Chương Trước/30Chương Sau

Kết Mộng Xuân

Chương 29

Edit: Ryal

Thi Hạ Dương nói: "Cái câu này của cậu thiếu chịch thật đó, ** má".

Câu này của cậu có hai nghĩa: "thiếu chịch" này và "thiếu chịch" kia, cậu không nói rõ, để Uông Thịnh tự đoán.

Hắn cười: "Biết nói thế này mà điểm ngữ văn vẫn dưới trung bình à?".

"... Đệch". Thi Hạ Dương trợn trắng mắt, nằm xuống, thấy chưa hả giận còn đạp hắn một cú.

Thi Hạ Dương làm coca suýt đổ ra giường, may là Uông Thịnh phản ứng nhanh, đỡ lấy lon coca ngay lúc cậu nằm xuống giường.

Thi Hạ Dương bảo: "Cậu uống coca ít thôi".

"Tại sao?".

"Diệt t*ng trùng".

Uông Thịnh đặt coca sang một bên, quay qua nằm đè lên người cậu, sờ thân dưới người kia qua lớp khăn tắm mềm mại, bật cười: "Ừ, uống ít lại, đỡ cho cậu không mang em bé được thì lại trách móc tôi".

Thi Hạ Dương phát hiện – bình thường mình trâu bò lắm, nhưng sao trước mặt Uông Thịnh thì lại chẳng làm nổi điều gì thế này?

Trên giường không đánh lại người ta, mà cãi cũng chẳng cãi lại.

Sau này ra ngoài thì sao?

Thi Hạ Dương không phục, cậu túm tay Uông Thịnh: "Sao cậu dâm thế?".

"Dâm bằng cậu không?". Hắn thản nhiên nhìn cậu. "Không tự biết ban nãy mình rên dâm đến độ nào à? Hay tôi bật ghi âm cho cậu ôn tập lại nhé?".

Thi Hạ Dương hơi sửng sốt: "Cậu ghi âm à?".

Cho copy một bản đê!

Thi Hạ Dương phát hiện – nghe ghi âm rất là kích thích, không giống lúc nghe trực tiếp chút nào, có thứ khoái cảm cậu không hình dung được.

Phải nói sao ta?

Như thể đang dùng thị giác của bên thứ ba nhìn mình và Uông Thịnh làm chuyện phá quấy, cảm giác cực kì sâu sắc.

Uông Thịnh cười nhạo: "Đùa cậu thôi".

Thi Hạ Dương vốn đang đắm chìm trong ảo tưởng lại bị câu nói kia dội cho cả thùng nước lạnh, bực đến nỗi nhấc chân lên muốn đạp một cái, nhưng mắt cá chân lại bị túm gọn.

"Mông cậu không đau à?".

Đau chứ, đến mức Thi Hạ Dương muốn kêu cha gọi mẹ luôn.

Nhưng cậu không thể nói thế được, không thể rơi vào thế yếu trước mặt Uông Thịnh được.

"Đường đường một đấng nam nhi như tôi đây, tí đau đớn đã là gì?". Ngoài miệng Thi Hạ Dương thì hùng hồn nói thế, nhưng đau thì phải nhịn. "Theo tôi cậu cứ nghỉ một lúc đi, ba cậu về rồi đấy".

Uông Thịnh chẳng những không buông cậu ra, mà còn quay sang hôn một cái lên mu bàn chân cậu.

"Thế thì sao?".

"Hở?". Thi Hạ Dương chẳng hiểu gì. "Cậu điên rồi à?".

Uông Thịnh hôn dọc theo mu bàn chân, rê lên phía cẳng, tới tận giữa háng.

Chiếc khăn tắm đã bị vặn vẹo đến độ xộc xệch, nửa kín nửa hở trông lại càng mê người.

"Không điên". Hắn hôn một cái lên hai hòn trứng. Nhưng đến lúc Thi Hạ Dương nghĩ thằng nhóc này muốn tiếp tục làm tình, thì Uông Thịnh lại đứng thẳng dậy.

Hắn kéo khăn tắm trên người cậu xuống, lấy tấm chăn bên cạnh đắp lên: "Cậu mệt rồi mà, ngủ một lát đi, lúc nào dậy tôi chịch cậu sau".

"Chịch em gái cậu". Thi Hạ Dương bị hắn trêu đến độ thở hổn hển. Cậu phát hiện kiếp trước Uông Thịnh có thể là siêu sao AV, chứ không sao lại thành ra thế này?

"Tôi không có em gái đâu". Uông Thịnh bước xuống giường, đứng bên cạnh cúi đầu nhìn cậu. "Cậu không có cơ hội chịch em gái tôi đâu, bị tôi chịch thì được".

Thi Hạ Dương trợn trắng mắt: "Cút cút cút".

Trong lòng Uông Thịnh nghĩ: chắc cậu khùng rồi, đây là nhà tôi cơ mà.

Nhưng thấy Thi Hạ Dương nằm trên giường mình chìm vào giấc ngủ, hắn lại vui vui, chẳng trêu cậu nữa.

Uông Thịnh đột nhiên cúi người, hôn một cái thật kêu lên mặt Thi Hạ Dương.

"Ngủ đi". Nói xong, hắn quay lưng đi mất.

Thi Hạ Dương ngóc đầu từ trong chăn ra: "Cậu đi đâu đấy?".

"Hình như tôi ném quần lót cậu ở nhà vệ sinh rồi, cậu thử nói xem nếu ba tôi thấy thì ổng sẽ nghĩ sao?".

Truyện convert hay : Đô Thị Siêu Cấp Tà Y
Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi