Chương Trước/86Chương Sau

Hồi Ký Thời Không

Chương 1: Hào Môn Đấu Đá (1)

Đường Hi mở mắt, thứ cô nhìn thấy đầu tiên sau khi tỉnh dậy là một trần nhà màu trắng, nhìn trái ngó phải cũng là màu trắng, nhìn xuống thân mình đang mặc quần áo bệnh nhân, Đường Hi rốt cuộc minh bạch mình đang ở bệnh viện.

Cô thầm than thì ra đây là cảm giác tỉnh dậy ở bệnh viện trong tiểu thuyết, nhưng khi nhớ lí do cô ở đây, Đường Hi liền không cười nổi nữa. Cô nhủ thầm trong lòng:

"Ài, tại sao lại không chết cơ chứ, trên mạng quả nhiên là lừa người!"

Đường Hi đã tự sát!

Đúng vậy, cô cắt tay tự sát nhưng bất thành, cuối cùng xuất hiện ở đây. Nhưng khi Đường Hi vừa đưa tay lên xem, cánh tay hoàn toàn không có vết sẹo như cô tưởng tượng, cô chấn kinh mở to mắt.

Một vết cắt sâu như vậy không có khả năng không để lại dấu vết nào.

Như nhận ra điều gì bất thường, cô quyết định giả ngu mà chống tay muốn ngồi dậy, nhưng cơ thể rã rời khiến cô ngã xuống giường bệnh.

Xem ra không di chuyển được rồi.

Liếc mắt nhìn thử màu tóc mình, giờ có thể xác định thân thể này chắc chắn là của người khác, còn cô ở thế giới cũ có lẽ đã chết rồi.

Đường Hi quyết định nằm ngay ngắn trên giường, không ngừng nghĩ xem cô nên làm gì tiếp theo.

Cô vốn không biết mình tên gì, đang ở trong tình huống nào, đành phải tự cố gắng quan sát khắp nơi, bất chợt cánh cửa bỗng mở ra, một thiếu nữ tầm 18, 19 tuổi bước vào.

Thiếu nữ đó thật sự rất đẹp. Mái tóc đen mướt được buột gọn gàng, gương mặt nhỏ nhắn hồng hào tô điểm cho đôi môi đỏ mọng. Thân hình mĩ miều được bọc bởi một bộ váy thuần trắng, cả người đều toát lên vẻ thanh thuần năng động khó gặp, theo mỗi bước đi của cô nàng lắc tay kêu leng keng.

Diện mạo này tựa như tiên nữ hạ phàm!

Trong trí nhớ, hình như cô chưa gặp người này, bèn mở miệng định hỏi, lời còn chưa kịp nói ra Đường Hi đã trực tiếp cứng đờ, cô trợn mắt nhìn chằm chằm người vừa đi vào.

Thứ khiến cô kinh hoảng tất nhiên không phải là giá trị nhan sắc cao ngất ngưỡng của thiếu nữ lạ mặt kia mà là một cái bảng kì lạ trên đầu thiếu nữ.

[Tên: Tô Phương Phương

Tuổi: 19

Giới tính: Nữ

Thân thế: Bạn thân của Lý Nhiễm

Trạng thái: Bất mãn.]

Khi Đường Hi đang nghi ngờ mình mở mắt sai cách, một âm thanh máy móc vang lên.

[Xin chào kí chủ, hệ thống 1802 hân hạnh được phục vụ.]

***

Đường Hi bị dọa không hề nhẹ.

Tuy cô thường xuyên đọc được trong tiểu thuyết những tình huống như vậy nhưng khi nó xảy ra ngay trước mắt vẫn có chút sững sờ. Cô thở phù phù, miễn cưỡng chấp nhận hiện thực mình sỡ hữu hệ thống sau khi sống lại, bất tri bất giác Tô Phương Phương đã đến cạnh cô, cô nàng huơ huơ tay trước mặt cô hỏi han.

"Nhiễm Nhiễm? Cậu có ổn không, sao thẩn thờ ra vậy? Này!"

"T-tớ không sao. Cậu đến lúc nào vậy?"

Cô vẫn chưa thể quen được tên gọi khác của mình, mở miệng có chút lắp bắp. Tô Phương Phương bĩu môi trả lời cô nàng đã đến thăm cô mấy hôm rồi, chỉ là cô chưa tỉnh.

Một bên nói chuyện với cô nàng, một bên Đường Hi suy nghĩ trao đổi với hệ thống, tuy lúc đầu mù mờ không chắc chắn nhưng giờ cô đã minh bạch.

Cô xác thực đã chết rồi.

Thân thể này quả nhiên không phải của cô.

Từ nãy đến giờ Đường Hi vẫn luôn băn khoăn về một số điểm đáng ngờ, bởi vì cả dung mạo, dáng dấp đều khác xa cơ thể cũ, người này còn nhỏ tuổi hơn cô.

Đường Hi vốn tưởng mình chỉ xuyên không, nhưng có thêm một cái hệ thống đúng là ngoài ý muốn.

"Tô Phương Phương, tớ đã...bất tỉnh bao lâu rồi?"

Cô nàng kì quái liếc nhìn Đường Hi, "Cậu bị sao thế? Sao tự dưng lại gọi 'Tô Phương Phương'? Không phải đầu bị hỏng rồi chứ?"

"..."

Cô thật sự không biết nên nói sao mới phải!

Đường Hi thật muốn ngửa mặt lên trời phun một ngụm máu, lại phải nhịn xuống, khẩn cầu hệ thống.

"Hệ thống, ngươi không cần giới thiệu, cho ta biết hoàn cảnh hiện tại a!"

[Tiến hành tiếp nhận kí ức Lý Nhiễm?

Đồng ý/Từ chối]

Đường Hi không dám chậm trễ, ngay lập tức đồng ý, kí ức đang chậm rãi tải về, chắc tầm 2-3 phút nữa mới hoàn tất, cô đành câu giờ cho hệ thống.

"Không, không có gì. Tớ lỡ gọi nhầm thôi."

Tô Phương Phương trông không tin lời cô, nhưng cũng không truy cứu. Đường Hi thở phào, nói nhiều sai nhiều, cô thật sự không muốn bị nghi ngờ thêm lần nào nữa đâu!

"Cậu đã ngủ năm ngày rồi, có biết Cố Triết và tớ rất lo lắng cho cậu không? Thôi, mau ăn cháo đi, mấy ngày nay cậu đều sống nhờ dịch dinh dưỡng đấy."

Cô nàng đặt chén cháo lên chiếc bàn trước giường bệnh, cực kì săn sóc muốn đút cho cô ăn. Đường Hi thầm cảm tạ Tô Phương Phương chu đáo, vì cô không muốn cử động chút nào.

Khi đổ bệnh liền có mỹ nữ ở cạnh chăm sóc chu đáo, Đường Hi cảm thấy đàn ông trên thế giới này đều sẽ ghen tỵ với mình.

Nhưng rất nhanh sau đó cô bị vả mặt.

[Xin nhắc nhở ký chủ trong thức ăn có độc, nếu ăn sẽ gây tử vong trong 24 giờ.]

Đường Hi: (╯°Д°)╯ ┻━┻

Ngọa tào!!!

Hệ thống, ta nguyền rủa ngươi!!

Sao không nói sớm hơn? Muốn ký chủ của ngươi bỏ mạng ở đây à!

Đường Hi chỉ hận không thể băm thịt hệ thống ngay bây giờ, hiện tại cô đã nuốt mất một ngụm cháo rồi, còn đang muốn khen ngon lắm thì bị dội một chậu nước lạnh như vậy.

Cô cố giữ bình tĩnh, liều mạng ho khan, ho đến cổ họng ẩn ẩn đau mới dừng lại. Tô Phương Phương hơi ngạc nhiên, sau đó vội vỗ lưng Đường Hi, lo lắng.

"Nhiễm Nhiễm, cậu bị làm sao vậy? Ổn chứ hả?"

"T-tớ ổn, chỉ là cổ họng hơi đau một chút. Khụ khụ, cậu, cậu rót giúp tớ một ly nước đi."

