Saved Font

Trước/52Sau

Huyền Vũ Khuynh Tài

Chương 34: Ta mới chính là thiên tài!

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"Ngươi —" Mộ Dung Nhược Lan bị mắng là đương  nhiên  rất  tức  giận, bất quá nếu  so địa vị  của  nàng  ta  với  Mộ  Dung Như Lâm  trong  gia  tộc  thì  hắn  lại  hơn  nàng  ta hẳn  một  bậc, vậy  nên  không  thể  làm  gì  quá  đáng  với hắn.

Mộ  Dung Như Ly  không thèm để ý  đến  Mộ  Dung Nhược Lan, cước  bộ  từng  bước  lại  một  lần  nữa  chậm  rãi  tiến  đến  trước mặt  lão  giả. Nàng  nheo  mắt, khí  chất  vương  giả  theo  đó  tỏa  ra  bao  phủ  lấy  khu  vực  trong  vòng 10m  khiến  mọi  người  không  ai  dám  thở  mạnh. Gõ  nhẹ  ngón  tay  trắng  nõn  lên  bàn, nàng  mỉm  cười:

"Thế  nào? Có  muốn  ghi  danh  nữa  không?"

Lão  giả  khi  nãy  một  mực  khinh  thường nàng  hiện  tại  thân  thể  đang  không  ngừng  run  rẩy, sắc  mặt  có  chút  trắng  bệch. Trước  mặt  ông  chính  là  Tam  tiểu  thư  nhút  nhát  sao? Tại  sao  lại  có  cảm  giác  không  giống? Uy  áp  như  vậy  mặc  dù  không  có  quá  nhiều  tác  dụng  với  tu  luyện  giả  bất  quá  nó  lại  đem  đến  cho  con  người  một  loại  sợ  hãi  từ  sâu  trong  linh  hồn. Nghe  nàng  nói  ông  ta liền liều  mạng  gật  đầu:

"Có, hiện tại có! "

Sau khi đạt được kết quả như ý muốn Mộ Dung Như Ly thu lại uy áp, hướng Mộ Dung Như Lâm làm một tư thế "mời":

"Ca ca, huynh đến trước đi. "

Hắn gật đầu tiến đến, thành thật khai báo:

"Mộ Dung Như Lâm, 10 tuổi, Ma pháp sư. "

Lão giả nhanh chóng ghi chép lại. Hắn lại đặt tay lên quả cầu pha lê, lập tức quả cầu sáng lên rồi dần dà chuyển sang màu đỏ. Mức độ chia thành nhạt - thường - đậm, Mộ Dung Như Lâm dừng lại ở mức đậm có nghĩa là sức mạnh hệ nguyên tố hỏa của hắn thuộc hàng ngũ mầm mống thiên tài cần được bồi dưỡng.

"Hệ nguyên tố hỏa, mức độ: đậm. "

Đến phiên kiểm tra cấp bậc tu luyện, dưới chân Mộ Dung Như Lâm liền hiện ra một vòng sáng lục  sắc, bên  trong  là  hai  ngôi  sao.

"Huyền  Sư  nhị  cấp!"

Kết  quả  như  vậy khiến  mọi  người  không khỏi  hít  vào  một  ngụm  khí  lạnh.

"Sao  có  thể  như  vậy?! Rõ  ràng  hôm  qua  hắn  vẫn  chỉ  là  Huyền  Sĩ  thất  cấp  sao  bây  giờ đã  thành Huyền  Sư  nhị  cấp?"

"Không  lẽ  hắn  trước  đó  chính  là  ẩn  giấu  thực  lực?"

"Ừm, chính  vậy! Hắn  không  có  khả  năng  chỉ  trong  một  đêm  đột  phá  liền 5 cấp  được!"

……………………………

Mọi  người  ai  cũng  nghĩ  Mộ  Dung Như Lâm  suốt thời gian qua ẩn giấu thực lực thật sự, lại không một ai tin rằng hắn đã đột phá chỉ trong một đêm.

Hai người Mộ Dung Như Ly im lặng lắng nghe những lời xì xào bàn tán, cũng không có ý định đứng ra giải thích. Cứ để họ hiểu lầm như vậy thì tốt hơn, dù sao cũng không thể để lộ ra việc nàng đem khoáng thạch thượng phẩm cho hắn tu luyện được.

Mộ Dung Như Lâm mỉm cười nhìn nàng, nói:

"Ly Nhi, đến phiên muội rồi. "

Nàng gật đầu, lạnh nhạt hướng lão giả ghi danh đọc:

"Mộ Dung Như Ly, 10 tuổi, Ma Pháp sư. "

Mộ Dung Nhược Lam cười nhạo:

"Ha, phế vật như ngươi mà lại là Ma pháp sư sao? Ngươi lừa được ai đây? "

Lần này mọi người không ai hùa theo nàng ta chỉ trích nàng nữa, bọn họ chính là không dám a!

Mộ Dung Như Ly bề ngoài ra vẻ không quan tâm nhưng trong lòng lúc này đang không ngừng phỉ báng nàng ta một trận: Ta phi! Ngươi ngứa mồm ngứa miệng lắm hay sao mà nói nhiều như vậy?! Nếu không phải lão nương ta đang muốn giữ vững hình tượng tảng băng ngàn năm cao cao tại thượng thì ngươi đã sớm được lão nương tặng cho một chuyến bay vòng quanh đại lục rồi!

Nhịn xuống ý định muốn đánh người của mình, Mộ Dung Như Ly phất áo đặt tay lên quả cầu pha lê. Mọi người nín thở chờ đợi kì tích xảy đến.

Thời gian trôi qua gần 1 khắc mà phía quả cầu vẫn chưa có phản ứng gì. Suy nghĩ Mộ Dung Như Ly có thể tu luyện trong đầu mọi người cuối cùng đều theo gió bay đi hết.

Mộ Dung Nhược Lan khóe miệng nâng lên, mỉm cười trào phúng:

"Ồ? Khi nãy tam muội mạnh miệng như  vậy  làm  ta  tưởng  muội  thật  sự  có  thể tu  luyện, nguyên  lai  không phải a!"

"Hừ, đúng  là  chỉ  được cái  miệng!"

"Chung  quy vẫn  chỉ  là  phế  vật mà  thôi!"

"Mau  mau  cút  về  để  bọn  ta  còn  khảo hạch, đừng  đứng đó  ngáng  đường!"

……………………………

Mộ Dung Như Lâm lo lắng nhìn nàng rồi quay sanh nhìn đám đệ tử bằng ánh mắt sắc lạnh. Có một ngày hắn sẽ cho bọn họ biết thế nào là sợ hãi...

Mộ Dung Như Ly cười lạnh một tiếng, đếm ngược. 3...2...1

Tinh—

Quả cầu pha lê vốn đang bình thường đột nhiên sáng lên rồi chuyển sang màu trắng đục. Năng lượng nguyên tố băng trong không khí bắt đầu dao động kịch liệt, nhất thời nhiệt độ giảm xuống nhanh chóng, phút chốc đã dưới 0°C.

Cách... Choang—!

Trên bề mặt quả cầu xuất hiện một vết nứt, chưa để mọi người kịp phản ứng nó liền vỡ tan thành từng mảnh. Không biết do vô tình hay cố ý mà một mảnh pha lê liền bay xẹt qua má Mộ Dung Nhược Lan, để lại một vết thương khá sâu, máu chảy ra thấm ướt cổ y phục nàng ta.

"A!! "Mộ Dung Nhược Lan hét lên một tiếng như heo chọc tiết, thân thể không đứng vững liền ngã oạch ra đất, hai tay chạm vào vết thương.

