Saved Font

Trước/81Sau

Không Cẩn Thận Đuổi Tới Nữ Chủ

Chương 23

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Thẩm Miên đi vào WC rửa mặt bằng nước lạnh, cưỡng chế đau đớn trong lòng, xoay người trở lại mép giường nhìn thoáng qua thời gian.

7 giờ sáng, nàng phải tới trường.

Thay quần áo xuống lầu, thấy Thẩm Tri Hành, ba Thẩm, mẹ Thẩm ngồi ở bàn ăn dùng bữa sáng, chỉ không thấy Thẩm Tu. Lương Mẫn Trân đã ăn xong, đứng dậy đi đến sô pha.

Thẩm Miên cũng theo sau, hỏi: “Anh ba đâu?”

Lương Mẫn Trân nói: “Tiểu Bảo còn ngủ, đừng đánh thức anh con, con mau đi ăn sáng đi.”

Tiểu Bảo là nhũ danh của Thẩm Tu, cả nhà chỉ có mình Lương Mẫn Trân gọi hắn như vậy, tuy Thẩm Tu kháng nghị nhiều lần nhưng Lương Mẫn Trân không để ý.

Thẩm Miên lắc đầu: “Con không ăn sáng, trễ giờ rồi.”

Thẩm Thiên Vinh luôn nghe lén con gái nói chuyện: “Để chú Lý đưa con đi.”

“Con tự lái xe.” Nàng mới vừa lấy bằng lái mấy ngày trước.

Lương Mẫn Trân ngồi trên sô pha thấy Thẩm Miên xoay người rời đi, đột nhiên nhớ tới một việc, chất vấn: “Đúng rồi, hôm qua Dịch Niên tới nhà chơi, sao con không nói câu nào đã đi ra ngoài?”

“Cậu ấy tới thăm ba mẹ, con ở lại làm gì?” Thẩm Miên nói xong, cảm thấy ngữ khí có chút không tốt, cười hắc hắc đi vòng ra phía sau Lương Mẫn Trân, ấn ấn vai bà: “Đại Niên nói gì với ba mẹ?”

Lương Mẫn Trân hưởng thụ tay nghề của con gái, nhắm mắt nói: “Cũng không có gì, chủ yếu nói hoàn cảnh sinh hoạt ở nước ngoài, hỏi thăm sức khỏe ba mẹ Tiểu Niên. Còn nữa, Tiểu Niên nói mẹ phải chú ý con nhiều hơn, đừng để con đi tới chỗ không an toàn vui chơi, đặc biệt sợ con nhìn lầm đối tượng. Nói cái gì con luyến, luyến… Luyến cái gì đó? Con thấy trí nhớ của mẹ tệ không? Nhớ nói hôm qua, hôm nay đã quên mất.”

Dì Vương ở bên cạnh đáp lời: “Luyến ái não.”

Lương Mẫn Trân nói: “Đúng vậy, luyến ái não, mẹ cũng không biết có ý gì. Dù sao ý chính là nhắc nhở ba mẹ đừng để con tìm lầm đối tượng. Còn nói ba mẹ điều tra người tên anh Thần ở bên cạnh con…”

Thẩm Miên nghe cái tên trong lời Lương Mẫn Trân, động tác tay tạm dừng một giây. Sau đó tiếp tục, nói: “Yên tâm, con không thích hắn.”

“Không phải trễ giờ học rồi sao?” Âm thanh Thẩm Tri Hành vang lên.

Thẩm Miên quay đầu nhìn lại không biết Thẩm Tri Hành đứng sau hai người bao lâu.

Tâm tình Thẩm Tri Hành rất tốt, đặc biệt khi nghe em gái khẳng định không thích người kia, vì vậy càng thêm vui vẻ.

Thấy Thẩm Miên nhìn hắn, Thẩm Tri Hành cười nói: “Đi thôi, anh đưa em đi học.”