Ổn cái đầu cô!

Đầu độc người khác còn tốt bụng hỏi han, lương tâm cô không thấy đau hả??

"Được được, cậu ở đây ăn đi, tớ đi lấy nước cho cậu."

***

Khi Tô Phương Phương đi rồi, Đường Hi cực kì muốn mở cửa sổ phòng bệnh, dứt khoát đem chén cháo đổ đi, nhưng cô không thể làm vậy.

Tất nhiên dù có ngon hơn nữa cô một chút cũng không muốn ăn!

Chỉ là ở góc phòng có một cái camera vẫn luôn quang minh chính đại nhìn chằm chằm vào cô, mà cô càng phải giả vờ không quan tâm, lòng thật sự đau như cắt.

"...Hệ thống, nếu tôi chỉ ăn mấy muỗng thì có chết không?"

[Nếu chỉ như vậy thì sẽ không chết, nhưng vẫn sẽ trúng độc. Ký chủ, cô xác định?]

"Đành phải liều mạng chứ sao!"

Đường Hi nuốt cháo trong nước mắt, xong thì ra vẻ no rồi. Cô đặt chén lên kệ tủ bên cạnh, kéo chăn nằm thẳng, vờ như mình đang muốn ngủ, cô bây giờ chỉ muốn tránh cùng Tô Phương Phương nói chuyện.

Sau khi tiếp nhận kí ức của Lý Nhiễm, Đường Hi sâu kín cảm thán.

"Không ngờ một câu chuyện tình yêu cẩu huyết điển hình vậy mà có thật. Mới tốt nghiệp không lâu mà đã điều hành cả một tập đoàn, vậy cũng quá ảo rồi!"

Ngoài ra việc này cũng thật kì diệu. Kí ức xuất hiện trong đầu cô không giống như xem qua một bộ phim, mà là một cuốn sách cô thuộc làu làu từ khi nào, khi cần thì sẽ nhớ, tiện lợi vô cùng.

"Hệ thống?"

[Ký chủ, có việc gì sao?]

"Ngươi là hệ thống, vậy hẳn có bảng tư liệu của ký chủ?"

Ngay sau đó, trước mắt cô xuất hiện một màn hình kỹ thuật số trôi nổi giữa không trung. Đường Hi hỏi về bảng tư liệu vì cô biết camera chả thể nào thấy được nó đâu, xem xong cô liền nhắm mắt lại.

[Số hiệu: 1802

Tên: Đường Hi (nhiệm vụ giả thực tập)

Tuổi: 22

Giới tính: Nữ (có thể thay đổi)

Tiến độ vòng kiểm tra: 0/3

Nhiệm vụ trước mắt: Hào môn đấu đá

Thân phận hiện tại: Đại tiểu thư của Lý gia, 19 tuổi, hiện đang là sinh viên trường đại học Tây Đức, đồng thời là vị hôn thê của Cố Triết.

Nguyện vọng:

1. Bắt Tô Phương Phương, Cố Triết trả giá.

2. Bảo vệ Lý gia, đền ơn nuôi dưỡng cho cha mẹ Lý Nhiễm.

•Ghi chú:

- Nếu vượt qua vòng kiểm tra, trở thành nhiệm vụ giả chính thức.

- Nếu chết hoặc thất bại, tiến hành xóa sổ.

- Không được phép tiết lộ thông tin liên quan đến cốt truyện, hệ thống, ký chủ và người ủy thác.]

Đường Hi đọc xong cả người đều không khỏe. Cô đã biết đại khái vì sao Lý Nhiễm chết nhưng cô không ngờ mình xuyên vào ngay sau khi nguyên chủ chết, cô còn suýt bị Tô Phương Phương hạ độc.

Trong nguyên tác, Lý Nhiễm mất mạng mà không biết gì cả, cứ như vậy bị bạn thân và vị hôn phu đưa vào đường chết. Kí ức của Lý Nhiễm dừng lại ở đó.

"Hệ thống! Kí ức của Lý Nhiễm chỉ thế thôi? Không cho biết sau đó xảy ra gì sao?"

[Thế giới này có cốt truyện hoàn thiện, nhưng ký chủ hiện là nhiệm vụ giả thực tập, chưa đủ quyền hạn xem toàn bộ cốt truyện.]

Đường Hi nghe xong liền hiểu, cô hiện tại chỉ có thể xem kí ức của nguyên chủ, nhưng nếu dựa vào góc nhìn của độc giả, cô đã đoán đươc đại khái.

Có thể so sánh như vầy. Cố Triết là nam chính của thế giới này, hắn là kiểu tổng tài bá đạo, lạnh lùng vạn người mê điển hình. Tô Phương Phương chắc hẳn là nữ chính, còn Lý Nhiễm?

Lý Nhiễm dĩ nhiên là pháo hôi!!!

***

Trong kí ức của Lý Nhiễm, cô ấy và Cố Triết là thanh mai trúc mã, nguyên chủ ở cùng cha mẹ mình, em trai và ông nội. Khi cô ấy lên 12 tuổi, hôn ước của cô và Cố Triết đã được đặt ra. Nguyên chủ sống cuộc sống hào môn, tất nhiên minh bạch giữa hai người là kết hôn chính trị, nhưng cô ấy cũng không phản đối, dù sao gả cho Cố Triết là ước mơ của biết bao cô gái. Tuy nguyên chủ không yêu Cố Triết nhưng cả hai đã ở bên nhau từ bé, cũng có nhiều tình cảm. Lý Nhiễm đã nghĩ cô sẽ an ổn mà kết hôn, rồi sống một đời hạnh phúc.

Tất nhiên là chuyện sẽ không chỉ như thế, biến cố bắt đầu khi Tô Phương Phương xuất hiện.

Trong quá khứ, khi Lý Nhiễm gặp tai nạn ngã xuống nước, Tô Phương Phương đã anh dũng cứu nguyên chủ, nguyên chủ cảm kích Tô Phương Phương, hai người liền trở thành bạn bè.

Ba người họ học cùng trường, giờ ra chơi nào cũng ở cùng nhau, lúc đó nguyên chủ đã vô tình kéo Tô Phương Phương đến gần Cố Triết. Nhưng nguyên chủ không biết Tô Phương Phương đã yêu Cố Triết từ trước, đâu chỉ yêu, cô nàng còn là bạn giường của hắn!

Cố Triết sau đó vứt bỏ Lý Nhiễm, âm thầm thu mua cổ phiếu tập đoàn Lý thị, bên ngoài vẫn nhã nhặn hài hòa, bên trong trăm phương ngàn kế chèn ép Lý thị.

Lý gia tất nhiên không phải đèn cạn dầu, khi biết tập đoàn Cố thị trong sáng ngoài tối hãm hại mình cũng mạnh tay đánh trả. Ông nội Lý Nhiễm yêu thương nguyên chủ, không nói cho nguyên chủ biết, nhưng Lý lão gia tử minh bạch hai nhà đã trở mặt, hôn ước này, không giữ được.

Thương trường cũng chính là chiến trường, chiến trường đương nhiên khốc liệt.

Công việc của gia tộc nguyên chủ không am hiểu, nhưng bầu không khí nặng nề của Lý gia không phải không nhận ra. Từ miệng em trai - Lý Duệ, nguyên chủ biết về tình cảnh của Lý thị, nó còn mắng nguyên chủ ngu xuẩn, bị Tô Phương Phương lừa gạt mà không hay biết.

Lý Nhiễm biết sự thật thì kinh ngạc không thôi, biết trước sau gì hôn ước cũng sẽ giải trừ, nguyên chủ ở xa nghĩ mình nên gặp Cố Triết lần cuối, cô ấy muốn nói rằng mình đồng ý giải trừ hôn ước với hắn, càng mong hắn nể tình bỏ qua cho Lý thị.

Không cần nói Đường Hi cũng biết nguyên chủ đã không còn cảm tình gì với Cố Triết nữa, cô ấy chỉ muốn thương lượng cùng hắn nhưng trên đường đi đến tập đoàn Cố thị xe của nguyên chủ hỏng phanh, mất kiểm soát đâm thẳng vào một cửa tiệm, Lý Nhiễm cứ như thế mất mạng trên đường đến bệnh viện, một thắc mắc cũng không được giải.

Nhưng dựa vào nguyện vọng thứ hai của nguyên chủ, Đường Hi lờ mờ đoán được Lý gia sau đó sụp đổ, bị Cố Triết thâu tóm, trở thành bàn đạp tăng cường cho tập đoàn Cố thị.

Nói tóm lại, cô bây giờ không hề có lợi thế cốt truyện, chính là lúc nào cũng phải đề phòng, vừa phải giữ mạng vừa phải suy nghĩ nát óc đem Tô Phương Phương và Cố Triết đánh ngã?

Đùa nhau à!!!

"Hệ thống, người giỡn chơi đó hả? Nhiệm vụ thực tập khó như vậy? Ta hoàn thành kiểu gì hả?!!"

[Thế giới mà ký chủ đang ở là vị diện cho Tổng bộ chọn, là nhiệm vụ chỉ định, hệ thống không thể thay đổi.]

Đường Hi cảm thấy đầu mình thật đau, cuối cùng cau có lầm bầm:"Các vị diện có phân biệt độ khó không?"

[Có. Tùy vào nhiệm vụ mà phân thành nhiệm vụ cấp S, A, B, C, D.

Cấp D thường dành cho người mới hoặc nhiệm vụ giả sơ cấp. Trở thành nhiệm vụ giả trung cấp thì có thể lựa chọn nhiệm vụ cấp B và C.

Khi lên nhiệm vụ giả cao cấp, ngoài có thể thực hiện nhiệm vụ cấp A, còn mở thêm các đặc quyền ưu tiên.]

Âm thanh máy móc của hệ thống thật sự không khác gì robot, cô hoàn toàn không thích nghe nhưng những thông tin nó nói lại quan trọng, thật sự phải hiểu rõ.

"Vậy còn cấp S?"

[Chỉ có nhiệm vụ giả siêu cấp mới mở khóa được nhiệm vụ cấp S. Đồng thời, nhiệm vụ giả cấp S luôn được bảo mật thân phận, trừ Tổng bộ không ai biết có bao nhiêu nhiệm vụ giả siêu cấp.]

"Nhiệm vụ của ta được xếp vào loại nào?"

[...Đây là thế giới nhiệm vụ cấp C.]

Thảo nào khó như vậy!!!

Nhiệm vụ này vốn không dành cho lính mới!!!

Đường Hi gật đầu biểu thị mình đã hiểu, thật ra nó không khác trong tiểu thuyết là mấy, nhưng cô không phải nhân vật chính trong tiểu thuyết xuyên không, sao có thể dễ dàng làm nhiệm vụ đây?

***

Cạch.

Đường Hi vẫn nhắm nghiền mắt, ổn định nhịp thở, ra vẻ đã ngủ say.

"Nhiễm Nhiễm?"

Thanh âm của Tô Phương Phương gần ngay bên cạnh, nếu lúc đầu cô thấy giọng của cô nàng thật dễ nghe, thì bây giờ chỉ nghe thấy thôi cũng khiến cô lạnh gáy.

Trong lòng không ngừng cầu nguyện cô nàng đừng nhân lúc cô đang không nhúc nhích được mà giết cô, không phải cách làm của Đường Hi mạo hiểm mà là cô thật sự không có sức chống trả!!!

Đường Hi ngay từ khi đến đây chưa biết chuyện gì đang xảy ra, nên tỏ ra mình không biết gì cả, hoàn toàn vô hại, không ngờ trong cái rủi có cái may.

Tô Phương Phương nghĩ cô vẫn không biết nên không trở mặt, cô nàng này thật sự rất thích đeo mặt nạ hiền lành!

Rõ ràng là đang nguyền rủa mình mau chết đi nhưng ngoài mặt vẫn treo

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Đan Đế
Chương Trước/86Chương Sau

Theo Dõi