Saved Font

Trước/52Sau

Huyền Vũ Khuynh Tài

Chương 31: Khái niệm về tình yêu

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sau  một  hồi  bị  Lan  Nhi  nhìn  chằm  chằm  bằng  ánh  mắt  ám  muội  Mộ  Dung Như Ly  cuối  cùng  cũng  không  nhịn  được  mà  lên  tiếng:

"Có  chuyện  gì?"

Nàng  thực  sự  không thể  chịu  được việc có  người nhìn  mình  chằm  chằm như  vậy  a!

Giọng  nói  không  mặn  không  nhạt của  Mộ  Dung Như Ly  đã thành công kéo  Lan  Nhi  về  thực  tại. Nàng  ta  ngại  ngùng  sờ  sờ  mũi, lí  nhí:

"Dạ, khi  nãy  Lãnh  Trần  có  qua  đây  thông  báo  với  tiểu  thư  rằng  Tam  thiếu  gia  đã  bế  quan tu  luyện, nhất  định  sẽ  không  khiến người thất vọng!"

Mộ  Dung Như Ly  cũng  không có  biểu  cảm gì mà  chỉ "ừ"  một  tiếng.

"Được rồi, ngươi  lui  ra  đi, ta  hiện  tại  phải  tu  luyện."

Lan  Nhi  nhìn  nàng  do  dự:

"Nhưng  mà tiểu  thư, người  vừa  mới  tỉnh  dậy  chưa  lâu  mà, vẫn  nên  nghỉ  ngơi  thêm  vài  ngày."

Nàng  cười nhẹ, cốc  đầu  nàng  ta một  cái:

"Ngươi  nghĩ  quá  nhiều  rồi! Đừng  lo, ta  sẽ  tự  biết  chừng  mực."

Mộ  Dung Như Ly  đã nói vậy  Lan  Nhi  cũng  không còn  gì  khuyên  can  nữa  liền  ngoan  ngoãn  lui  ra, quên luôn vụ hỏi thân phận hai người Tiểu Hồ Tiểu Diễm.

Để  hai  ma  thú  trở  về  không  gian  ma  thú Mộ  Dung Như Ly  liền  lấy  từ  Cổ  Vạn  Phúc ra  một cuốn  công  Pháp  ngồi  tu  luyện. Thấy  ở  chỗ  nàng  đã  không  còn  cần  đến  mình  Mạc  Hàn  Phong  liền  trở  về  không  gian  trong  Cổ  Vạn  Phúc bắt  đầu  sự  nghiệp  chăm  sóc  dược  thảo.

...

Sáng  hôm  sau —

"Oáp ~"

Mộ Dung Như Ly vươn vai ngáp một cái. Hôm qua nàng thức trắng đêm xem hết bộ công pháp hệ nguyên tố thủy, vừa mới chợp mắt chưa đầy 2 canh giờ. Bất quá nàng cũng không thấy buồn ngủ, thói quen ngủ ít của nàng đã được hình thành ở kiếp trước. Là một sát thủ, việc này chính là một yếu tố quan trọng. Hơn nữa, hôm nay chính là ngày khảo hạch a!

Vuốt lại mái tóc có chút rối Mộ Dung Như Ly lười biếng gọi:

"Lan Nhi"

Lan Nhi nghe gọi thì nhẹ nhàng mở cửa bước vào, cung kính thưa: "Tiểu thư đã tỉnh?"

"Ừ, ngươi qua đây giúp ta chuẩn bị y phục." Nàng thật sự rất lười, hơn nữa cái thứ y phục cổ đại của nguyên chủ toàn loại rườm rà khó mặc, nàng cũng đành bó tay.

...

Mộ Dung Như Ly cùng Lan Nhi rời viện, hướng Lâm Vân viện đi tới. Vừa bước chân vào sân nàng đã thấy Lãnh Trần một tư thái bảo hộ đứng trước cửa phòng Mộ Dung Như Lâm. Mộ Dung Như Ly không dấu vết liếc nhìn Lan Nhi một cái thật lâu. Chỉ thấy nàng ta vẻ mặt hồi hộp, hai tay nắm chặt lấy váy, đầu cúi thấp. Nàng (MDNLy) âm thầm thở dài, nha đầu này đúng là nhát mà! Thích hắn thì cứ việc bày tỏ là xong, cứ cắn răng chịu đựng như vậy cũng thật mệt đi!

Xin mọi người thứ lỗi cho mỗ nữ chính của chúng ta, nàng ấy thật sự không hiểu một chút gì về tình yêu luôn! Nếu việc này dễ dàng nói ra như vậy thì đã không có nhiều người yêu nhau nhưng lại bỏ qua nhau rồi. Ừm, có thể lấy ví dụ từ soái ca lãnh khốc Mạc Hàn Phong của chúng ta. Bất quá có bỏ qua nhau hay không ấy...là phải nói chuyện về sau.

(Nguyệt: Không lo, không lo! Ta sẽ không để chuyện này xảy ra đâu! ^^ / MHP: Ừm, nếu ngươi dám không để ta và Ly nhi thành một cặp thì cứ việc mà lo hậu sự đi! / Nguyệt: *toát mồ hôi lạnh* Đáng sợ ~!)

Lãnh Trần cũng đã nhìn thấy hai người bọn nàng. Hắn chậm rãi tiến đến trước mặt Mộ Dung Như Ly, lạnh nhạt nói:

"Thiếu gia có nói nếu ngài vẫn chưa bế quan xong thì Tam tiểu thư hãy đi trước, ngài sẽ theo sau."

