Chương Trước/30Chương Sau

Kết Mộng Xuân

Chương 28

Edit: Ryal

Thi Hạ Dương ngủ mơ màng, biết mình túm tay Uông Thịnh còn nói thầm một câu: "Mệt bỏ xừ ấy".

Uông Thịnh nhìn Thi Hạ Dương, bóp mặt cậu một cái trước khi cậu kịp thốt ra bất cứ lời nào khác.

Thi Hạ Dương bừng tỉnh, bèn ngồi thẳng dậy trên ghế sô pha.

Cậu tắm xong cũng chẳng mặc quần áo, chỉ bọc khăn tắm, ngồi dậy cái là nửa người lõa lồ.

Cậu vừa định chửi Uông Thịnh thì liếc thấy một người đàn ông cao cao đang đứng nhìn mình, sợ đến nỗi ngớ người.

Từ nhỏ Thi Hạ Dương đã học không tốt, giáo viên và phụ huynh càng không cho làm gì cậu lại càng làm nấy, cái cảm giác nghịch ngợm rồi bị bắt này là quá quen thuộc.

Cậu hơi luống cuống, một lớp mồ hôi chảy dọc theo sống lưng, tóc gáy dựng đứng.

Uông Thịnh thì lại rất bình tĩnh: "Đi nào, về phòng rồi ngủ".

Thi Hạ Dương chẳng dám nói thêm chữ nào, "ừm ừm" hai tiếng cho có rồi dùng khăn tắm che nửa người dưới, xám mặt bước vào phòng Uông Thịnh.

Cậu vào rồi, Uông Thịnh mới đứng lên đối diện với người đàn ông kia.

"Mang về học à?".

Uông Thịnh đáp: "Vâng".

Hai cha con này đúng là khá giống nhau, khuôn mặt và khí chất lạnh nhạt sắc bén như được đúc ra từ cùng một khuôn.

"Đừng quậy đấy". Ba Uông Thịnh nói. "Một vừa hai phải thôi".

Uông Thịnh xoay người về phòng ngủ: "Trả lại nguyên xi câu đó cho ba đấy".

Hắn về phòng, Thi Hạ Dương đang bọc chăn khoanh chân ngồi chồm hỗm trên giường.

"Đù má đù má, sao rồi?". Thi Hạ Dương thấp giọng hỏi. "Ba cậu à?".

Uông Thịnh khóa trái cửa phòng, vừa mở tủ lạnh mini lấy một lon coca đưa cho cậu vừa cười khẽ: "Sao cậu cuống quýt thế?".

"** má!". Thi Hạ Dương còn chưa hoàn hồn, tay run đến độ không mở nổi nắp. "Chắc ba cậu sẽ không hiểu lầm hai đứa mình đấy chứ?".

"Hiểu lầm gì cơ?". Uông Thịnh lại lấy lon coca trong tay cậu đi, mở ra rồi trả lại.

"Hiểu lầm vụ kia ấy!". Thi Hạ Dương uống một ngụm coca để tịnh tâm. "Hai đứa mình vừa mới tắm xong, tôi còn chưa mặc quần áo đâu".

Uông Thịnh ngồi ở mép giường, nhìn cậu với khuôn mặt không biểu cảm.

Thi Hạ Dương vẫn còn đang lải nhải: "Chỉ mong là đừng bị phát hiện".

"Bị phát hiện thì sao?".

Thi Hạ Dương nhìn hắn vẻ hãi hùng: "Cậu khùng rồi à?".

"Không".

"Thế nói hươu nói vượn gì đấy?". Thi Hạ Dương hỏi. "Hai đứa mình! Là con trai đấy! Cậu không sợ à?".

"Sợ gì?". Khuôn mặt Uông Thịnh vẫn không hề có chút biểu cảm. "Sao phải sợ?".

Thi Hạ Dương tiếp tục bị chấn kinh, không nhịn được mà nói: "Không hổ là lớp trưởng, trâu bò thật".

Uông Thịnh chẳng cố nhịn vẫn phải phì cười.

Hắn cười một cái, tim Thi Hạ Dương cũng nhảy lên thình thịch.

Lớp trưởng cực kì đẹp trai, bình thường là bộ dạng trâu bò không thèm để ai vào trong mắt, nhưng nhìn ở một góc độ khác thì gợi cảm vô cùng.

Thi Hạ Dương vừa uống coca vừa ngắm Uông Thịnh.

Uông Thịnh chẳng thèm sợ cậu, cứ thế thản nhiên ngồi đó phô bày nhan sắc.

"Đẹp không?". Hắn hỏi. "Thấy thế nào?".

"Giống, giống quá à". Thi Hạ Dương vừa nói vừa thấy một giọt nước từ mái tóc ướt nhẹp của Uông Thịnh trượt xuống theo thái dương, dừng nơi áo ngủ, thấm ướt cả một vùng.

Thi Hạ Dương nói: "Cậu còn kém xa tôi".

Uông Thịnh cười, thò mặt lại nắm tay cậu uống một ngụm coca.

"So với cậu ấy à?". Hắn lại cười. "Tôi không thèm".

Thi Hạ Dương thấy hắn đột ngột sán vào, trái tim đập thật nhanh.

"Hai ta làm một hiệp, tôi bắn một lần, cậu bắn tận ba lần". Uông Thịnh nói. "Tôi mà so với cậu, thì còn ra thể thống gì nữa chứ?".

Truyện convert hay : Siêu Cấp Con Rể
Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi