Chương Trước/320Chương Sau

Huyền Linh Ký

Chương 290: Chiến Lực Tăng Mạnh

Xoát!!!

Cánh tay của Lục Nhãn Dực Lang thú bị Hồng Kinh Nghĩa dùng toàn lực chém mở, cộng thêm các lỗ bị dung nham ăn mòn, cho nên cánh tay cứng rắn này đã bị chém đứt xuống, đồng thời cơ thể của Trầm Chấn Y cũng được Ninh Trung Kiên lôi kéo cách xa chiến trường.

Mọi thứ diễn ra chỉ trong thời gian một hai giây đồng hồ, nhanh đến Hùng Lâm Bá Vương cũng không thể có đối sách ngăn ngừa ngay được, chưa kể đến việc bản thân hắn còn đang bị một cảm giác khóa chặt đến nữa kìa.

Trong giây lát mà thôi, thế trận lại lâm vào tình trạng đối nghịch, Hùng Lâm Bá Vương cùng với Lục Nhãn Dực Lang Thú ở một bên đối đầu với Hồng Kinh Nghĩa, Triệu Không Lưu, Ninh Trung Kiên và Triệu Linh thu hẹp hắc vực bước đến xếp hàng.

Khí thế cả hai kéo lên đến đỉnh điểm, một cỗ khí tràng vô hình được tạo ra giữa hai bên, bề mặt thì yên ả, bên trong thì sóng ngầm cuồn cuộn. Không bên nào yếu thế hơn bên nào, cam go vô cùng.

Lục Nhãn Dực Lang Thú gầm mạnh một tiếng, cơ thể toát lên ánh sáng lục u hết sức quỷ dị, thương thế trên người trong nháy mắt được chữa trị hoàn toàn. Rõ ràng là huyền linh thuật “Vạn Mộc Xuân”. Huyền linh thuật có thể giúp người ta đoạn chi trọng tục như thế này quả thật quá đỗi nghịch thiên, xưa nay đều hiếm mà thấy được.

Lục Nhãn Dực Lang Thú hồi phục lại liền gầm lên một cái, hai cánh vỗ mạnh, một luồng cuồng phong lan tỏa khắp đại địa, “Tuyệt Mệnh Ma Lâm” giống như nhận được triệu hoán, vô vàn cách cành cây kéo dài ra, hướng đến khu vực này.

Tất cả đám người không khỏi rùng mình một cái, cũng không dám bảo lưu nữa. Huyền linh thức tỉnh hình thái chiến đấu sức mạnh sẽ tăng lên rất nhiều, bất kể là từ mặt chiến đấu vật lý hay thi triển huyền linh thuật đều mạnh mẽ gấp mấy lần so với khi còn ở Huyền Biến Cảnh.

Hư chân pháp!

Huyền linh thuật: Bách Mục Băng Quang.

Triệu Không Lưu lập tức thi triển ra tuyệt chiêu diện rộng của mình, mặc kệ địch hay ta, tất cả đều nằm trong phạm vi tấn công của hắn. Mặc dù mới hợp tác chiến đấu được mấy phút đồng hồ nhưng Triệu Không Lưu rất tin tưởng vào khả năng của các “cộng sự” của mình. Chưa kể đến việc nếu không ngăn cản được thì thôi, yếu đuối chính là tội mà. Nếu đòn này còn không ngăn được thì làm sao mà chiến đấu được với Hùng Lâm Bá Vương chứ.

Một trăm mắt của Bách Mục Hàn Thiền đồng loạt phát xạ, trong phạm vi nghìn mét quanh Triệu Không Lưu liền lập tức bị đóng băng, tốc độ băng phong nhanh như ánh sáng, chớp mắt một cái băng phủ toàn bộ thiên địa. Bách Mục Băng Quang này quá nhanh hơn nữa là toàn bộ phạm vi công kích, cho nên rất khó mà né tránh hay phòng thủ được.

Thậm chí là Huyền Chân Cảnh cũng rất khó để tránh khỏi được chứ chưa nói đến Huyền Biến Cảnh. Đương nhiên để đối phó huyền linh thuật thì cách hữu hiệu nhất chính là huyền linh thuật.

Toàn bộ thiên địa trắng xóa bị bao phủ bởi băng đá, chợt có kim quang lóe lên, một khối băng to lớn vỡ ra, Hồng Kinh Nghĩa đã thi triển Lôi Vực hộ thể nên rất nhanh có thể phá được lớp băng này.

Tiếp đến là Triệu Linh, một khu vực đột nhiên sụp đổ ngược vào trong, nhanh chóng lộ ra một khu vực đen tuyền, Triệu Không Lưu nhìn vào khu vực đen tuyền đó chợt thấy như có thứ gì đó muốn kéo mình đi, đem linh hồn của mình rút ra khỏi cơ thể, Triệu Không Lưu mới hơi rùng mình một cái thù hồi ánh mắt, nhìn về phía Hùng Lâm Bá Vương.

