Saved Font

Trước/41Sau

Kế Hoạch Chinh Phục Thần Tượng

Chương 11.1 Fan!

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Qua tấm cửa kính sát đất màu trong suốt như pha lê, những tia nắng thu nhè nhẹ tinh nghịch xuyên qua.

Lại một ngày mới bắt đầu.

Trên chiếc giừơng nệm màu xanh dương, một chàng trai nằm nghiêng hướng phía cửa sổ. Từng đường nét trên khuôn mặt ấy rất tinh xảo, sống mũi cao thẳng, đôi môi anh đào khẽ động,

Đôi mắt vẫn khép dưới hàng mi dày cong cong.

Thượng đế ở trên trời có lẽ nhiều năm về sau vẫn sẽ tự hào về kiệt tác này của mình.

Bàn tay bỗng bị thứ gì đó ươn ướt chạm vào, cảm giác quen thuộc, Tiêu Thiên Mặc đưa tay còn lại xoa xoa con mắt mỏi, khẽ mở mắt nhìn sắc trời bên ngoài.

Có lẽ Anh đã ngủ rất lâu rồi.

Anh nhìn sang bên cạnh, A Bảo ngồi dưới sàn nhà trắng tinh đang liêm liếm tay anh, đôi mắt chớp chớp rất dễ thương nhìn anh.

Tiêu Thiên Mặc ngồi dậy, một cảm giác mệt mỏi lại ập đến.

Đầu anh nặng trịch, thân người như sắp rời ra.

Lục lọi một số ký ức còn sót lại trong đầu, anh chỉ nhớ tối hôm qua hình như anh đã uống rất nhiều, còn sau đó xảy ra chuyện gì thì cũng không rõ.

Ở một nơi cách đó không xa, Chi Anh trong một bộ váy tím nhạt dễ thương đang ôm chiếc túi đựng sách ngồi trên giừơng.

Qua cửa sổ, cô thấy người ấy đã dậy rồi, nhìn còn có vẻ rất mệt nữa. Hình như anh đã đi vào một căn phòng khác, chắc là đi tắm. Cũng đúng, người anh toàn là mùi rượu.

Ký ức tối qua chợt ùa về, Chi Anh nháy mắt mặt đỏ bừng, nhưng trong lòng lại đang vô cùng vô cùng phấn khích.

Thử hỏi có ai được như cô nào. Phấn khích tới nỗi cô thật sự không muốn đánh răng rửa mặt nữa.

Nhưng vẫn phải làm.

..............

Bước ra khỏi phòng tắm, Tiêu Thiên Mặc mặc một thân áo pijama trắng, mái tóc nâu đỏ ngăn ngắn vẫn còn nhỏ giọt.

Bước ra khỏi phòng tắm, Tiêu Thiên Mặc mặc một thân áo pijama trắng, mái tóc nâu đỏ ngăn ngắn vẫn còn nhỏ giọt.

Tuy người đã hết mùi rượu nhưng anh vẫn còn cảm thấy mệt, chắc là do cả tối qua chỉ uống có rượu.

Nghĩ vậy, Tiêu Thiên Mặc liền chậm rãi cùng A Bảo hướng phòng bếp đi tới, trong tủ lạnh luôn có đồ để nấu.

Bước chân anh bỗng khựng lại đứng trước bàn ăn rộng rãi. Ánh mắt khó hiểu nhìn vật thể trên bàn. Gì đây?

A Bảo bên cạnh lại đột nhiên sủa hai tiếng .

Kì lạ, tối qua không biết làm như thế nào về nhà, cũng không biết trăng sao gì mà ngủ thẳng cho tới sáng, nếu như vậy hiển nhiên là A Bảo cũng chưa được ăn gì

Bình thường mỗi khi đói, cậu bạn sẽ dùng mũi cọ cọ vào người anh, đuôi nhỏ cũng sẽ cụp xuống, vậy mà hôm nay lại không hề như vậy.

Đưa mắt nhìn mấy thứ trên bàn, đó là một tô cháo tôm thơm phức còn nóng hổi, hẳn là vừa được nấu xong. Còn có đĩa trứng cuộn và rau salad với cà chua đỏ, trình bày có thể xem là đẹp mắt. Cuối cùng là một cốc nước gừng thơm. Bên dưới cốc còn có một tờ giấy nhỏ.

Tò mò, anh mở ra đọc. Trong đó, những dòng chữ tinh nghịch thay nhau hiện lên trong mắt anh :

Chào buổi sáng, nam thần Mặc Mặc! Xin lỗi đã tự ý sử dụng nhà bếp của Anh. Kia, cháo tôm rất giàu chất dinh dưỡng, anh cố gắng ăn hết nhé!

Còn nữa, ly trà gừng này giải rượu độc nhất vô nhị đó. Anh cũng cố uống hết nha. Mong rằng anh thích bữa sáng đơn giản này!

Ký tên: Fan

Gấp tờ giấy lại, khóe môi anh gợi gợi lên. Không ngờ lại là fan. Fan sao? Thú vị!

Dùng chiếc thìa nhỏ đưa miếng cháo tôm thơm lừng vào miệng, Tiêu Thiên Mặc thoáng ngạc nhiên. Mùi vị rất ngon. Trùng hợp lại là sở thích của anh.....

Trà gừng, thứ anh chưa bao giờ uống, cũng thơm ngon kỳ lạ!

............

Đứng trước cửa nhà, Chi Anh lần thứ hai đau khổ nhìn con đường phía trước.

Bây giờ cô đã biết đường tới trường, nhưng phải đi làm sao đây?

Bây giờ cô đã biết đường tới trường, nhưng phải đi làm sao đây?

Không lẽ quốc bộ?

Không, 3km đấy, là 3km a.

Đang định hy sinh đôi chân mình, một chiếc xe màu đen bỗng dừng lại trước mặt Chi Anh. Nháy mắt tìm được vị cứu tinh, hên thật!

" Kính Minh"

Kính Minh mở cữa xe, mái tóc đen chải chuốt rất gọn gàng, hẳn là hôm nay anh sẽ đi tiệc tùng gì đó.

" Tiểu Thư. Xem anh mang gì tới cho em"

Chi Anh ban đầu còn rất háo hức, người này hiểu cô, nhất định là mang đồ ăn sáng tới cho cô.

Nhưng, khi nhìn thấy thứ Kính Kinh mang từ cốp xe ra, Chi Anh ỉu xìu mặt nhỏ.

Là xe đạp!

Tại sao không phải là xe đạp điện?

" Đây là hôm qua anh mua đó. Em đó, nên vận động cho khỏe người ha. "

Chi Anh ngồi trên chiếc xe đạp màu trắng đạp tới trường.

Kính Minh chết bầm!

Mua chiếc xe quái quỷ gì mà cao thế này, chân cô thực sự là chỉ dùng đầu ngón chân cái để chạm đất.

Đúng là gián tiếp hạ nhục chiều cao của cô mà.

Trước/41Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nông Môn Trưởng Tỷ Có Không Gian