Saved Font

Trước/32Sau

Hôn Nhân Tan Vỡ

Chương 12

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lúc còn đang ngờ nghệch không biết tin nhắn bị thu hồi là ý gì, thì màn hình hiện lên dãy số quen thuộc gọi đến. Là số của Trần Minh!

Bên đầu giây im lặng không lên tiếng, nỗi bất an khiến tôi cau mày cả người bật dậy.

-Alo! Trần Minh… anh đã về chưa?

Bên đầu giây im lặng. Tôi dường như nghe được tiếng nước chảy ở đâu đó.

-Ai vậy? Có phải là anh không?

-Cô nhận ra giọng của tôi chứ?

Tiếng người phụ nữ vọng đến. Lòng tôi chợt căng thẳng, hô hấp nóng dần.

-Là cô! Hôm đó đi cùng với anh ấy ở công ty…

Tiếng cô ta cười khinh.

-Xem ra vẫn còn nhớ!

Tôi tức giận, mắt đăm đăm nhìn vào màn hình điện thoại càng cả kinh.

-Anh Minh ở đâu? Tại sao cô lại dùng điện thoại của anh ấy!!!

-Cô không cần biết!!!

Cô ta rõ ràng chính là muốn chọc tôi tức điên lên, điện thoại trong tay bị tôi siết chặt đến mức muốn vỡ nát.

-Tôi hỏi là chồng tôi ở đâu!!!

Cô ta ở bên đầu giây càng cợt nhã.

-Tất nhiên là ở cùng với tôi rồi…

-Cô… Con đĩ, mầy đúng là con đĩ mà!!!

Tôi mất bình tĩnh văng tục. Cô ta cũng tức giận giọng réo lên.

-Con đĩ cũng được. Nhưng anh Minh thà chọn ở cùng một con đĩ như tôi, cũng không muốn về nhà với cô!!!

-Mầy! khốn nạn…

tít! tít!! tít!!

Tôi định mắng chửi thêm vài câu thì bên đầu giây đã ngắt máy. Tôi như phát điên mà đem vật dụng trên bàn hất văng xuống đất.

Anh ấy cả đêm không về nhà chính là ở cùng cô ta!!! Sự khiêu khích này còn đáng sợ hơn là anh chính miệng nói chán ghét tôi nữa. Nếu đã không yêu thì sao lại không li hôn, tại sao lại cứ muốn bức chết tôi vậy? Cả đêm tôi khóc nhiều đến mức hô hấp cũng nặng nhọc, lòng ngực cũng phập phồng đau nhói…

****

Ngày hôm sau, tôi mang đôi mắt sưng húp xuống nhà. Cùng lúc đó anh vừa về đến, lúc anh bước vào nhìn thấy tôi giống như chột dạ thì phải. Tôi vốn dĩ còn muốn giả vờ như không nhìn thấy anh mà lướt qua, thì anh đã kéo lấy tay tôi.

-Ngọc Mai… Em khóc sao?

-Sao lại phải khóc?

Tôi giả vờ hỏi ngược lại anh. Trần Minh nhíu mày âm thầm quan sát tôi một lượt.

-Đêm qua anh có việc ở công ty, nên không thể về nhà.

Tôi gạt tay anh ra. Tôi thật chán ghét khi phải nghe anh nói dối lắm rồi.

-Anh nghĩ anh chỉ cần biện một lí do thì em sẽ tin sao? Em là con ngu hả anh?

Nói đến đây, tôi đã không thể kiềm được nước mắt. Giọng nghẹn ở cổ họng, nước mắt từ khoé không kiểm soát được cứ thế tuông trào. Anh đờ mặt nhìn tôi, bày ra vẻ mặt khó hiểu.

-Em sao vậy? Anh thật sự có việc bận ở…

Tôi hét lớn, trực tiếp cắt ngang lời của anh.

-Đủ rồi! Trần Minh… Cho dù anh không còn yêu em nữa, cũng hãy nghĩ cho em một chút đi. Anh ở bên ngoài bao nuôi phụ nữ, cũng đừng để cô ta gọi đến ra oai với em chứ? Còn nếu như anh cảm thấy cuộc hôn nhân này không còn thể tiếp tục được nữa vậy thì chúng ta li hôn đi!!!

Nghe tôi nói, anh liền kinh ngạc.

-Là Minh Thùy gọi điện cho em sao?

Tôi cười chua xót.

-Thì ra cô ta tên Minh Thùy… anh cả đêm cũng không về nhà chính là ở cùng cô ta, em thì như một con ngu vì lo lắng cho anh mà không ngừng gọi điện!!!

Mặc dù miệng tôi luôn là nói chán ghét anh, thậm chí là hận vì anh lại đối xử với tôi như vậy. Nhưng tận sâu trong lòng thực chất vẫn là yêu, thậm chí là yêu rất sâu đậm, nếu không yêu tại sao có thể ở cùng đến năm năm chứ? Nếu như không yêu thì sao tôi lại có thể chịu đựng đến tận ngày hôm nay.

Tôi là gái quê mới lớn vừa tròn 21 tuổi đã phải gả cho anh, tôi một lòng một dạ trong sạch ở với anh đến ngày hôm nay vậy mà anh nỡ lòng đối với tôi như vậy.

Rốt cuộc tôi rất muốn biết rõ, trong tim anh tôi là cái gì?

Anh kéo tay tôi, ánh mắt tội lỗi đó lại nhìn thẳng vào tôi.

-Ngọc Mai! Anh xin lỗi, anh thật sự chưa từng nghĩ Minh Thùy sẽ gọi cho em…

Tôi quẹt nước mắt của chính mình.

-Xin lỗi rồi sao nữa? Anh định cùng cô ta giải quyết như thế nào?

Anh kiên định lên tiếng.

-Anh cam đoan sẽ không để chuyện này phát sinh, em có thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra có được không?

Tôi càng cảm thấy tức cười.

-Trần Minh… Em thật sự rất mệt mỏi. Anh không thể hứa buông bỏ được cô ta, nhưng vẫn muốn em bỏ qua chuyện này. Sao anh ích kỷ quá vậy? Anh một chân là muốn đạp hai thuyền sao? Khốn nạn thật mà!!!

Tôi liếc anh một cách đầy chán ghét. Tôi không dám tin, người chồng tôi từng yêu lại có thể khốn nạn đến mức này.

Anh im lặng, giống như bị tôi nói cho cứng họng vậy.

Tôi hít một hơi, nuốt cay đắng vào trong lòng.

-Trần Minh… Chúng ta li hôn đi!

Phản ứng của anh khi nghe tôi nói đến vấn đề này liền thay đổi.

Anh bắt đầu cáu gắt.

-Anh đã nói anh không muốn li hôn. Em đừng có hỡi một chút là ở trước mặt anh nói đến chuyện này, nếu không…

Tôi hất mặt.

-Nếu không thì sao? Anh định đánh em à?

Tôi lớn tiếng hỏi lại anh.

Anh cau có.

-Em đừng làm lớn chuyện nữa! Minh Thùy ở bên cạnh anh là giúp anh ở trong công việc, em là vợ anh còn không hiểu cho anh thì thôi, lại còn kiếm chuyện!!!!

Nụ cười trên môi tôi nhạt dần.

-Anh hết thuốc chữa rồi. Khốn nạn như anh, thật sự rất hiếm đấy! Cô ta giúp anh trong công việc, cũng giúp anh ở trên giường, quá tiện rồi phải không? Còn em thì vô dụng sao sánh được với cô ta, chúng ta đã đi đến ngày hôm nay quả thật không thể cứu vãng nữa…

Trước/32Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đan Đạo Tông Sư