Hai người này có thể thoát ra nhanh chóng thì Hùng Lâm Bá Vương cũng không ngoại lệ. Quả nhiên Lục Nhãn Dực Lang Thú gầm lên một tiếng, hai cánh khuấy động, mảnh vỡ băng tinh tán loạn mọi nơi, dùng sức mạnh cơ thể phá tan ra một khu vực bị đóng băng.

Triệu Không Lưu cũng không có ý định dùng chiêu này để ngăn cản Hùng Lâm Bá Vương, chẳng qua giảm thiểu sự ảnh hưởng của Tuyệt Mệnh Ma Lâm mà thôi.

Hồng Kinh Nghĩa cũng sôi sục lên, Kim Lôi bao phủ khắp người. Đây là lần đầu tiên mà hắn bị khắc chế sâu sắc thế này nên có chút không cam lòng, liền đem toàn bộ lực lượng cũng lấy ra rồi.

Chỉ thấy Kim Lôi du động quanh cơ thể của Hồng Kinh Nghĩa, giống như những con rắn nhỏ, không ngừng chui ra chui vào cơ thể của Hồng Kinh Nghĩa, đồng thời cơ thể của hắn cũng hơi căng lên dưới lớp áo giáp.

Lôi Vực bị Hồng Kinh Nghĩa thu nhỏ đến cực hạn, chậm rãi áp sát vào cơ thể, tạo thành một lớp áo giáp mỏng, lôi quang hiển hiện, kim lôi vàng óng như hóa thành thực chất.

Vụt!

Hồng Kinh Nghĩa đem tốc độ vọt đến huyền chân cảnh, thân hình xuất hiện tại bên người Hùng Lâm Bá Vương, nhưng Lục Nhãn Dực Lang Thú đã chặn lại, móng vuốt sắc bén va chạm với đại kiếm phát ra âm thanh ken két, tỉa lửa văng tung tóe.

Hùng Lâm Bá Vương chậm rãi trèo lên lưng của Lục Nhãn Dực Lang muốn tận dụng lợi thế di chuyển trên không trung để thủ thắng. Nhưng Triệu Linh chẳng biến đã đến gần từ khi nào, hắc khi bao phủ toàn bộ không gian, trong nháy mắt có một cỗ hấp lực cực kỳ to lớn phát ra ngăn cản không cho Lục Nhãn Dực Lang Thú bay lên.

Hồng Kinh Nghĩa đại kiếm tung hoành, chiêu thức trầm nặng bá đạo, đại khai đại hợp, thuần túy dùng lực lượng để đánh nhau, mỗi chiêu kiếm chém ra đều không thua kém gì một đòn công kích của Huyền Chân Cảnh nhất trọng, tạm thời có thể lôi kéo Lục Nhãn Dực Lang Thú một tay.

Một tay khác của Lục Nhãn Dực Lang Thú thì không ngừng bị Nham Tương Tịnh Ngân bắn phá, những giọt nham tương này đều dùng hư chân pháp gia cố, tốc độ cũng vượt trên vận tốc âm thanh, không khác gì một tên Huyền Chân Cảnh nhất trọng thi triển huyền linh thuật cả.

Cả hai người đều tung ra toàn bộ sức mạnh của mình, chiến lực mỗi bên đều không kém hơn Huyền Chân Cảnh, đủ để thấy chiến lực của hai người này nghịch thiên đến cỡ nào. Theo dõi truyện tại vtruyen.com/truyen/huyen-linh-ky để ủng hộ tác giả nha.

Trong khi đó, Triệu Linh dù không tấn công, nhưng có thể ung dung kiềm chế không cho Lục Nhãn Dực Lang Thú bay lên, cũng nổi bật lên sự tài năng của nàng, dù không mạnh bằng hai người kia nhưng cũng không kém quá nhiều.

Ba người liên thủ lại trong nhất thời lộ ra xu thế áp đảo Lục Nhãn Dực Lang Thú, nhưng Lục Nhãn Dực Lang Thú cũng không yếu thế bao nhiêu, có “Vạn Mộc Xuân” hồi phục nên không tiếc lấy thương đổi thương, cho nên đánh đến có đi có về.

Răng rắc!

Tiếng băng đá vỡ nát, Ninh Trung Kiên nắm lấy Tỏa Thiên Tán thoát ra khỏi lớp băng bao phủ, quanh thân của hắn có những sợi tơ tán loạn, chính nó đã cắt lớp băng dàu này để cho Ninh Trung Kiên thoát ra.

Siết!