Vừa mới tan học, Thẩm Miên nhận được điện thoại của Tạ Kiều Ngữ. Bình thường cô rất ít chủ động gọi cho Thẩm Miên, hình như toàn là Thẩm Miên gọi tới, cho nên thời điểm nhận được cuộc gọi, Thẩm Miên có chút kinh ngạc: “Chị Kiều Ngữ?”

“Em rảnh không? Cùng nhau ăn tối!” Âm thanh Tạ Kiều Ngữ có chút ách.

Thẩm Miên nhìn mắt người bên cạnh, tiếp theo từ chối Tạ Kiều Ngữ: “Ngày mai được không chị Kiều Ngữ? Tối nay em đi với Dễ Đại Niên.”

Tạ Kiều Ngữ trầm mặc vài giây, cuối cùng bật thốt một tiếng: “Hảo!”

Ngay khi Thẩm Miên chuẩn bị tắt điện thoại lại nghe Tạ Kiều Ngữ nói: “Chờ một chút.”

“Thật ra cùng em ăn cơm không có gì đặc biệt.” Thẩm Miên lắng nghe Tạ Kiều Ngữ nói tiếp: “Chủ yếu là chị nhớ em.”

Ba chữ ‘Chị nhớ em’ được Tạ Kiều Ngữ nói rất nhẹ nhàng, rất nhỏ, nếu không phải Thẩm Miên nghiêm túc lắng nghe, có lẽ không thể nghe được. Lỗ tai nàng lập tức đỏ lên.

Tạ Kiều Ngữ khẽ cười: “Được rồi, cùng bạn thanh mai trúc mã ăn tối vui vẻ, chị tắt điện thoại trước.”

“Chị…” Thẩm Miên muốn nói gì đó nhưng Tạ Kiều Ngữ đã cắt ngang cuộc gọi.

Dịch Niên thấy bộ dáng Thẩm Miên buồn bã mất mát, nhẹ giọng dò hỏi: “Là Tạ tiểu thư sao?”

Thẩm Miên gật đầu: “Ân, chị Kiều Ngữ muốn ăn tối với mình nhưng mình có hẹn với cậu rồi.”

Hôm nay Thẩm Miên đến trường mới biết Dịch Niên cũng chuyển tới trường nàng, có điều khác ngành mà thôi.

Thời điểm gặp Dịch Niên ở vườn trường, tuy Thẩm Miên rất kinh ngạc nhưng nghi hoặc thì nhiều hơn. Nên nàng quyết định hôm nay dùng cơm với Dịch Niên hỏi rõ một số chuyện, chủ yếu là những gì hắn nói với Lương Mẫn Trân.

Dịch Niên nghe Tạ Kiều Ngữ muốn hẹn Thẩm Miên, nói: “Nếu không cậu đi tìm Tạ tiểu thư đi. Hai chúng ta lúc nào cũng có thể gặp với nhau.”

Thẩm Miên lắc đầu từ chối, ngước mắt đối diện với đôi mắt ôn nhuận của Dịch Niên, nói: “Mình có chuyện quan trọng cần hỏi cậu.”

“Kia… Đi thôi.”

Mười phút sau, tại quán ăn nhỏ bên cạnh trường học.

Dịch Niên nhìn hoàn cảnh xung quanh, khó hiểu hỏi: “Có chuyện gì mà một hai phải tới chỗ nào? Còn muốn vào phòng riêng, có bí mật gì sao?”

Vốn dĩ Dịch Niên định trêu chọc Thẩm Miên quá mức cẩn thận, nhưng không ngờ Thẩm Miên vô cùng trịnh trọng gật đầu nói: “Đúng vậy!”

Thẩm Miên: “Làm sao cậu biết được?”

“Biết? Biết cái gì?” Dịch Niên không hiểu vấn đề Thẩm Miên vừa hỏi.

“Hôm qua những gì cậu nói với mẹ mình, làm sao cậu biết được?”

Dịch Niên sờ mũi: “Mình nói với mẹ cậu? Thật ra không có gì, chỉ nói ba mẹ mình rất rất khỏe, sau đó đề ra một số chuyện linh tinh. Làm sao vậy? Có gì không ổn?”

Lúc này người phục vụ tiến vào, đem rượu Thẩm Miên gọi đặt xuống bàn rồi ra ngoài.

Thẩm Miên vừa rót rượu vừa nói: “Cậu biết ý mình không phải hỏi vấn đề này, ‘Anh Thần’ có ý gì?”

Dịch Niên không nghĩ sẽ nói với Thẩm Miên sớm như vậy nhưng không chịu nổi ánh mắt sắc biến của nàng. Hắn đành thỏa hiệp: “Được rồi, Tiểu Miên, mình nói thật với cậu.”

Dịch Niên nhấp một ngụm rượu, kỳ thật uống rượu là một kiểu ăn ý nhỏ giữa hai người, chỉ cần cùng nhau đi ăn, sẽ dùng rượu thay nước.

Dưới tác dụng của nồng độ cồn, Dịch Niên tự hỏi vài giây rồi nói: “Cậu rất tò mò tại sao đột nhiên mình chuyển trường đúng không? Mình chuyển trường là vì cậu.”

Thẩm Miên liêu hạ mí mắt, hai tay chống cằm, bày ra bộ dáng nghiêm túc lắng nghe.

“Một tháng trước, mình gặp một giấc mộng… Là về cậu.”

“Ở trong mộng, mình không thấy rõ ai hết, chỉ có thể nhìn được một người, chính là cậu.”

“Mình mơ cậu rất thích rất thích một người, mình không biết tên hắn, chỉ nghe cậu luôn gọi hắn là anh Thần. Bởi vì thích hắn, cậu dùng đủ mọi cách theo đuổi, thẳng thắng thừa nhận tình cảm trước mặt hắn. Nhưng người đó không thích cậu, vậy mà cậu không nhục chí, vẫn luôn thích hắn. Mình ở trong mộng cười cậu, nhưng chủ yếu là không hiểu tại sao cậu lại thích hắn!”

“Mãi đến khi bên cạnh người kia xuất hiện một nữ nhân khác, lần này mình biết cô ta tên gì, cậu gọi nữ nhân đó là Tạ Kiều Ngữ. Nhất định mình nghe không lầm, nữ nhân đó chính là Tạ Kiều Ngữ. Cho nên hôm qua cậu giới thiệu Tạ tiểu thư, mình rất ngạc nhiên.”

“Cậu uy hiếp Tạ Kiều Ngữ, bắt buộc phải rời khỏi người kia. Thậm chí còn bày ra một ít mưu kế ác độc hãm hại, vì muốn người kia chán ghét cô ta.”

“Nhưng cuối cùng, cậu thất bại, người kia yêu Tạ Kiều Ngữ, tin cũng chỉ tin một mình Tạ Kiều Ngữ. Mưu kế của cậu trong mắt hắn giống như trò hề.”

“Có một lần cậu đánh Tạ Kiều Ngữ, hắn thẹn quá hóa giận, bày kế hoạch muốn diệt trừ cậu, nhưng trong mắt cậu chỉ có tình yêu, ngây ngốc bị hắn lừa thê thảm. Đến cuối cùng, Thẩm gia không còn… Cậu… Cậu cũng không còn.”

“Mình biết, mình nói những chuyện này cậu sẽ không tin. Mới đầu mình cũng không tin, nhưng mình đã điều tra, người cậu hay gọi anh Thần chắc là tổng tài tập đoàn Lục thị Lục Cảnh Thần, có một khoảng thời gian cậu luôn tìm cách ở bên cạnh hắn. Vì vậy mình liền tin. Còn Tạ Kiều Ngữ, đêm qua trở về mình cũng tra xét một chút, chính là nữ nhân mình gặp trong mộng.”

“Sở dĩ mình trở về là muốn ở bên cạnh cậu quan sát xem mọi chuyện có phải giống giấc mộng mình mơ thấy hay không. Nếu thật sự như vậy, mình sẽ tìm cách ngăn cản.”

