Chương Trước/200Chương Sau

Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 3)

Chương 518: Sao Có Thể Là Người Bình Thường

Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Tư Dạ Hàn vốn đang giận, nghe vậy thì nhíu mày: "Đau ở đâu?"

Vừa rồi Diệp Oản Oản phát hiện sắc mặt Tư Dạ Hàn khó coi nên mới cố ý bán thảm. Thấy có tác dụng, cô lập tức ngồi vào lòng anh cạ cạ: "Chỗ nào cũng đau hết á! Cơ bắp đau nhức! Xương cốt như bị người ta đánh gãy! Còn có chỗ này... Đều bị thương hết..."

Diệp Oản Oản đưa ngón tay ra, vết xước còn nhỏ hơn móng tay, còn không bị chảy máu.

Thật là một vết thương lớn...

Nội tâm của những người bị đánh bầm dập bày tỏ: "..."

"Hứa Dịch, lấy hộp y tế." Tư Dạ Hàn nói.

Hứa Dịch vội lấy hộp y tế trong ngăn tủ đưa cho anh.

Tư Dạ Hàn nắm ngón tay Diệp Oản Oản, giúp cô sát trùng và băng bó vết thương.

Diệp Oản Oản lại yêu cầu: "Không muốn cái này, em muốn nơ bướm cơ!"

Tư Dạ Hàn nhìn cô một cái, ngón tay loay hoay một chút, một cái nơ bướm xinh đẹp đã hiện ra.

Nhóm cẩu độc thân bị tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần: "..."

Tư Dạ Hàn nhìn chằm chằm khớp xương xanh tím trên tay Diệp Oản Oản, sắc mặt hơi trầm xuống.

Diệp Oản Oản đột nhiên nhớ ra Tư Dạ Hàn không cho phép cô bị thương, không dám bán thảm nữa, vội mở miệng: "Đoán chừng vì uống say, không cẩn thận nên em bị ngã, không sao không sao đâu, giúp em thổi thổi sẽ hết đau ngay ý!"

Tư Dạ Hàn nhẹ nhàng xem xét khuỷu tay của cô, nghiêm túc nói: "Em không vận động khá lâu rồi. Từ hôm nay trở đi, anh tìm thầy giúp em học một số động tác cơ bản, kiên trì luyện tập."

Nói xong, Tư Dạ Hàn nhìn Thập Nhất đứng ở đối diện: "Thập Nhất."

Thập Nhất khập khiễng đi qua: "Có mặt!"

Tư Dạ Hàn: "Từ hôm nay trở đi, cậu là huấn luyện viên của cô ấy.

"Hả?" Thập Nhất khó hiểu, lúng túng nhìn ông chủ nhà mình, cho rằng bản thân gặp ảo giác rồi.

Ánh mắt Tư Dạ Hàn lạnh lùng: "Có vấn đề?"

Đương nhiên có vấn đề!

Quá có vấn đề ấy chứ!

Cậu ta có bản lĩnh gì mà đòi làm thầy giáo của Oản Oản tiểu thư! Làm bao cát hình người có khi còn dễ nghe hơn đấy!

"Không... Không thành vấn đề!" Thập Nhất gượng gạo trả lời.

Kỳ thật loại nhiệm vụ này không tới lượt cậu ta. Lấy tính cách của ông chủ, hẳn để Lưu Ảnh làm mới đúng, nhưng ngài ấy lại chọn mình...

Xem ra lần này Lưu Ảnh phạm sai lầm quá lớn rồi.

Cho dù bất mãn với Diệp Oản Oản, cũng không nên dùng việc công trả thù riêng như vậy.

Việc hôm qua rõ ràng cậu ta mang tình cảm cá nhân xử lý.

Thật ra Diệp Oản Oản vô cùng ghét vận động, chỉ là thấy Tư Dạ Hàn giúp mình sắp xếp tốt cả rồi, lại nghĩ tới việc hôm qua, cô cảm thấy mình nên bắt đầu rèn luyện thân thủ, ít nhất sau này có gặp việc như hôm qua cũng có thể bảo vệ bản thân.

Vì vậy, Diệp Oản Oản gật đầu: "Vậy được rồi, Thập Nhất, về sau phiền anh chỉ giáo nhiều hơn! Phiền anh dạy tôi một số chiêu thức phòng thân!"

Thập Nhất cười còn khó coi hơn khóc: "Được... Được..."

Người muốn học võ phòng thân không phải nên là cậu ta hay sao?

Nhìn cô gái đã khôi phục lại vẻ mềm mại đáng yêu, những ám vệ kia vô cùng khó hiểu.

Nhìn phản ứng của Diệp Oản Oản, đoán chừng đã quên hết những việc làm sau khi uống rượu.

Vừa say rượu liền được sát thần bám vào người, giá trị vũ lực đại bạo? Đây là thao tác thần kì gì?

Quả nhiên bọn họ quá ngây thơ rồi, người phụ nữ mà ông chủ thích sao có thể là người thường được?

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Tà Thần
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi