Chương Trước/88Chương Sau

Hồi Ký Thời Không

Chương 8: Hào Môn Đấu Đá (8)

Cộp cộp.

Dựa theo bức tường, Đường Hi và Hàn Phi đi xuống bên dưới, hắn cầm đèn pin đi trước, cô cũng nối gót theo sau. Bước xuống tầm hơn 50 bậc thang, Hàn Phi chợt dừng lại, cô đâm sầm vào lưng hắn, cánh mũi hơi đau.

Còn đang định hỏi hắn dừng lại làm gì, phía trước đã truyền tới tiếng nói của người.

Đường Hi nghiêng đầu nhìn, trước mặt bọn họ là một cánh cửa, cô ngay lập tức điều chỉnh vẻ mặt, rất tự nhiên mở cửa.

Phía sau cánh cửa đèn đóm sáng trưng, cô nheo mắt, đợi mắt thích nghi với ánh sáng rồi, Đường Hi quan sát một vòng nơi này, tâm trạng tuột dốc không phanh.

Tầng hầm này giống như một xưởng nhà máy, mọi thứ đều rất có trật tự. Chiếc xe bồn thay vì chở dầu lại chở những thùng hàng to tướng đến, bên trong là những gói nhỏ chứa một loại bột trắng được xếp chồng lên nhau.

Những người chuyển hàng đem từng thùng xuống, chuyển vào kho hàng, công việc rất đơn giản nhưng thứ khiến Đường Hi chấn kinh là khối lượng thuốc phiện.

"Những thứ này, rốt cuộc là bao nhiêu tấn thuốc phiện thế?"

Hàn Phi cũng sững sốt, "Đúng là với khối lượng này thì không thể chuyển hàng trên mặt đất được."

"Người mới đến à?"

Một người đàn ông trung niên đến gần họ, Đường Hi hạ thấp giọng.

"Vâng, ngài cứ gọi tôi là A Cửu, anh ta là A Phong."

Người đàn ông quan sát hai người một lúc.

"Cứ gọi tôi là quản lí Trương, nơi này đã đủ người, hai cậu theo tôi qua đội khác."

Mẹ kiếp, số thùng hàng ở đây đã đủ nhiều rồi, còn có nhiều đội?

Cái khối lượng ma túy điên rồ gì đây?!

[Đường Hi, số ma túy này không thể nào là sản phẩm của một gia tộc bình thường như Cố gia được.]

Đường Hi đau đầu, "...Tôi biết."

Đây con mẹ nó là đường dây mua bán ma túy quốc tế!!!

Ban đầu cô chỉ nghĩ Cố Triết tàng trữ thuốc phiện và buôn lậu, nhưng hắn lại dính đến buôn lậu xuyên quốc gia!

Hàn Phi huých vai cô, "A Cửu, việc này vượt quá dự liệu của tôi, chúng ta va phải miếng sắt rồi."

"Dù cho có là sắt thì cũng phải đem nó nghiền nát, khối lượng chỗ ma túy này tuyệt đối nhiều hơn 8 tấn. Đường dây buôn lậu ma túy này chuyển hàng vào nước ta, nơi giao dịch đầu tiên lại là Hà Thanh. Mẹ kiếp!"

Hàn Phi dời mắt, hắn gõ gõ mặt tường tạo ra những âm thanh thanh thúy, "Bức tường ở đây, nó có thể chống được đạn đấy."

Cái quái quỷ gì đang xảy ra vậy?!

Đinh.

Trong đầu Đường Hi bỗng vang lên âm thanh đinh tai, và một giọng nói.

[Liên hệ với 1802, Đường Hi.]

Cô nghĩ ngay tới một cái tên.

Dương Mộ Kì.

[Đường Hi, cô có nghe tôi nói không?]

Nghe được âm thanh của đầu bên kia, Đường Hi trực tiếp bùng nổ.

"Tôi thao chết cả nhà anh Dương Mộ Kì!!! Anh đùa tôi đấy à?! Mẹ kiếp đây rõ ràng là buôn lậu ma túy xuyên quốc gia, đây con mẹ nó là chuyện một vài cá nhân có thể xử lý sao?! Tình hữu nghị đâu, tình đồng nghiệp đâu???"

Đường Hi điên tiết, cô không quan tâm việc gọi Dương Mộ Kì một tiếng tiền bối nữa, chỉ muốn đánh chết anh ta ngay bây giờ.

[Cô bình tĩnh, bình tĩnh lại. Tôi cũng chỉ vừa mới biết thôi, giao dịch giữa tôi và Cố Triết chỉ là 1,3 tấn thuốc phiện, nhưng hiện tại lòi ra một khối lượng ma túy khổng lồ, ngoài thuốc phiện còn có morphine, heroin và ma túy đá. Chuyện này...vượt quá tầm kiểm soát rồi.]

