Saved Font

Trước/328Sau

Kế Hoạch Tìm Lại Vợ Của Thiếu Gia Họ Lệ

Chương 230

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Vì uống nhiều thuốc hạ sốt nên toát không ít mồ hôi.

Với Lệ Đình Nam, anh không thể chịu được sự dấp dính trên cơ thể mình.

Trong biệt thự Trần Sơn, ngoại trừ những người giúp việc và quản gia, chỉ còn lại trợ lý Lý.

Nghe thấy tiếng chuông cửa, Lý An đi ra mở cửa, nhìn thấy Hứa Nhược Phi có chút giật mình.

“Sao vậy?”

Hứa Nhược Phi: "Tôi rơi đồ trong phòng tổng giám đốc Lệ, tổng giám đốc Lệ nghỉ ngơi chưa?”

Lý An lắc đầu: "Cô đi lên thử xem, chắc là chưa đâu."

Hứa Nhược Phi cảm ơn, lần theo trí nhớ của mình, có lẽ rơi trong phòng Lệ Đình Nam.

Cửa phòng hình như không đóng, khép một nửa.

Cô gõ nhẹ vào cửa, nhưng không có ai trả lời.

Hứa Nhược Phi cầm tay nắm cửa đẩy nhẹ, cửa mở ra.

"Tổng giám đốc Lệ, tôi có đồ quên lấy..."

Chưa kịp nói xong, Hứa Nhược Phi sững người đứng giữa cửa, toàn thân cứng đờ, thậm chí cô còn quên không ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Lệ Đình Nam vừa mới tắm xong.

Chiếc áo len màu xám nhạt ban ngày của anh đã được thay bằng áo choàng tắm màu đen.

Áo tắm vẫn chưa được buộc chặt, lộ ra vòng ngực nở nang.

Vòng eo tuyệt đẹp thoắt ẩn thoắt hiện trong chiếc áo choàng tắm, rồi lại nhìn xuống dưới, khó mà nhìn rõ.

Các múi cơ trên cơ thể không giống như những cơ được tập trong phòng tập đơn thuần, tinh tế và rõ ràng.

Mái tóc đen gãy giờ đã ướt đẫm nước.

Những giọt nước dọc theo mái tóc, một vài giọt làm ướt tấm khăn trắng dưới mặt đất, một vài giọt rơi vào áo choàng tắm thấp thoáng của anh...

Lệ Đình Nam dường như nghe thấy có tiếng động ở cửa phòng, ánh mắt khẽ đảo.

Đôi mắt của người đàn ông vẫn bình tĩnh như mọi khi.

"Cô đến đây làm gì?"

Lệ Đình Nam bình tĩnh hỏi.

Rèm trong phòng đã được kéo từ lâu.

Chỉ có một vài tia sáng yếu ớt chiếu vào phòng.

Hứa Nhược Phi đỏ bừng mặt.

May mắn thay, ánh sáng trong phòng không rõ ràng, nên Lệ Đình Nam không nhìn rõ khuôn mặt đỏ bừng lúc này của cô.

Trong những năm ở nước ngoài, Hứa Nhược Phi đã xem rất nhiều buổi trình diễn thời trang của các người mẫu nam, không phải là cô chưa từng nhìn thấy cơ thể đàn ông.

Nhưng không biết tại sao khi nhìn thấy Lệ Đình Nam, mặt cô bất giác đỏ ửng lên.

Cô không còn dáng vẻ trưởng thành trước đó, úp úp mở mở nói 2 tiếng, không giải thích rõ ràng.

Lệ Đình Nam quay người lại, cầm chiếc điện thoại màu đen trên bàn cạnh giường lên, đi tới trước mặt Hứa Nhược Phi.

Những giọt nước dọc theo mái tóc, vài giọt rơi xuống mặt Hứa Nhược Phi.

"Quay lại lấy điện thoại à? Yên tâm, tôi không có thói quen xem điện thoại của người khác." Lệ Đình Nam nhét chiếc điện thoại màu đen vào tay Hứa Nhược Phi.

Có lẽ đó là là do anh vừa tắm xong, bàn tay nóng như lửa đốt, giờ lạnh như băng.

Hứa Nhược Phi vô thức tay run lên.

"Còn chuyện gì nữa không?"

Lệ Đình Nam từ từ hỏi.

Anh dùng khăn lau tóc bằng một tay, cụp mắt xuống, dùng đôi mắt đen bình tĩnh nhìn người phụ nữ trước mặt.

Hứa Nhược Phi vẫn còn đỏ mặt.

Lệ Đình Nam giọng nói trầm ấm, anh ta cúi xuống, đôi mắt long lanh đờ đẫn.

Trong lúc Hứa Nhược Phi đang ngẩn ngơ, anh bình tĩnh nói vào tai cô: "Có biết một người đàn ông sau khi tắm xong, nhìn thấy một cô gái vào phòng mình, thường sẽ làm gì không.”

Giọng điệu của Lệ Đình Nam bình tĩnh có vẻ như đang trêu chọc.

Trước/328Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Ngạo Thế Đan Thần