Saved Font

Trước/113Sau

Hoàng Phi Ham Sắc Cả Tài

Chương 77: Là Ngươi

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
“Tướng gia, nữ nhân chết tiệt này tỉnh rồi.” Bóng đen cung kính bẩm báo với Từ thừa tướng.

Tô Diễm mở mắt ra, chỉ nhìn thấy lúc này mình đang bị nhốt trong ngục sắt.

Nhưng mà cô vẫn nghe thấy âm thanh nước chảy róc rách truyền đến từ bên ngoài, cô nghĩ ở đây chắc không phải là kinh thành, mà là một lao ngục bí mật do lão hồ ly này tự xây nên.

Ở cửa nhà lao, Từ thừa tướng đã đi đến gần, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô.

“Bổn tướng còn tưởng là cô có bản lĩnh lớn tới cỡ nào, chút công phu mèo quào cũng dám đến trêu chọc bổn tướng, không phải là bây giờ đã rơi vào trong tay ta đó à? Nói đi, mật thư chân chính đang ở đâu, nói ra rồi thì bổn tướng có thể tha cho ngươi một cái mạng.”

Tha cho cô một mạng hả?

Lão hồ ly này thật sự cho rằng Tô Diễm là tân thủ mới gia nhập giang hồ, nếu như bây giờ mình giao mật thư, một khắc sau thi thể liền có chỗ khác biệt, không bằng giả vờ như không biết gì hết, nói không chừng... đến lúc đó còn có thể moi ra được chút gì đó từ trên người lão hồ ly này.

Mặc dù bây giờ không có thu hoạch gì, nhưng mà từ thái độ quan tâm của Từ thừa tướng đối với mật thư thì Tô Diễm liền có hứng thú hơn đối với nội dung của mật thư.

“Mật thư không có trên người ta.” Tô Diễm cười nói, dù cho chật vật, nhưng mà cô vẫn bình thản như cũ, làm cho Từ thừa tướng cảm thấy khó chịu.

Ông ta thấy Tô Diễm đúng là một người khó giải quyết, lại không hiểu thân phận của cô, muốn uy hiếp cô thì cũng không có gì để uy hiếp.

Mấp máy môi, Từ thừa tướng đưa mắt nhìn Hắc Ưng ở bên cạnh: “Trông chừng nàng ta thật cẩn thận, bổn tướng về trước, chờ giải quyết chuyện trong tay xong rồi thì sẽ đến đây thẩm vấn sau.”

“Vâng tướng gia.”

Từ thừa tướng và Hắc Ưng cùng rời khỏi nơi này, chỉ để lại mấy tên thuộc hạ coi chừng ở bên ngoài.

Tô Diễm nhìn xung quanh, ở đây ngoại trừ có mỗi lối ra là cửa nhà lao thì chỉ còn lại cửa sổ trên mái nhà, có điều cửa sổ trên mái nhà thật sự quá nhỏ, nhìn có vẻ như chỉ lớn bằng cái đầu người, căn bản không thoát khỏi được.

Thôi đi, hành sự tùy theo hoàn cảnh, dù sao thì Từ thừa tướng vẫn không cần tính mạng của cô.

Mà bây giờ Tô Diễm dự định nghỉ ngơi cho thật tốt, lúc nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên lại nghe thấy có tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài. Lúc này, cô mới cảnh giác mở mắt nhìn ra bên ngoài.

Chỉ nhìn thấy một khắc sau có người mang theo một hộp đồ ăn, cẩn thận từng li từng tí đi vào từ bên ngoài.

“Tô Diễm nhìn người đến, nhíu mày, ngược lại cũng có chút bất ngờ.

“Là ngươi..."

Lục thị nhìn Tô Diễm, vẫn là bộ dạng áy náy như cũ, thậm chí còn không dám nhìn cô.

“Lạc cô nương, ta đến đây ghé thăm ngươi một chút.”

