Saved Font

Trước/113Sau

Hoàng Phi Ham Sắc Cả Tài

Chương 29: Nếu Không Thì Chơi Ác Hơn Chút Đi

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tô Diễm nghe xong, vẻ mặt như bình thường, đáp cực kỳ quả quyết.

“Được thôi.”

Tiêu Vân Hạo thấy như vậy, không khỏi bất đắc dĩ cười một tiếng, rốt cuộc là nha đầu này lấy lá gan từ đâu ra.

Nghĩ đến đây, hắn ta cũng không còn nhiều lời nữa, an vị trên ghế làm quần chúng.

Thái Trác đi đầu cầm lấy cung tiễn định bắn vào cái bia mà cung nhân mang đến, lại bị Tô Diễm cản lại.

“Tô Diễm, ngươi làm gì vậy, chẳng lẽ hối hận rồi? Nói cho ngươi biết, bây giờ ngươi có hối hận cũng không kịp.”

Tô Diễm hất cằm lên: “Lời mà bổn hoàng tử phi đã nói ra chưa bao giờ có đạo lý thu hồi, chỉ có đều bắn bia ngắm đơn giản như thế này thật sự không thú vị, không bằng chúng ta chơi ác hơn một chút đi.”

Thái Trác nhíu mày, có hơi khó hiểu.

“Ác hơn?”

Tô Diễm cầm lấy quả táo mình vừa mới lấy xuống từ chỗ Tiêu Kì Lăng, đè lên trên đỉnh đầu của mình.

“Chúng ta làm bia cho đối phương, ai bắn trúng giữa quả táo thì người đó thắng.”

Cô vừa mới nói xong, trong nháy mắt hiện trường liền lặng ngắt như tờ.

Tiêu Kì Lăng vẫn đứng bên cạnh, đôi mắt đang rũ xuống lưu chuyển một luồng sáng âm u quỷ dị, dường như có thể thấy chút hứng thú lóe lên, nhưng lại nhanh chóng biến mất.

Nụ cười trên mặt của Tiêu Vân Hạo ngồi ở bên cạnh cũng dừng hẳn.

Hắn ta nói: “Thất đệ muội, làm như vậy hình như có hơi quá rồi.”

Tô Diễm gật đầu biểu thị đồng ý.

“Đúng vậy đó, để một nữ tử như ta đây đến làm bia trước đúng là có hơi quá rồi. Thái công tử là nam nhi, đương nhiên hắn ta trước.”

Nói xong, cô liền đặt quả táo ở trên đầu Thái Trác, tiện thể cầm lấy cây cung ở trong tay hắn ta, đứng ở bên cạnh thử thử.

Cây cung này có hơi nặng, nhưng mà Tô Diễm có thể kéo được, có điều là lúc này biểu hiện của cô vô cùng phí sức, dường như kéo dây cung ra cũng là một vấn đề rất khó khăn.

Thái Trác mở to mắt nhìn: “Ngươi... không phải là ngươi không biết bắn cung đó chứ.”

Tô Diễm ngẩng đầu lên nhìn hắn ta, trên mặt đầy vẻ vô tội: “Ta đâu có nói là ta biết.”

“Ngươi... ngươi không biết bắn cung còn kêu ta làm bia, không phải là ngươi đang chơi lão tử à?”

Tô Diễm buông tay nói.

“Không phải là ngươi cũng không hỏi à? Với lại chúng ta đã nói rõ quy định rồi, chẳng lẽ Thái công tử muốn thay đổi?”

Có nhiều người ở đây như thế, làm sao Thái Trác có thể đổi ý được chứ, hắn ta mấp máy môi, vì đã cược rồi, cuối cùng vẫn đội quả táo rồi đứng ở vị trí tấm bia.

Trong lòng nghĩ thầm, có lẽ là nữ nhân này ngay cả dây cung cũng kéo không ra, chứ đừng nói chi là bắn tên, hắn ta sợ cái quái gì?

“Đến đây, bổn công tử chuẩn bị xong rồi.”

Tô Diễm thấy con cá ngu ngốc đã mắc câu, cũng không còn ngụy trang nữa, nhẹ nhàng linh hoạt kéo dây cung ra, ngược lại làm Thái Trác kinh ngạc kêu to một tiếng.

“Ngươi, tại sao ngươi lại có thể kéo được nó?”

“Ta nói này Thái công tử, ngươi có thể đừng nói nhảm nhiều như vậy không, tất cả mọi người đều đang chờ chúng ta so tài.” Lúc nói chuyện, Tô Diễm đã nâng cung tên ngắm ngay vào Thái Trác.

Nhìn thấy mũi tên sắc bén đó nhắm vào mình, Thái Trác vô thức kẹp chặt hai chân, không biết tại sao hắn ta đột nhiên thấy hơi sợ.

Chỉ nghe vèo một cái!

Mũi tên thứ nhất bắn ra, lại xiêu xiêu vẹo vẹo bắn tới gần chân Thái Trác.

Thái Trác thở phào một hơi, nhưng mà một hơi này còn chưa thở xong thì đã nghe Tô Diễm nói.

“Thật là, kỹ thuật bắn cung của ta chẳng ra làm sao hết, Thái công tử cẩn thận chút nha, nếu như ta bắn lệch bắn vào chỗ không nên bắn, ta cũng không biết đâu đó.”

Nói xong, cô còn nheo mắt nhìn vào đũng quần của Thái công tử, không nói cũng rõ ý gì.

Vẻ mặt của Thái Trác lập tức chìm xuống...

“Tô Diễm, ngươi dám.” Thái Trác tức giận quát lên.

Tô Diễm cười cười, con ngươi rất xinh đẹp, trong nháy mắt làm cho người ta không để ý đến gương mặt xấu xí đó của cô.

“Mọi người đều biết Tô Diễm ta chính là một cây củi mục vô dụng, Thái công tử đã đồng ý so tài với ta, chắc hẳn cũng biết chuyện này, nếu như Thái công tử lo lắng bị thương, bây giờ đổi ý cũng được, trực tiếp dập đầu xin lỗi với thất hoàng tử của bọn ta là được.”

“Xin lỗi hắn ta, phi! Đến đây, bổn công tử không sợ, ngươi cứ bắn đi.” Thái Trác không tin là Tô Diễm thật sự làm mình bị thương ở trước mặt nhiều người như thế.

Chỉ tiếc là lần này Thái Trác thật sự nghĩ sai rồi.

Trước/113Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nông Nữ Có Ruộng: Nương Tử, Rất Bưu Hãn