Cô thở phù ra một hơi, cố trấn tĩnh lại, "Dương Mộ Kì, Hà Thanh là địa điểm tuồn 1,3 tấn ma túy, chắc chắn số ma túy còn lại được chuyển tới khắp nơi trên đất nước, anh cũng nên có lương tâm đi, hậu quả nếu toàn bộ ma túy được đưa vào quốc gia này chắc anh cũng rõ. Ban đầu tôi chỉ muốn chặn cuộc giao dịch của Cố Triết, nhưng hắn lại dính dáng tới buôn lậu xuyên quốc gia, việc này dù muốn hay không cũng phải báo cáo lên trên."

[...Tôi hiểu, nhưng Đường Hi, cô cần phải biết một thứ, vị diện này sắp bị hỏng rồi]

Đường Hi nhíu mày, "Nói rõ hơn đi."

Dương Mộ Kì ở đầu bên kia dừng một chút rồi kiên nhẫn giải thích.

[Cô chắc không biết rõ cốt truyện, trong nguyên tác giao dịch của Cố Triết với Phương Tử Khanh chỉ có 1,3 tấn ma túy.

Sau đó đúng như cô đoán, Cố Triết đã từ trên Phương Tử Khanh lấy được lợi nhuận nên đẩy hết tội lỗi cho Lý gia và Phương gia, cả hai tập đoàn bị niêm phong rồi toàn bộ đều chết dưới tay Cố Triết. Hắn cứ như vậy đi lên đỉnh cao nhân sinh với Tô Phương Phương.

Nhưng hiện tại diễn biến cốt truyện biến hóa nghiêng trời lệch đất, lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, trở thành cốt truyện không hoàn chỉnh. Tôi chưa từng nhìn thấy hiệu ứng hồ điệp lớn như vậy, tôi đã liên hệ với Tổng bộ rồi, nhưng Tổng bộ yêu cầu nhiệm vụ giả tự xử lý.]

"Mẹ kiếp đây là tình huống gì?! Tại sao lại phát sinh nhiều biến cố như thế?!"

[Tôi không biết, nhưng hiện tại chúng ta ngồi chung trên một con thuyền, phải bẻ cốt truyện lại quỹ đạo cũ.]

"Không phải tôi không hiểu ý anh, mà là anh có biết việc này khó cỡ nào không? Đường dây mua bán ma túy quốc tế muốn chặt đứt là chặt đứt được sao?!!!"

Đường Hi trong lòng bạo nộ, chuyện đến nước này thì che giấu cũng không có ích gì, cô cần Lý gia giúp sức.

"...Anh liên lạc với Lý Duệ đi, nói cho cậu ta biết về chuyện ma túy và bảo cậu nói thật với Lý gia, tôi về sẽ giải thích sau. Còn anh mau nghĩ cách gì đi, có khả năng tầng hầm dưới Hà Thanh không phải là kho hàng duy nhất đâu."

[Được, vậy gặp lại sau.]

***

Đường Hi cùng Hàn Phi hòa vào đám đông, bốc dở hàng hóa trên xe tải xuống, phương thức che giấu của chúng là bao bọc ma túy bên trong các hàng hóa khác nhau, nào là rau củ quả, quần áo.

Cô chú ý tới ba lô của mình ở góc tường, khóa kéo hờ chừa một khoảng trống, hẳn camera vẫn đang quay phim.

Tổng thể kiến trúc dưới đây không quá phức tạp, nhưng nó khá rộng lớn với nhiều kho hàng và lối vào khác nhau. Đường Hi ngẩng mặt lên, chỉ nhìn thấy trần nhà trắng, ai mà tin được lại có một nơi như thế này bên dưới Hà Thanh chứ.

Rầm rầm.

Cánh cổng bằng thép mở ra, một chiếc xe khác lại chạy vào khiến Đường Hi méo mặt thở dài. Đã là chiếc thứ tư rồi, kinh khủng quá mà.

"Hai cậu kia, tên A Cửu và A Phong phải không, nhanh lại đây."

"Vâng vâng, tôi tới ngay."

Đường Hi đi như bay đến bên chiếc xe, cô cùng Hàn Phi được giao chuyển những thùng hàng này sang kho khác.

Kho này vẫn chưa đầy, tại sao phải sang kho khác?

Như nghĩ đến gì đó, Đường Hi lén nháy mắt với Hàn Phi, rồi hai người vâng vâng dạ dạ chuyển hàng đi chỗ khác.

"1802, chỗ này có camera không?"

[Không có.]

Thấy hiện tại đã cách khá xa quản lí Trương, Đường Hi lén lút đưa tay vào, mò mẫm bên dưới tầng áo sơ mi, khi sờ được một vật lạnh buốt, cô nháy mắt đen mặt.