Chiến cuộc lại một lần nữa biến đổi, Ninh Trung Kiên sử dụng các sợi tơ của mình trói buộc lấy Lục Nhãn Dực Lang Thú, chế tạo không ít phiền phức. Ngay khi Lục Nhãn Dực Lang Thú cắt đứt mấy sợi tơ, Hồng Kinh Nghĩa một kiếm chém đến, vững vào đánh vào trước ngực của Lục Nhãn Dực Lang Thú.

Một vết cắt sâu hoắm lộ ra, kim lôi uốn lượn đốt cháy cơ thể của huyền linh. Lục Nhãn Dực Lang Thú gầm rút, cánh tay to lớn đập xuống, tứ chi của nó giống như những mũi thương to lớn đồng loạt tấn công cả bốn người.

Hồng Kinh Nghĩa hứng chịu một cút đập trời giáng, thân thể hóa thành đạn pháo bay lui mấy chục mét, kim lôi bị yếu bớt đi mấy phần. Hiển nhiên hắn không thể duy trì mức chiến lực này quá lâu được, nhiều lắm nửa giờ đồng hồ mà thôi.

Ba người kia cũng không khá hơn bao nhiêu, đồng loạt bị đẩy lui, nhất là Ninh Trung Kiên cũng đổ không ít máu, hiển nhiên là đã bị thương. Triệu Linh thì sử dụng Nhật Thực để phản đòn một cái, cũng đả thương được một chân của Lục Nhãn Dực Lang Thú, rút lui bình an.

Không có ai kiềm chế, Lục Nhãn Dực Lang Thú tung cánh bay lượn trên trời cao, sáu con mắt toát ra hàn khí bức người, tiếng gầm gừ uy hiếp tất cả mọi người. Đương nhiên nó cũng không dễ dàng tấn công, bởi vì vừa mới thoát khỏi kiềm chế xong, nếu lao xuống lại bị kiềm chế đánh đòn thì lại rắc rối ra.

Đám người không có cách nào phi hành nên cũng không dám mạo hiểm, chiến đấu mức bình thường thì nhảy lên không trung được chứ Lục Nhãn Dực Lang Thú mạnh hơn bọn hắn, giờ nhảy lên khác nào đi nộp mạng. Duy nhất có Triệu Không Lưu có vẻ cũng chẳng ảnh hưởng lắm, Nham Tương Tịnh Ngân cứ bắn ra liên tục, cũng là một sự uy hiếp không hề nhẹ, không coi chừng là sẽ bị bắn thủng ngay.

Nhắc đến cũng kỳ quái, Nham Tương Tịnh Ngân cùng Hư Chân Pháp đều là loại tiêu hao vô cùng lớn, nhưng Triệu Không Lưu cứ như vị đại gia mới nổi, huyền khí vô cùng vô tận, oanh tạc không cần nghỉ ngơi lấy sức gì cả.

Hơn nữa Tuyệt Mệnh Ma Lâm còn bị Triệu Không Lưu dùng Băng Độc âm thầm ăn mòn, đến lúc này cũng mất hết khả năng gây nguy hại rồi, Lục Nhãn Dực Lang Thú cũng không thể làm gì khác là kết thúc thi triển huyền linh thuật.

Sau khi giải quyết được Tuyệt Mệnh Ma Lâm, Triệu Không Lưu hừ lạnh một cái, mấy trăm giọt nham tương ngưng tụ, toàn bộ sức lực khai hỏa, hướng Lục Nhãn Dực Lang Thú bắn thẳng.

Hùng Lâm Bá Vương không biết Triệu Không Lưu làm sao mà tự nhiên phát điên, cơ bản là không kịp né tránh, trên đường bay cũng trúng không ít đạn, hai cánh của Lục Nhãn Dực Lang thú bị oanh thủng không biết bao nhiêu lỗ, từ trên cao rơi xuống.

Ninh Trung Kiên không bỏ qua cơ hội, các sợi tơ hóa thành những xiềng xích chắc chắn nhất, đem Lục Nhãn Dực Lang Thú găm xuống mặt đất. Chiến đấu lâu như thế bọn hắn đã nhận ra Hùng Lâm Bá Vương bị thương không nhẹ rồi, hơn nữa Lục Nhãn Dực Lang thú cũng không phải tự hành chiến đấu như huyền linh thông thường mà là do Hùng Lâm Bá Vương điều khiển, cho nên đánh nhanh thắng nhanh mới là đường lối đúng đắn.

Mấy nghìn sợi tơ hợp lực lại cùng với hấp lực của Hắc Vực cùng nhau kiềm chế Lục Nhãn Dực Lang Thú. Hồng Kinh Nghĩa tốc độ kinh người nháy mắt đã đến gần Hùng Lâm Bá Vương, kim lôi chói lọi giống như một vầng thái dương, đại kiếm mạnh mẽ chém xuống.

Chương Trước/320Chương Sau

Theo Dõi