Thủ vệ hắc y nhân ở bên cạnh thấy Lục thị đi tới, đến cùng cũng không nói thêm gì.

Lục thị lấy ra hai thỏi bạc đưa cho bọn họ: “Để ta và Lạc cô nương nói vài câu với nhau, rất nhanh sẽ xong thôi.”

Đám hắc y nhân cũng không sợ Lục thị sẽ làm ra chuyện gì, dù sao thì xung quanh đều là người của bọn họ, cho nên lúc nhận được bạc thì ném lại một câu: “Nói gì nói nhanh đi.”

Sau đó liền lui chân ra khỏi nhà lao.

Lục thị đặt hộp cơm ở trước cửa nhà lao, lại tự mình dọn đồ ăn ở trong ra, thậm chí còn đưa đũa cho Tô Diễm.

“Lạc cô nương dày vò lâu như thế, chắc cô cũng đói bụng rồi, ăn nhanh đi.”

Tô Diễm mặt không đổi sắc nhìn một loạt các hành động của Lục thị, chỉ cảm thấy buồn cười, cô giúp nữ nhân này không ít chuyện, mặc dù ban đầu cũng mang theo mục đích, nhưng mà cô chưa từng nghĩ sẽ để cho Lục thị chết.

Ngược lại là Lục thị không khôn ngoan khéo léo, thế mà lại phản bội đứng về phe Từ thừa tướng, đối phó với mình, đúng là lúc trước mắt bị mù rồi.

Bởi vì trong lòng khinh thường, cho nên Tô Diễm không nhận lấy đũa Lục thị đưa qua, cô chỉ nói.

“Mang đi đi, ta không đói bụng.”

Lục thị thở dài một hơi, thế mà còn muốn khuyên Tô Diễm: “Lạc cô nương, ta không biết rốt cuộc là ngươi có thân phận gì, cũng không biết lúc đó ngươi tiếp cận ta có phải là bởi vì mật thư không. Nói tóm lại, trong lòng ta vẫn rất cảm kích ngươi.”

“Có điều bây giờ ngươi đã dây vào vũng bùn, chẳng lẽ không có ý định tự vệ, còn khăng khăng muốn giữ bức mật thư kia?”

Tô Diễm nghe thấy lời nói của Lục thị, khóe miệng giật giật.

“Ta thật sự cho rằng Từ phu nhân đến đây thăm ta, không ngờ là ngươi đến đây giúp Từ thừa tướng khuyên ta giao mật thư ra, đúng là vừa đấm vừa xoa mà.”

Lục thị nghe vậy thì vội vàng khoát tay: “Không không không, phụ thân không biết ta đến đây đâu, ta chỉ là có lòng muốn khuyên nhủ ngươi với thân phận là bằng hữu.”

Tô Diễm càng ngày càng cảm thấy nực cười.

“Từ phu nhân, ta biết ngươi phản bội là bởi vì lão hồ ly Từ thừa tướng lấy an nguy của người nhà ngươi ra uy hiếp ngươi, nhưng mà ngươi thật sự cho rằng sau khi ta giao mật thư ra rồi thì ông ta sẽ thả ta ra, thậm chí còn bỏ qua cho ngươi hả?”

Nói rồi, Tô Diễm lại ngước mắt nhìn gương mặt ảm đạm của Lục thị, lại nói tiếp.

“Lão hồ ly kia là người như thế nào, ngươi đã ở phủ thừa tướng nhiều năm như thế, chắc là hiểu rõ hơn ta? Với lại trên người của ngươi bị hạ độc là do ai hạ? Vì sao lại phải hạ? Trong lòng của ngươi tựa như gương sáng, tại sao lại phải lừa mình dối người làm gì?”

Lục thị bị những câu hỏi liên tiếp của Tô Diễm làm thay đổi sắc mặt, đũa ở trong tay không nhịn được mà chấn động rơi xuống đất.

Trước/113Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Siêu Phẩm Y Tiên