Chương Trước/123Chương Sau

Hữu Ương Lưỡng Song

Chương 11

“Lại bị thương?” Bình ổn xuống tức giận, Sở Lục Y vẻ mặt nghiêm túc, đáng yêu trong ngày thường bỗng chốc biến thành hư không, hai mắt nhìn chằm chằm Sở Giản Hề, nói xong môi liền mân vô cùng chặt chẽ.

Ngượng ngùng cười, Sở Giản Hề hướng nàng đi vài bước, một chút hiên ngang mạnh mẽ cùng tư thế oai hùng đều không có, chỉ còn phảng phất bộ dáng một tiểu hài tử làm sai sự, “Tiểu Y, đừng nói đại tỷ biết có được không?”

Ánh mắt lạnh hơn, Sở Lục Y cắn môi, trong mắt xẹt qua buồn bực, không nói được một lời.

Sở Giản Hề, phản ứng đầu tiên quả nhiên chính là đại tỷ, đáng giận!

“Tiểu Y...” Không có được câu trả lời, Sở Giản Hề đáng thương nhìn Sở Lục Y, “Em nhẫn tâm nhìn chị bị tỷ tỷ mắng sao?”

Sở Lục Y dừng trước mặt Sở Giản Hề, môi mân càng chặt, thế nhưng người kia tuy đối diện nàng lại hoàn toàn không ý thức được nàng đang tức giận, còn đứng đó cằn nhằn liên miên, “Tỷ tuy rằng bình thường thực ôn nhu, chính là một khi nổi giận lên hảo hung a~.”

Ngáp một cái, Sở Lục Y híp mắt, như có như không gật đầu, xoa mắt xoay người trực tiếp trở về phòng đóng cửa.

Ôi chao...

Sở Giản Hề nhìn cửa phòng bị đóng lại, nghi hoặc sờ đầu.

Tiểu Y... Đây là đáp ứng rồi?

Ngô, lúc này Tiểu Y thực dễ nói chuyện... Bất quá, thật là kỳ quái, như thế nào cũng không thèm nhìn xem thương thế của nàng có nghiêm trọng không, cảm giác cùng trước kia không giống nhau lắm.

Có chút mất mát mà miên man suy nghĩ, Sở Giản Hề trở về phòng mình thật cẩn thận tắm rửa, xong mặc vào áo ngủ, đem quần áo nhiễm máu bỏ vào cái túi tính toán hừng đông sẽ cầm đi vứt.

Sáng sớm ngày thứ hai, Sở Nguyệt Xuất cùng Sở Lục Y đang ngồi cạnh bàn ăn điểm tâm.

“Tỷ, em tối hôm qua nằm mơ...” Sở Lục Y cau mày, tay nắm đũa trạc lên trứng chần nước sôi, “Em mơ thấy Sở Giản Hề tên ngu ngốc kia lại bị thương.”

Đang uống sữa tươi Sở Nguyệt Xuất động tác dừng một chút, trong lòng nhảy dựng, vội vàng xả ra tươi cười, “Như thế nào biết, đừng loạn tưởng...”

Nói xong lời này, Sở Nguyệt Xuất tựa hồ lại lãng sang chuyện khác như mọi khi, “Còn có, Tiểu Hề là Nhị tỷ của em, không được gọi ra tên nàng như vậy.”

“Ý tứ của Tỷ là có thể kêu nàng là đồ đần sao?” Sở Lục Y vô tội nhìn Sở Nguyệt Xuất rồi lại thở dài, “Tỷ, em thật sự mơ thấy tên ngu ngốc kia còn bắt em đừng nói với chị nữa, nói chị phát cáu thật đáng sợ, hung ba ba, giống như cọp mẹ vậy.”

Lông mày nhíu lại, Sở Nguyệt Xuất nheo mắt, đang muốn nói gì đó thì cửa phòng Sở Giản Hề chợt mở, người nọ mới vừa tỉnh ngủ xoa mắt đi ra, “Thật đáng ghét a, còn muốn báo cáo công tác.”

Sở Nguyệt Xuất nhất thời ngạc nhiên, kinh ngạc nhìn hướng Sở Giản Hề, nửa ngày nói không nên lời.

“A? Làm sao em ở nhà?” Sở Lục Y đồng dạng trừng lớn mắt, rất kinh ngạc nói, “Chị không phải đang chấp hành nhiệm vụ sao?”

“Em...” Sở Giản Hề bất đắc dĩ nhìn nàng, “Tiểu Y... Em không phải biết rồi sao?”

“Tôi?” Sở Lục Y chớp chớp mắt, vươn ngón tay ra chỉa chỉa chính mình, nghiêng đầu tự hỏi vài giây, tỉnh ngộ, “A, hóa ra tối hôm qua không phải là mộng!”

Sở Nguyệt Xuất chà chà tay một chút đứng lên, lập tức đi đến trước mặt Sở Giản Hề, mặt lạnh, “Bả vai, chị muốn xem.”

Sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, Sở Giản Hề lui từng bước, “Ôi... Tỷ...”

“Một...”

“Tỷ...”

“Hai...”

“... Chỉ là trầy da...” Sở Giản Hề không còn đường lui, nhấc lên ống tay áo lộ ra bả vai, miệng vết thương đã được băng bó kĩ càng, “Tỷ, đừng nóng giận...”

“Tốt lắm.” Sở Nguyệt Xuất nhìn vết thương vài giây, lạnh lùng phun ra hai chữ, lại nói tiếp “Em trước khi đi đã đáp ứng chị cái gì?”

“Em biết sai lầm rồi...” Sở Giản Hề yếu ớt nói, tiếp theo là đối với Sở Lục Y nhỏ giọng, “Tiểu phản đồ, rõ ràng đã đáp ứng chị...”

“Nào có!” Sở Lục Y căm giận ngược lại, trừng mắt nàng, “Tôi mới sẽ không đáp ứng chị loại chuyện này.”

“Em... Em rõ ràng gật đầu...” Sở Giản Hề mở to mắt, “Tiểu Y, nói dối là không đúng đâu.”

“Gật đầu?” Sở Lục Y lại mê hoặc, nghiêng đầu suy tư một chút, rất nhanh lại giật mình, “Tôi lúc ấy là nghĩ, thật là kỳ quái, Sở Giản Hề lại có thể nói tỷ tỷ hung... Lại nghĩ, nhất định là nằm mơ đi, liền theo quán tính gật đầu.”

“...” Sở Giản Hề nhất thời không biết nói gì, nhớ tới đêm qua hành động Sở Lục Y thực kỳ quái, lúc này rốt cục đã hiểu.

Khó trách tối hôm qua Tiểu Y đều không thèm quan tâm nàng, nguyên lai là bởi vì nghĩ mình đang nằm mơ a... Lại nói, ở trong mộng không thể quan tâm tỷ tỷ này sao... Thật sự là...

“Tiểu Hề...” Vẫn luôn không nói chuyện Sở Nguyệt Xuất bỗng nhiên hoán nàng một tiếng, thanh âm ôn nhu. Sở Giản Hề giật mình một cái, lập tức quay đầu nhìn tỷ tỷ, “Tỷ...”

“Là như vầy, tỷ tỷ gần đây vội, có thể không có thời gian làm cơm cho em, em cần hảo hảo chiếu cố chính mình nha.” Sở Nguyệt Xuất mặt mang ý cười ấm áp như xuân phong, khẽ mở môi son, “Còn có, trong nhà không có gạo, giữa trưa nhớ mua về, cần một trăm cân.”

“Tỷ...” Sở Giản Hề suy sụp mặt.

“Tốt lắm, chị đi làm đây.” Sở Nguyệt Xuất cười cười, vỗ vỗ bả vai nàng, thanh âm như trước dịu dàng, “Tiểu Y, ăn xong rồi chúng ta liền đến trường đi.”

Sở Lục Y gật đầu, đối với Sở Giản Hề liếc mắt, trở về phòng lấy túi sách, theo Sở Nguyệt đi ra ngoài, chỉ chừa lại Sở Giản Hề một mình đáng thương đứng nguyên tại chỗ cùng vẻ mặt ai oán không thôi.

“Tỷ... Thật sự muốn tên ngu ngốc kia mua gạo a...” Dọc trên đường, Sở Lục Y có chút lo lắng, “Một trăm cân lận...”

“Lừa nàng thôi.” Sở Nguyệt Xuất lắc đầu, thở dài, “Tối nay sẽ có người đưa gạo qua, em nhớ rõ cùng Tiểu Hề nói một tiếng.”

“Ân!” Sở Lục Y gật đầu, trong đầu liền nghĩ tới tấm băng trên vai Sở Giản Hề vừa nãy, trong mắt xẹt qua tia bất đắc dĩ.

Thật sự là chịu không nổi tên ngu ngốc kia.

“Tiểu Y, tối hôm qua là vẫn còn thức đi.” Sở gia cách trường học không xa, đi đường đại khái mất tầm mười mấy phút đồng hồ, Sở Nguyệt Xuất mang giày cao gót, cước bộ không vội, rất từ tốn, tao nhã, mắt nhìn phía trước, “Luôn thích chọc Nhị tỷ em quá nhỉ.”

Lông mi nhẹ nhàng run lên, Sở Lục Y che giấu bởi vì lời này trong nháy mắt mang đến tia rung động khó hiểu, cúi đầu xem hòn đá nhỏ trên mặt đất, “Chính là cảm thấy được nàng luôn bị thương thực làm cho người ta tức giận.”

“A... Tỷ tỷ biết.” Sở Nguyệt Xuất ảm đạm cười, đang muốn nói gì, chợt liếc mắt một cái thấy Ngôn Du đi ở bên kia đường, lại có thể một đường thẳng tắp hướng một cây đại thụ đụng đầu, nhịn không được “Ha ha” bật cười.

Theo tầm mắt của nàng nhìn qua, Sở Lục Y thấy Ngôn Du thối lui từng bước, sờ sờ đầu nhìn cái cây, cúi đầu hướng một bên đi vài bước, lại tiếp tục hướng phía trước đi, vừa quay đầu vừa vặn chứng kiến tỷ tỷ hưng trí dạt dào mà nhìn cái người mơ mơ màng màng kia, tâm niệm vừa động, “Tỷ, chị thực thích Ngôn lão sư nha?”

“Ân, có lẽ.” Sở Nguyệt Xuất mỉm cười nhìn hành động của Ngôn Du, nghĩ đến trong khoảng thời gian gần đây tựa hồ cũng chưa có cơ hội trộm nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, có chút đáng tiếc, hoàn toàn không hề nghĩ muội muội vì cái gì bỗng nhiên hỏi như vậy.

“Nha...” Sở Lục Y gật gật đầu, nhìn thấy động tác Ngôn Du, nghĩ đến tên đầu gỗ Sở Giản Hề cũng bộ dạng ngốc ngơ, khóe môi hơi vểnh lên.

...

Ngôn Du thực buồn ngủ, thật sự buồn ngủ, vừa mệt vừa buồn ngủ.

Từ ngày đó ở nhà cha mẹ trở về xong đã muốn hơn một tuần rồi. Đạo sư vẫn không phát đề mục mới cho nàng, chính là nàng thà rằng mỗi đêm đem vài đề mục học thuật vẫn chưa được giải đáp đi nghiên cứu cũng không nguyện ý nằm ngủ.

Buổi tối ngủ, ban ngày phải tỉnh, ban ngày tỉnh, nhất định phải đối mặt với Ngôn Tĩnh ôn nhu.

Nàng thà rằng ban ngày sống u mê, còn hơn mỗi lần nghe Ngôn Tĩnh dùng ngữ khí lễ phép cùng Lạc Học Khâm gọi điện thoại mà theo lo lắng. Thậm chí còn chứng kiến Ngôn Tĩnh ôn nhu cười, ánh mắt sủng nịch cũng đều sẽ cảm thấy thống khổ.

Kỳ thật đã sớm nên đi Mĩ Quốc a... Ít nhất không cần chân thật mà đối diện cấm kỵ cùng rung động đan vào nhau, mang đến đau đớn cùng mâu thuẫn.

Ngôn Tĩnh luôn không biết ý nghĩ của nàng, cũng luôn không ý thức được tình cảm của nàng đã từ rất lâu có phải dùng hai từ huyết thống để khái quát hay không, không biết từ lúc nào bắt đầu, nàng đã không thể khoan dung bất kì nam nhân nào xuất hiện bên cạnh tỷ tỷ của mình.

