Saved Font

Trước/113Sau

Hoàng Phi Ham Sắc Cả Tài

Chương 69: Nhìn Thấu

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tô Diễm thấy cá đã cắn câu, chậm rãi bước lên, tiến tới bên tai Lục thị. Không biết là cô nói cái gì, chỉ nhìn thấy sắc mặt của Lục thị bắt đầu có thay đổi, lúc đầu là hoang mang khó hiểu, sau đó là vẻ hoảng sợ.

Lục thị che miệng, mở to mắt.

“Như vậy... thật sự được không?”

Mặc dù trên mặt Tô Diễm vẫn mang theo nụ cười, nhưng mà lại không hề nói đùa chút nào, cô nói: “Đương nhiên được.”

Lục thị căng thẳng nắm chặt cái khăn lụa ở trong tay: “Nhưng mà... ta vẫn cảm thấy có hơi lo lắng, làm như vậy có thể bị phát hiện không đây.”

Tô Diễm cụp mắt suy nghĩ một hồi lâu: “Vậy thì cứ từ từ thôi, có đôi khi đánh bại kẻ thù không phải là cần tốc độ như thế nào, mà là quá trình, quan trọng cũng là kết quả.”

Lục thị suy nghĩ, sau đó hít vào một hơi thật sâu.

“Được, ta đã biết đề nghị của Lạc cô nương rồi, ta sẽ suy nghĩ cho thật kỹ.”

Tô Diễm không vội, Lục thị chỉ là một hậu trạch phụ nhân, tin tức mà nàng ta có thể biết liên quan đến Từ thừa tướng không nhiều lắm, nhưng mà dù sao thì cũng tốt hơn là không có.

Kê một đơn thuốc giải độc cho Lục thị, Tô Diễm không dám tiếp tục ở lại phủ thừa tướng lâu.

Sau gần nửa canh giờ, lúc Tô Diễm đi ra khỏi cửa sau phủ thừa tướng bước vào hẻm nhỏ, có một bóng dáng hắc y nhân lặng lẽ đi theo.

Buổi tối, hắc y nhân xuất hiện trong thư phòng Từ thừa tướng.

“Tướng gia.” Hắc y nhân quỳ trên đất chắp tay với Từ thừa tướng.

Từ thừa tướng quay người lại nhìn hắn, đôi mắt lạnh lẽo nheo lại hỏi.

“Hắc Ưng, có quan sát được gì không?”

Mắt Hắc Ưng lóe lên, đôi môi khẽ nhếch, hình như là có chút khó nói.

Sắc mặt Từ thừa tướng càng lạnh hơn: “Nói!”

“Tướng gia, thuộc hạ vô dụng đã để mất dấu rồi.”

Từ thừa tướng hơi sửng sốt, sau đó lại nhíu mày, có vẻ khó hiểu: “Mất dấu, sao có thể chứ? Nữ tử đó không biết võ công, cho dù biết thì cũng chỉ có công phu mèo ba chân, chẳng lẽ còn có thể hơn ngươi nữa à? Sao có thể mất dấu?”

Sắc mặt của Hắc Ưng có chút không tốt.

“Hồi bẩm tướng gia, thuộc hạ cảm thấy có người cố ý dẫn thuộc hạ đi nhầm đường.”

“Ý của ngươi là có cao nhân đang giúp đỡ nàng ta..." Từ thừa tướng nói, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, như là bắt đầu rơi vào trầm tư.

Mà đúng lúc này ở bên ngoài đột nhiên truyền đến âm thanh, lại là Lục thị.

“Phụ thân, người vẫn còn chưa ngủ ư? Con dâu có nấu canh tổ yến nấm tuyết cho người, muốn bồi tội chuyện ngày hôm nay với phụ thân.”

Sao lúc này Lục thị lại đột nhiên đến đây, Từ thừa tướng cảm thấy không thích hợp, nhưng mà cũng không trực tiếp đuổi Lục thị đi, mà là khoác tay với Hắc Ưng ở bên cạnh, sau đó khẽ nói.

“Vào đi.”

Lục thị nhận lấy cái khay ở trong tay tỳ nữ, đi vào trong thư phòng, sau đó khéo léo đặt chén canh xuống.

Trong nháy mắt đặt chén canh xuống, khóe mắt Lục thị còn liếc nhìn xung quanh, lúc ánh mắt lướt qua bàn đọc sách ở trước mặt Từ thừa tướng thì lại nhanh chóng thu hồi, làm như không có chuyện gì xảy ra.

“Phụ thân, hôm nay con đã gây ra chuyện không hay cho phủ chúng ta, con cũng đã cho người bán tỳ nữ đó ra ngoài, mong là phụ thân sẽ không tức giận, sau này con nhất định sẽ không gây chuyện làm phụ thân phiền lòng nữa.”

Bởi vì cúi đầu, Lục thị không biết lúc này Từ thừa tướng có biểu cảm gì, chỉ có thể nghe ông ta nói.

“Được rồi.”

Bình thường Lục thị cũng rất ít trò chuyện với Từ thừa tướng, bây giờ lại không có lời nào để nói, đứng một hồi, nàng ta cảm thấy mình vô cùng mất tự nhiên, đang định cáo lui với Từ thừa tướng.

Lại nghe thấy giọng nói yếu ớt của Từ thừa tướng lên tiếng: “Nữ nhân kia, các ngươi đã gặp nhau mấy lần?”

Trước/113Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Y Độc Phi Không Dễ Chọc