"Hàn Phi, nấp qua bên kia."

Hai người khuất sau bức tường, Đường Hi dứt khoát mở thùng ra, trên tay cô là một khẩu súng ngắn, còn có rất nhiều viên đạn được đặt trong bao bì trong suốt.

Hàn Phi nhíu mày, "Buôn lậu vũ khí?"

Đường Hi gật đầu, cô giấu khẩu súng vào trong người, "Tôi cần thêm một gói ma túy nữa."

Rồi cả hai đi tiếp, khi chuyển hết hàng hóa trên xe xuống, tay của cô ê ẩm đến không thể nhấc lên nổi.

Công việc này thật nặng nhọc quá mà!

Cô nghĩ là sức khỏe của mình cũng khá tốt, nhưng hơn cả tiếng đồng hồ bưng vác chạy đi chạy lại, Đường Hi mồ hôi chảy ròng ròng, lưng mỏi nhừ, cô đứng lên duỗi thẳng người.

"Cậu có cần nghỉ chút không?"

Hàn Phi ở một góc khác hỏi thăm, hắn cực kì thong thả, một giọt mồ hôi cũng không đổ.

Người gì mà khỏe thế!

"Tôi ổn, thể lực của anh tốt thật đó."

"Không có gì. Chúng ta trở lại kho cũ thôi."

***

Đường Hi cùng hắn trở lại đội cũ, bị quản lý Trương bắt tiếp tục làm việc.

Trong lúc chuyển hàng, cô chọn một góc khuất khỏi tầm mắt của quản lý, cố ý va phải một cậu thiếu niên, cả hai cùng ngã về phía sau, thùng hàng đổ hết ra đất.

Thiếu niên kia giật mình, hoảng sợ thế nào lại ngồi đờ ra, Đường Hi vậy mà có cơ hội nhìn rõ khuôn mặt cậu. Cậu ấy ước chừng mới 17, 18 tuổi, dáng người mảnh khảnh có hơi gầy, tướng mạo xinh đẹp vô cùng bắt mắt. Mất một lúc cậu ta mới hoàn hồn, nhanh chóng đứng dậy, luôn miệng xin lỗi.

Thì ra ở đây vẫn còn một mỹ nam tử khác ngoài cô.

"Không sao, tôi không có việc gì."

Tiếng của quản lí Trương lại vang lên oai oái, "A Cửu, Dạ Ly, mắt của hai cậu mù rồi hả? Còn không mau làm việc!"

Quản lí Trương cáu gắt, số hàng hóa này cực kì quan trọng, gã lại phải đảm bảo chuyển hàng đúng thời hạn, tất nhiên trong lòng rất nóng nảy.

Người thiếu niên được gọi là Dạ Ly vội một vâng hai dạ, khi hai người không chú ý, Đường Hi nhanh tay lẹ mắt thó một gói ma túy cất vào túi áo khoác, rồi thu dọn lại đồ bị rơi vương vãi.

Cô tách khỏi Dạ Ly, một mực bưng hàng hóa xếp lại, thời điểm đi ngang qua Hàn Phi, cô nói nhỏ chỉ đủ để hắn nghe thấy.

"Lấy được rồi."

Thời gian làm việc rất nhanh đã kết thúc, mọi người dồn dập ra về, ai cũng mệt rã rời, Đường Hi và Hàn Phi chờ chỉ còn lác đác vài người mới ra về.

Cô tới góc tường đeo ba lô lên vai, cả hai vừa mở cửa, bỗng bị gọi lại.

"A Phong, A Cửu hai cậu lại đây."

Đường Hi nháy mắt cứng đờ, giống như bị xối một chậu nước đá, cô nâng cao cảnh giác, khuôn mặt ngờ vực nhìn quản lí Trương.

"Quản lí, còn việc gì sao?"

Quản lí Trương ánh mắt dán vào chiếc

ba lô màu đen sau lưng cô.

"Tôi muốn kiểm tra ba lô của cậu."

Tim của Đường Hi đập thình thịch hai tiếng, tay vô thức siết chặt quai cặp, ban nãy khẩu súng và gói ma túy cô đều bỏ vào ba lô, bây giờ giao ba lô ra chẳng phải sẽ lộ hết sao? Nơi này có camera, cho dù có đánh ngất quản lí Trương thì vẫn bị camera quay lại.

Hàn Phi cũng hợp tác đóng kịch, "Quản lí Trương, ý anh là sao?"

"Tôi chỉ muốn kiểm tra thôi, không được à?"

Con mẹ nó không được!

Làm sao bây giờ?!!

[Đường Hi, 30 giây nữa camera sẽ tắt.]

1802 vạn tuế!!!

Thật đúng lúc mà, may mắn quá xá!

"Không không, tất nhiên là được, chỉ là...quản lí, ngài nghi ngờ tôi?"

[Còn 20 giây.]

"Tôi chỉ làm theo chức trách thôi, A Cửu, đưa ba lô của cậu đây hoặc tôi gọi người đến."

Hàn Phi siết tay, manh động muốn xử gã tại chỗ này, Đường Hi không dấu vết giữ tay hắn.

Chưa đến lúc.

[Còn 10 giây.]

"Được được, quản lí ngài bình tĩnh. Tôi đưa cho ngài."

Dưới ánh mắt khó tin của Hàn Phi, Đường Hi chậm chạp cởi ba lô ra, đưa tới cho gã.

[Còn 3 giây.]

"Quản lí, ngài xem đi, chúng tôi không có đem đồ vật gì đáng ngờ đâu.

[Còn 2 giây.]

Quản lí Trương nhận lấy ba lô, gương mặt hòa hoãn lại không ít, gã đưa tay muốn mở ra.

[Còn 1 giây. Đường Hi!]

Ngay bây giờ!!!

Đường Hi lao vụt tới giật lại ba lô, gã kia trợn trắng mắt, còn chưa kịp kinh ngạc, ngay lập tức liền ăn trọn một đấm vào bụng, rồi cảm thấy da đầu muốn nứt ra, Hàn Phi nắm tóc đập mạnh mặt gã xuống đất.

Cốp!

Đường Hi nghe thấy âm thanh giòn rụm này thì đỡ trán, chỉ nghe thôi cũng thấy đau nữa.

Hàn Phi nắm tóc ép quản lí Trương ngửa mặt lên, gã ngất tại chỗ, miệng đầy máu.

Chú ơi răng của chú còn sống không?

Hắn khinh bỉ, "Yếu quá!"

"...Là do anh mạnh quá."

Cô đeo lại ba lô tử tế, "Nhân lúc camera không hoạt động, chúng ta đành vác ông ta theo thôi, dù sao có người cho chính quyền thẩm tra cũng tốt."

"Làm thế nào cậu biết camera ngưng hoạt động?"

"Bí mật. Bây giờ đi thôi."

Hàn Phi cũng không hỏi nhiều, quăng gã lên vai rồi vác đi như vác heo.

Đường Hi: ...

Cô lặng lẽ thắp cho quản lí Trương ba nén nhang, xin hãy nén bi thương.

***

Hai người một thú, à nhầm ba người bước ra khỏi tầng hầm, Đường Hi hơi nghĩ ngợi.

"Bây giờ không thể theo đường cũ mà ra được, 1802 ngươi kiếm cho ta con đường nào khác đi."

[Vòng ra sau ngôi nhà này, quẹo trái, đi thẳng rồi lại quẹo trái.]

Đường Hi kéo Hàn Phi đi theo con đường mà 1802 chỉ, rốt cuộc lượn qua lượn lại mãi mới ra khỏi khu nhà hoang đổ nát đó, Hàn Phi nhìn cô kinh ngạc.

"A Cửu, cậu dường như rất quen thuộc đường lối ở đây?"

"...Tôi đã xem bản thiết kế khu này."

"Ra vậy."

Hàn Phi tuy ngoài miệng là vậy, trong lòng không có chút tin tưởng nào với câu trả lời của cô, nhưng hắn cũng không hỏi thêm.

Đường Hi thở phào, không truy cứu là tốt rồi!

Ba người đi một đoạn, điện thoại của cô đổ chuông, là Lý Duệ.

"Chị, chị đang ở đâu? Sao ban nãy em không gọi được?"

"Vừa nãy chị tắt máy." Cô đảo mắt nhìn xung quanh, "Còn bây giờ chị đang ở trước quán bar Hắc Vũ."

"Đợi một chút. Em tới đón chị, chị đừng đi đâu đấy!"

"Được."

Cô cúp máy, đối mặt với Hàn Phi, "Tiểu Duệ bảo chúng ta ở đây đợi, lát nữa nó sẽ tới đón."

"Không phải hai người đón tôi về Lý gia luôn chứ?"

"Tôi sợ là đợi chúng ta không chỉ là Lý gia mà còn có chính quyền nhà nước cơ."

Hàn Phi một mặt ngơ ngác, "Tại sao tôi phải đi với cậu?"

Đường Hi mỉm cười, "Tự ý giả mạo tiến vào kho vận chuyển hàng cấm, không thể tránh khỏi bị nghi ngờ, hiện giờ chúng ta là nghi phạm đó."

Hắn lườm nguýt, "Cậu thoải mái quá nhỉ?"

Đường Hi: Ha ha

Rất nhanh, một chiếc xe

Truyện convert hay : Cự Phú Con Rể
Chương Trước/88Chương Sau

Theo Dõi