“Nếu cậu đã hỏi, mình cũng không muốn giấu giếm. Cho dù cậu tin hay không tin, bây giờ mình rất nghiêm túc hỏi cậu, cậu thích Lục Cảnh Thần đúng không?”

Thẩm Miên hơi hơi mỉm cười: “Đại Niên, hôm qua mình đã nói với cậu rồi, mình sẽ không thích người xấu như vậy đâu!”

Thẩm Miên cho rằng Dịch Niên cũng trọng sinh trở về, không nghĩ tới hắn chỉ mơ một giấc mộng.

“Thật sự? Mình nghĩ hôm qua cậu lừa mình.” Dịch Niên nhẹ nhàng thở ra: “Không thích thì tốt, tuy không biết giấc mơ thật hay giả, nhưng sau này cậu cách xa Lục Cảnh Thần sẽ tốt hơn.”

“Không cần.” Thẩm Miên uống cạn ly rượu, đối diện với Dịch Niên nói: “Đã chết một lần, mình còn sợ cái gì?”

Thẩm Miên cũng không gạt Dịch Niên, đặc biệt khi biết hắn chuyển trường vì mình, Thẩm Miên cảm động cực kỳ.

Đây là bạn nàng, bạn duy nhất của nàng.

Dịch Niên như nhai sáp: “Chết, chết một lần?”

“Ân.” Thẩm Miên gật đầu, thần sắc đạm nhiên tự mình rót thêm ly rượu, sau đó bình tĩnh nói với Dịch Niên: “Giấc mộng của cậu là sự thật.”

Dịch Niên không bình tĩnh như Thẩm Miên, hắn phải dùng thời gian thật dài mới tiêu hóa lời Thẩm Miên: “Nói như vậy…”

Thời điểm Dịch Niên ngây người, Thẩm Miên đã uống hết ba ly rượu, lại thêm một ly được rót vào bụng, nàng chọn hạ mi: “Mình trọng sinh trở lại.”

Di động vang lên, là tin nhắn Wechat của Kỷ Tiệp. Đêm đó hai người uống rượu sau đó trở thành bạn của nhau.

[ Kỷ Tiệp: Đồng học, lão sư cậu có liên hệ với em không?” ]

[ Thẩm Miên:? ]

[ Kỷ Tiệp: Dấu chấm hỏi là có ý gì? Liên hệ hay không liên hệ? ]

[ Thẩm Miên: Một tiếng trước có nói chuyện điện thoại. ]

[ Kỷ Tiệp: Vậy em xem bây giờ gọi có bắt máy hay không? ]

Tuy Thẩm Miên thích đối nghịch với Kỷ Tiệp, nhưng đề cập đến Tạ Kiều Ngữ, Thẩm Miên không dám làm sai, rời khỏi Wechat lập tức gọi cho Tạ Kiều Ngữ. Điện thoại vang lên ba tiếng vẫn không có ai nhận, Thẩm Miên lặp lại vài lần đều như cũ.

Lo lắng, Thẩm Miên thông báo kết quả với Kỷ Tiệp, lại hỏi Tạ Kiều Ngữ xảy ra chuyện gì.

[ Kỷ Tiệp: Không có gì, muốn liên hệ nhưng không được, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể tìm em.]

[ Kỷ Tiệp: Đúng rồi, lúc trước nghe nói em tìm nhà mới cho Kiều Ngữ. Địa chỉ đâu? Tôi qua đó nhìn xem.]

Thẩm Miên không trả lời Kỷ Tiệp, bỏ di động vào túi, đứng dậy đầu cũng không quay lại nói với Dịch Niên: “Đại Niên, mình có việc đi trước, hôm khác ăn cơm với cậu.”

Dịch Niên còn chưa lấy lại tinh thần, phải qua mười phút sau phục vụ đem thức ăn lên, hắn mới phát hiện Thẩm Miên đi rồi.

- ------------------------

Tác giả có lời muốn nói: Kỷ Tiệp: Ta giống như… Đã làm sai chuyện?

Thẩm Miên: Không, Kỷ đại trợ công, ngươi không có!

Trước/81Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trấn Quốc Thần Tế