Từ trước... Tỷ tỷ chưa bao giờ sẽ cùng nam nhân liên hệ như thế, chính là Lạc Học Khâm là trượng phu mà ba tuyển cho tỷ tỷ, chị ấy sẽ không phản kháng mà hoàn toàn nghe theo ba ba phân phó, gặp mặt, trao đổi, dần dần quen thuộc rồi sau đó trở thành quan hệ bạn trai bạn gái...

Ngôn Tĩnh... Ngôn Tĩnh... Ngôn Tĩnh...

Ngôn Tĩnh vĩnh viễn sẽ không phản kháng lão nhân cố chấp kia, vĩnh viễn đều sẽ là một Ngôn Tĩnh ôn nhu như vậy, lễ phép, đoan trang khéo léo như vậy, lại càng không thể nào cự tuyệt cuộc hôn sự này, mà càng không khả năng...

Cùng nàng loạn luân.

Ngôn Du cúi đầu đi tới, trong đầu mơ mơ màng màng giống như tương hồ, hàng ngày như vậy sẽ không có biện pháp làm nàng nghĩ tới Ngôn Tĩnh nữa. Nhìn đường kẻ trên đường, tầm mắt có chút mơ hồ, dựa vào trực giác phân phương hướng liền trực tiếp rẽ.

Vì thế bên kia đồng dạng bước tới, Sở Nguyệt Xuất cùng Sở Lục Y lại thấy được một màn khiến các nàng không khỏi buồn cười.

Là nên rẽ, đúng vậy, chính là Ngôn Du rẽ hơi bị sớm, cả người trực tiếp hướng vách tường đụng phải.

Thật sự là... Người nọ một chút biện pháp cũng không có a...

Sở Nguyệt Xuất thở dài lắc đầu, bước nhanh đi qua, ngồi xuống, thấy người kia ôm đầu, thanh âm dịu dàng, “Lấy tay ra để tôi xem xem có bị thương hay không.”

Liên tục đụng đầu hai lần, cũng không biết đụng vậy có bị thương không... Thật sự là, vốn đã ngu ngốc, lúc này lại càng thêm ngốc.

Lần này chính là cả người trực tiếp hướng trên tường đánh tới, Ngôn Du buông tay, đau đến nhăn mi, hai mắt lưng tròng đẫm lệ nhìn Sở Nguyệt Xuất.

Sở Nguyệt Xuất lập tức bị chạm tới, lòng mền nhũn, theo trong bao lấy ra khăn tay, phủi bụi trên mặt nàng, trong chốc lát hết sức cẩn thận chu đáo, “Tốt lắm, không bị thương.”

“Ô...” Phát ra tiếng kêu ô ô giống như con vật nhỏ mới sinh, Ngôn Du cúi đầu, băng bó cái mũi, “Đau...”

“Cho cô đi đường không chịu nhìn, xứng đáng.” Giúp đỡ nàng, Sở Nguyệt Xuất tức giận nói, “Liền chưa thấy qua người nào như cô vậy, cũng không thèm nhìn xem cửa đã tới chưa liền rẽ.”

“Bình thường là như vậy nha...” Ngôn Du vô tội xoa xoa mắt, đưa tay chỉ dưới đường, “Cái hố này... Ngô... Tại sao có thể có hai cái hố...”

Hóa ra người này chính là dựa vào hố trên đường để nhận định đại khái là đang đi tới chỗ nào sao?

Sở Nguyệt Xuất cũng tốt, Sở Lục Y đi tới cũng tốt, đang trợn mắt há hốc mồm. 0_0

===================

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ân... Chính là như vậy, này chương giống như hai nhà tỷ muội đều xuất hiện???

Chuyện kể rằng bây giờ là không phải rất nhiều người là tỷ tỷ đảng... Quýnh... Kỳ thật tỷ tỷ ta ngay từ đầu thật là tính toán vật hi sinh rụng... Cho là các ngươi sẽ đánh ta đi?

========================

Editor: Sau khi suy nghĩ mấy ngày liền mình vẫn không biết *thước là gì mà cần tới 100 cân?!? Xí xóa xí xóa, khi nào nghĩ ra sẽ sửa lại bản đẹp @_@ Do kiểu muốn edit cho hoàn hảo tí nên một chữ không ra mà ngâm lâu dữ thần vậy đó.

=>>>Cuối cùng cũng biết thước = gạo

Truyện convert hay : Long Thần Chí Tôn
Chương Trước/123Chương Sau

Theo Dõi