Mộ Dung Thiên Hạo vẻ mặt hoảng sợ, vội vàng lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn tay đưa cho nàng ta thấm vào vết thương.

Mộ Dung Như Ly thân thủ nhẹ nhàng né tránh mảnh vỡ, lạnh mặt nhìn biểu tình như heo chọc tiết của Mộ Dung Nhược Lan. Vào khoảng thời gian quả cầu vỡ tan nàng đã dùng huyền lực băn một mảnh vỡ về phía nàng ta. Đây chính là lời cảnh cáo của nàng dành cho nàng ta.

Mộ Dung Nhược Lan sau khi ổn định lại tinh thần liền dùng ánh mắt hận thù gắt gao ghìm chặt khuôn mặt tuyệt mỹ của Mộ Dung Như Ly. Chỉ thấy miệng nàng (MDNLy) nhẹ mấp máy như đang nói gì đó sắc mặt nàng ta liền lập tức trắng bệch. Cắn răng chật vật đứng dậy, Mộ Dung Nhược Lan xoay người chạy chối chết. Mộ Dung Thiên Hạo thấy vậy cũng liền chạy theo.

Mọi người lại bị một màn này làm cho hoảng loạn, bất cứ ai cũng không dám hé nửa lời.

Tiểu Diễm trong không gian ma thú đang cười lăn lộn dưới dạng tiểu miêu nhỏ xíu (đây là hình dáng tự vệ của Tiểu Diễm). Hắn che miệng, đánh ánh mắt sùng bái nhìn nàng, hỏi:

"Chủ nhân, người rốt cuộc nói gì với nàng ta vậy? "

Mộ Dung Như Ly buồn cười, truyền âm:

"Ta nói: Lần sau sẽ đến đôi mắt. "

Tiểu Hồ cười tà, nháy mắt:

"Chủ nhân, người thật độc ác. "

Nàng thản nhiên nhún vai, từ chối cho ý kiến.

"Ng...uyên...t...ố băng, mức độ:...không xác định?! "

Lảo giả ghi danh đọc lớn kết quả của nàng, trong lòng một phen kinh hãi. Từ trước tới nay cho dù là thiên tài cũng chưa từng xảy ra sự việc quả cầu pha lê bị vỡ.

Điều chỉnh lại huyền lực hệ nguyên tố băng đang dao động trong không khí, Mộ Dung Như Ly mỉm cười, nhiệt độ theo đó dần dần lấy lại cân bằng.

Gõ nhẹ tay lên bàn, dưới chân nàng liền xuất hiện một vòng sáng tử sắc, bên trong là một ngôi sao.

"Huyền Vương nhất cấp?! "

"TMD! Rốt cuộc nàng ta có phải là con người nữa không vậy?! "

"Mới 10 tuổi mà đã là Huyền Vương, phế vật cái rắm! "

"Ta phi, là ai nói nàng ta là phế vật vật hả?! "

"Con mẹ nó đây chính là yêu nghiệt mà! "

………………………………

Một phen để lộ cấp bậc Mộ Dung Như Ly liền khiến đám đệ tử không nhịn được mà văng tục. Ầy, nàng còn chưa để lộ hết mà! Sau khi kí khế ước với Tiểu Hồ và Tiểu Diễm thực lực của nàng đã trực tiếp đạt  đến  Huyền  Vương  tứ  cấp.

Thiên  tài  Mộ  Dung gia - Mộ  Dung Vân  Thiên năm 10 tuổi  thực  lực  là  Huyền  Sư  thất  cấp, so  với  nàng  chính  là  kém  hẳn 8 cấp.

Mộ  Dung Như Ly  trong  lòng  đắc  ý, nàng  mới  chính  là  thiên  tài!

Ha  ha  ha, ta  là  thiên  tài! - Mỗ  nữ  nhân nào đó lại bắt đầu sự nghiệp tự kỉ.

Trước/52Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Chiến Thiên Long Đế