chính là gạt người mà mắt vẫn mở to, càng khó hơn nữa chính là mở to mắt gạt người mà vẻ mặt còn đầy chân thành như thể mình không hề gạt người.

Phải tu luyện bao nhiêu năm mới ra được một yêu nghiệt như vậy đây hả!

Quả nhiên, Cố Tuấn Nghiêu nghe xong lại dùng ánh mắt sắc bén nhìn sang Mộc Cận, đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy, dần dần lạnh lẽo như băng.

Mộc Cận làm việc trái với lương tâm, cũng không dám nhìn anh, chỉ cúi đầu để anh dùng ánh mắt tùy ý xâu xé.

Bạc Tam trái lại rất tự nhiên thoải mái, vòng tay ôm eo Mộc Cận, khẽ kéo cô vào lòng, giọng điệu có vẻ ung dung hớn hở: “Lẽ ra nên mời anh bữa cơm, nhưng thật sự hôm nay còn có việc. Nếu anh không ngại, chúng ta hẹn lúc nào đó cùng đi ăn bữa cơm rau dưa được chứ?”

Trước mặt Cố Tuấn Nghiêu, Mộc Cận quẫn bách chỉ muốn độn thổ ngay lập tức. Cô lườm Bạc Tam một cái rất nhanh, định giãy ra khỏi người anh, không ngờ lực ở tay anh rất lớn, giữ lấy eo cô khiến cô không thể nào nhúc nhích nổi.

Lúc Mộc Cận ra sức muốn vùng ra, chợt nghe thấy tiếng Cố Tuấn Nghiêu thoáng trầm xuống rồi lại cao lên như trước: “Đã như vậy, hôm khác chúng ta lại hẹn. Tiểu Cận, khi nào rảnh thì tìm anh.”

Mộc Cận sững sờ, ngẩng đầu lên nhìn Cố Tuấn Nghiêu. Nét mặt anh vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng cô hiểu rõ, Cố Tuấn Nghiêu như vậy mới thật sự là nổi giận.

Cô nuốt nước miếng, mất tự nhiên vặn tay: “Cố Tuấn Nghiêu…”

Cố Tuấn Nghiêu mỉm cười, quay người lấy từ ghế sau trong xe một chiếc hộp nhỏ đưa cho Mộc Cận: “Của em.”

Bạc Tam giúp cô đỡ lấy, cô xem xét cái hộp rồi hỏi: “Cái gì vậy?”

Cố Tuấn Nghiêu cười: “Có lẽ là món ăn nhẹ mà em thích, cụ thể anh cũng không rõ lắm, em về rồi mở ra xem.”

Anh đang cười nhẹ, nhưng ánh mắt lại không hề có một chút xíu vui vẻ, u ám khiến cô không khỏi khó xử.

Một tay Bạc Tam đỡ chiếc hộp, tay kia vẫn ôm Mộc Cận như trước, mỉm cười với Cố Tuấn Nghiêu: “Ngại quá, chúng tôi xin phép đi trước.”

Cố Tuấn Nghiêu khẽ gật đầu, quay người mở cửa xe.

Mộc Cận thấy anh sắp đi, hung hăng lườm Bạc Tam, giãy ra khỏi tay anh rồi bổ nhào vào cửa sổ xe Cố Tuấn Nghiêu giải thích: “Em bảo…”

Cố Tuấn Nghiêu nhẹ nhàng hạ cửa sổ xe xuống, nghiêng đầu ra nhìn cô, trên mặt hiện lên nụ cười khổ: “Tiểu Cận, em đã lựa chọn rồi thì cũng đừng có hối hận. Trước khi ổn định, anh sẽ giúp em giữ bí mật, cứ yên tâm.”

Mộc Cận liếm môi, cuối cùng chỉ nói một câu: “Cảm ơn anh.”

Cố Tuấn Nghiêu cười: “Cảm ơn cái gì, sau này không hối hận chính là cách cảm ơn anh tốt nhất rồi. Mộc Cận, nếu như ở bên người đó không hạnh phúc, nhớ rõ còn có anh ở đây.”

Mộc Cận mỉm cười gật đầu.

Cố Tuấn Nghiêu hình như nhận ra điều gì đó, lại bổ sung thêm một câu: “Ý anh là, mua bán không thành thì cũng còn tình nghĩa.” (*)

(*)mua bán bất thành nhân nghĩa tại

Rốt cục Mộc Cận bật cười, vươn tay đập nhẹ vào đầu anh: “Biết rồi! Anh lái xe cẩn thận.”