Nàng lắc đầu: "Không sao, ta ngồi đây đợi ca ca là được rồi."

"Làm phiền Tam tiểu thư rồi."

"Ừm."

Lãnh Trần xoay người, lúc nhìn đến Lan Nhi đứng phía sau nàng thì khóe miệng nhẹ nâng, bất quá do không quen nên nụ cười của hắn có chút cứng ngắc.

"Lan Nhi, đa tạ!" Hắn nói, giọng nói đã thêm một phần nhu hòa.

Lan Nhi nghe gọi tên thì giật mình ngẩng đầu lên, đến khi phát hiện ra người nói là Lãnh Trần thì nàng ta liền ngẩn ra. Hắn... vừa nói chuyện với nàng ta? Trong mắt nàng ta lộ rõ vẻ không thể tin được, Lãnh Trần cư nhiên nói chuyện với nàng ta!

Nhìn bộ dáng ngây ngốc của Lan Nhi Lãnh Trần liền cảm thấy buồn cười. Hơn nữa còn có cảm giác nàng ta... thật đáng yêu! Ách! Hắn đang nghĩ cái gì vậy chứ?!

"Cô nương đã chăm sóc ta một ngày qua, ta thật sự rất cảm kích! Nếu cô nương có việc gì cần giúp, ta nhất định sẽ ra tay tương trợ!"

Mộ Dung Như Ly trong lòng cảm thán, không ngờ Lãnh Trần lại ra tay nghĩa hiệp như vậy! Vậy là hắn nợ Lan nhi hẳn một cái ân tình nha!

"A, huynh không cần phải làm vậy đâu! Đây là việc ta nên làm, không cần báo đáp!" Lan Nhi bối rối xua xua tay. Bề ngoài là vậy nhưng trong lòng nàng ta lúc này đang thập phần vui sướng. Lãnh Trần ca chịu nói chuyện với nàng ta, hơn nữa còn cười với nàng ta, như vậy là đã quá đủ rồi, nàng ta thật sự không dám đòi hỏi thêm gì nữa.

Mộ Dung Như Ly nhướng mày, rốt cuộc phải nói Lan Nhi lương thiện hay ngu ngốc đây? Có được điều kiện tốt như vậy mà lại không biết tận dụng, chắc là ngu ngốc rồi! 

Thật ra tình yêu mà Lan Nhi dành cho Lãnh Trần rất đơn thuần không có bất cứ vụ lợi hay tạp niệm nào, nó chỉ đơn giản là hàng ngày được nói chuyện, nhìn ngắm người mình yêu thương, được chia sẻ những cảm xúc chân thật của mình với người đó thôi. Đối với một người từ nhỏ đã sống trong bóng tối mỗi bước chân đều dẫm đạp lên con đường đầy máu tanh như Mộ Dung Như Ly  thì  khái  niệm  tình  yêu  đơn  thuần  chưa  từng  tồn  tại. Cái  nàng  thấy  được  là   những  cuộc  hôn  nhân  không  có  hồi  kết  hai  bên  lợi  dụng lẫn  nhau, mà  giả  sử  nói  họ  yêu  nhau  thì  cũng  chỉ  là  cái  cớ  để  che  mắt  thiên  hạ. Nàng  đã  thấy  không  ít  người  yêu  mù  quáng  nhưng  cuối cùng  cái  họ  nhận  được là  sự  hờ  hững, lừa  dối  của  người còn  lại.

Tình  yêu  đối  với Mộ  Dung Như Ly  chính  là  một  trò  chơi, một  khi  đã  dấn  thân vào  nó  thì  khó  có  thể dừng  lại được. Mà  vật  đặt  cược  cho  ván  chơi  chính  là  trái  tim, sự  tin  tưởng  và  lòng  tự  trọng của  con  người. Nếu  chiến  thắng  thì  không  cần  phải  nói, người  đó  sẽ  nhận  được  tất  cả  những  điều mình  mong  muốn, còn  nếu  thua...họ  sẽ  mất  tất  cả. Tình  yêu, chính là  một  trò  chơi  nguy  hiểm.

Mộ  Dung Như Ly  đã  tự rèn  cho  mình một  trái  tim  băng  lãnh, nàng  không  muốn dính  dáng  đến  tình  yêu. Nói  thế  nào  nhỉ? Như  Liên  Đàm  chẳng  hạn. Vì  tình  yêu  mà  cô  ta  bất  chấp  tất  cả, không  ngại xuống  tay  với  bạn  thân. Để  làm được  việc  này  cô  ta  đã  đánh  cược  cả  trái  tim  và  lòng  tự  trọng  của  mình. Và  kết  quả? Cô  ta  thắng? Ha  ha, chưa  chắc! Thời  gian  vẫn  còn  rất  nhiều  a....

Nhìn  Lan  Nhi  ngây  thơ  như  vậy  Mộ  Dung Như Ly  trong  lòng  thở  dài. Thôi, nàng  cũng  không  muốn  xen  vào  nữa. Tình  yêu  ấy  hả? Phải  để  hai  người  Lan  Nhi - Lãnh  Trần  tự  mình  gây  dựng  thôi.

Còn  nàng? Bỏ  đi, không yêu  đương  gì  hết! Nàng  hiện  tại  còn  rất  nhiều  việc quan trọng cần  hoàn  thành.

Trước/52Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Y Vũ Tiên Tôn