Ai nói người tốt như vậy chỉ là mây bay nơi chân trời? Xin mời nhìn bạn Tiểu Cố, chỉ là thái độ khác thường nên dễ qua mắt người khác, thậm chí rất đơn giản dễ dàng nhưng lại có vẻ như là cố gắng hết sức, lúc muốn ghi tên thi kế toán viên cao cấp thì sơ sơ đã hoàn thành bài thi rồi, vì thế đơn giản khiến cho người khác vô cùng căm phẫn. (*)

(*) ý nói anh làm cái gì cũng xuất sắc một cách dễ dàng nhưng người ngoài nhìn vào lại có vẻ như rất hao tổn tâm trí

Mộc Cận ngồi trong xe Bạc Tam lặng lẽ nghĩ ngợi.

Thấy cô không nói gì, Bạc Tam cũng không vui. Nhân lúc chờ đèn đỏ, anh vươn tay vò rối tóc cô, không nhìn cô mà vẫn nhìn chăm chú vào bảng điện tử đếm ngược, hỏi: “Lại đang suy nghĩ gì vậy?”

Hôm nay vốn không có chuyện gì thì trong lòng Mộc Cận cũng đã không yên, vừa rồi lại thấy Bạc Tam không biết điều mà còn khiến tình hình tệ hơn, cô cắn môi dưới, ánh mắt “tiểu Lý phi đao” đâm tới.

Bạc Tam chỉ chú ý vào tình hình giao thông phía trước, hoàn toàn không biết đang có sóng điện oán giận xuyên qua người mình. Chờ mấy giây thấy người bên cạnh không có động tĩnh, anh nhịn không được quay đầu sang, đã thấy Mộc Cận đang giận dữ trừng mắt lườm mình.

Anh phì cười, hỏi: “Lại nghĩ cái gì đây?”

Mộc Cận thở dài, chuyển tầm mắt ra phía trước: “Hôm nay em nghe được mấy tin đồn hành lang. Anh muốn nghe thử không?”

“Sao?” Bạc Tam rất hứng thú, “Nói thử xem.”

“Câu chuyện thứ nhất là về một con gấu trúc 囧囧 thần thánh.” Mộc Cận mặt không đổi sắc nói, “Gấu trúc vốn ở trong rừng rậm, sau này thì bị nuôi nhốt. Người nuôi nhốt nó thực ra cực kỳ không thích hai cái mắt thâm quầng của gấu trúc, mỗi ngày đều coi việc hành hạ đánh đập gấu trúc làm vui, lúc nào vui vẻ thì cho nó hai cây trúc, không vui thì mười ngày nửa tháng cũng không thèm liếc mắt tới nó một cái.”

“Sau đó thì sao?” Khóe miệng Bạc Tam hơi run run.

“Sau một thời gian dài, gấu trúc đã quen với việc bị hành hạ đó. Sau đó, gấu trúc bị ngu muội. Sau đó nữa, gấu trúc lại có thể không hề biết trên thế giới này có một loại hành vi gọi là chạy trốn.” Mộc Cận tiếp tục kể.

“Hả?” Bạc Tam khẽ quay đầu sang, nhướng mày nhìn Mộc Cận.

Cô nói tiếp: “Câu chuyện này nói cho chúng ta biết, không phải chỉ có người mới bị ngu muội, thực ra động vật cũng có thể bị ngu muội như thế.”

Bạc Tam không nhịn được khẽ cười, hơi giảm tốc độ, nghiêng đầu nhìn Mộc Cận.

“Câu chuyện thứ hai là về một con bướm.” Mộc Cận nhìn chăm chăm vào đèn sau màu đỏ của xe trước, “Nói theo lẽ thường, bướm là loài động vật phải đến mùa hè mới có, nhưng con bướm này kì quái hơn, cứ tưởng nhầm là mùa đông lạnh không chết người nên chăm chăm từ ngoài hành tinh di dân tới.”

Khóe miệng Bạc Tam lại run rẩy.

“Trước mặt phần lớn các loài hoa, con bướm này rất nghiêm túc. Nó không đồng ý cho bất kỳ bông hoa nào vây xem, không đồng ý cho bất kỳ bông hoa nào trêu ghẹo, đối với tất cả những bông hoa có ý đồ gây rối đều như gió thu cuốn hết lá vàng, đều lạnh lùng vô tình, đương nhiên trong lúc đó, vô hình trung cũng cự tuyệt rất nhiều hoa cúc.” Mộc Cận nghiêm túc nói, “Thế nhưng một ngày, có một cây cỏ đuôi chó không cẩn thận đụng phải con bướm này, lại không cẩn thận trông thấy khuôn mặt tươi cười ngàn năm hiếm gặp của con bướm, lại không cẩn thận đã tiếp nhận con bướm như một cơn gió xuân, như đồng chí cách mạng ấm áp. Vì vậy, cây cỏ đuôi chó rất không có khí phách, đã bại trận.”

“Nhưng một hôm, cỏ đuôi chó bất ngờ phát hiện thật ra con bướm không chỉ thổi gió xuân với một mình mình. Thực ra con bướm có tấm lòng yêu thương bao la của người ngoài hành tinh, vì thế cỏ đuôi chó lại một lần nữa thất bại.”

“Câu chuyện này nói cho chúng ta biết…” Mộc Cận tổng kết, “Không chỉ có người mới ngu muội, thật ra thực vật cũng có thể bị ngu muội như thế.”

Vừa đúng lúc lại đèn đỏ, Bạc Tam dừng xe, hơi cúi người về phía Mộc Cận, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô. Vẻ mặt anh như cười mà không phải cười, đáy mắt như tràn ngập sương mù: “Mộc Cận, em yêu anh rồi.”

Mộc Cận mãnh liệt ngẩng đầu lên, khoảng cách không đến năm mươi centimet nhìn Bạc Tam vài giây, đảo mắt, lại nhìn lên đèn đỏ ở phía trước, cất giọng trầm thấp không rõ ràng: “Đúng, em yêu anh mất rồi. Nhưng đây không phải mấu chốt, mấu chốt ở chỗ, anh không yêu em.”

Bạc Tam bật cười, lùi về ghế của mình, bấm nút đóng cửa sổ xe đang mở một nửa lại, chỉ để một khe thông khí rất nhỏ.

Mộc Cận hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn không thể nào bình tĩnh: “Bạc Tam, anh đối với em không bình thường. Tuy không biết là vì sao, nhưng em có thể cảm thấy là anh đối với em không như bình thường. Em vào Thực Huy lâu như thế, nghe được rất nhiều chuyện đồn đại, chưa từng nghe thấy anh có thể nhẫn nại ở cùng một người phụ nữ nào. Nhưng mà… Tại sao lại là em?”

Bạc Tam nghiêng đầu nhìn cô, nhướng mày, khóe miệng nở nụ cười nhẹ: “Lần đầu tiên anh gặp em là khi nào?”

Mộc Cận ngẩn ra: “Ở trường học, em tát anh một cái.”

Bạc Tam lại khởi động xe, ánh mắt như xa xăm, đầu mày hơi nhíu lại, như đang suy nghĩ gì đó, nói: “À, là ở trường học. Một cái tát đó của em rất mạnh, rõ ràng bản thân sợ muốn chết rồi mà còn giả vờ tỏ ra hung dữ. Mộc Cận, điệu bộ của em như là thỏ trắng nhỏ khoác lên mình vẻ ngoài sói xám, kích động ý muốn bảo vệ cùng lòng tham chiếm hữu của anh. Lúc đấy anh đã nghĩ, không có người nào là anh không thể chiếm được, kể cả lúc đó luôn miệng nói không thèm nhìn đến em.”

“Sau đó?”

“Không có sau đó, một hai lần qua lại tiếp xúc nhiều hơn, có thể thấy em đúng là một sinh viên. Hầu như không có bụng dạ gì, đơn giản trong sáng, rất thú vị. sau đó, em tới Thực Huy thực tập.” Khuôn mặt Bạc Tam dần dần hiện lên nét vui vẻ, “Anh dùng sức quyến rũ đặc biệt của mình, thành công chinh phục em.”

Hả… Xí! Mộc Cận phản ứng trước tiên.

Cũng may Bạc Tam không thấy được vẻ mặt run rẩy của cô, khẽ cười một tiếng, nói tiếp: “Nhưng mà đến bây giờ, trái lại anh cảm thấy quyết định lúc đầu của anh rất chính xác. Em phải ở bên anh.”

Em phải ở bên anh.

Khí thế của ông chủ đúng là quá mạnh mẽ, Mộc Cận hơi đỏ mặt, suýt nữa bị câu nói nhẹ nhàng này tiêu diệt trong nháy mắt.

Nhưng một giây sau cô đã tỉnh táo lại.

“Cho nên, đây là lý do mà lần đầu tiên anh gặp em đã có thể gọi được tên của em sao?” Những lời này hoàn toàn không kịp suy nghĩ, gần như buột miệng nói ra.

Chương Trước/64Chương Sau

Theo Dõi