Chương Trước/42Chương Sau

Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Chương 37

Tống Thanh Hàn từ chỗ Tiếu Kiêu về, nói ý kiến của mình với Trần An một lần. Trần Anh ở đầu kia trầm ngâm một lát, hỏi: "Vậy cậu cảm thấy thế nào?"

Tống Thanh Hàn ngồi ở sàn nhà, trước mặt là màn hình tinh thể lỏng siêu lớn đang chiếu phim, đúng là phim mà Tống Thanh Hàn mang về từ chỗ Tiếu Kiêu.

Chất lượng video trong màn hình hơi thấp, hình ảnh thoạt nhìn hơi mờ, diễn xuất của diễn viên cũng hơi lố, nhưng Tống Thanh Hàn vẫn xem nhập thần.

Edit phim rất tốt, biên tập một bộ phim chắp vá thành một bộ phim xem được. Hơn nữa tuy rằng chất lượng video mờ, diễn viên cũng không diễn tốt, nhưng năng lực của đạo diễn không tệ, mặc dù có lúc hơi nhanh... làm cho người ta có chút theo không kịp, nhưng tổng thể xem ra vẫn rất ổn.

Tống Thanh Hàn châm chước một chút, sau đó nói với Trần An ngay trong điện thoại: "Tôi vừa mới xem tác phẩm lúc trước của Tiếu Kiêu...... Cảm giác năng lực đạo diễn của cậu ta kỳ thật cũng không tệ lắm, nếu có đội hậu kì tốt, đương nhiên sẽ nổi."

Trần An trầm mặc một chốc, tựa hồ là đang tự hỏi cái gì.

"Làm sao vậy sao, anh Trần?" Tống Thanh Hàn tinh tế nhận ra phản ứng của Trần An, lấy tay tạm dừng phim.

"Nghe cách nói của cậu, tựa hồ rất xem trọng cậu ta." Trần An trầm ngâm một chút, "Nhưng cát xê thực sự quá thấp."

Tống Thanh Hàn: "......"

Ba nghìn một tập, nếu là Tống Thanh Hàn lúc trước, giá này coi như là bình thường, thậm chí còn khá cao, nhưng hiện tại Tống Thanh Hàn đã từng diễn phim của Hàn Nghị, cũng có danh tiếng nhất định, giá này hơi thấp.

"Vậy ý của anh Trần là?" Tống Thanh Hàn loáng thoáng đoán được ý tưởng của Trần An, có chút không chắc hỏi.

"Chúng ta đầu tư." Trần An mở một quyển sổ ghi chép ra, dùng bút ghi vài chữ, mới chậm rãi nói, "Cát xê ba nghìn một tập không thay đổi, nhưng sau này sản xuất phim truyền hình, chúng ta sẽ phân chia ra."

Trần An từ trước đến nay không phải một người dễ đối phó, cho dù bộ phim này là Tống Thanh Hàn tự muốn nhận, nhưng cũng không có đạo lý tiện nghi người tên Tiếu Kiêu này. Cát xê ba nghìn một tập có thể nói là tiện nghi lên trời, nếu không thêm gì đó, quả thực chẳng khác gì với diễn miễn phí.

Tống Thanh Hàn có thể không hiểu, nhưng Trần An anh cho tới bây giờ sẽ không làm chuyện làm ăn lỗ vốn như vậy.

Tống Thanh Hàn tất nhiên sẽ không phản đối ý kiến của Trần An, ở phương diện này, Trần An chuyên nghiệp hơn cậu rất nhiều, chẳng qua Tống Thanh Hàn nghĩ nghĩ, vẫn là nói: "Nếu tôi không cần cát xê, anh Trần có thể đàm phán mức bao nhiêu?"

Trần An lần này là bị kinh ngạc: "Cậu định đầu tư vào phim?"

Dựa theo thị trường, Tống Thanh Hàn nếu trực tiếp không cần cát xê yêu cầu Tiếu Kiêu chia phần, ít nhất có thể chia được hơn hai mươi phần trăm.

"Vâng." Tống Thanh Hàn chậm rãi đáp, "Cùng với hơn một triệu cát xê, tôi muốn cược một phen."

Cậu mỉm cười, nắm di động nói: "Anh Trần, anh cảm thấy thế nào?"

Trần An suy tư một chút, cũng hiểu được không tồi – cát xê một triệu tệ đừng nói Tống Thanh Hàn, ngay cả nghệ sĩ mới debut ở Tinh Hải cũng chướng mắt, cầm một triệu có như không, không bằng trực tiếp bàn chuyện đầu tư.

Theo anh biết, người đầu tư nhiều nhất cho phim này có lẽ là Tiếu Kiêu đúng không nhỉ?

"Được, chuyện hợp đồng giao cho tôi." Trần An viết mấy điều này lên vở, sau đó dặn Tống Thanh Hàn một tiếng, "Hàn Nghị bên kia hẳn là cũng quay gần xong, nếu tuyên truyền thì cậu có thể phải đi tuyên truyền, đến lúc đó tôi sẽ nói hành trình cho cậu."

"Còn có, trợ lý Vương Hạo của cậu về nhà, kế tiếp công ty sẽ phân cho cậu một ekip, phụ trách hết thảy công việc của cậu."

Tống Thanh Hàn nhất nhất đồng ý.

Trần An cúp máy.

Tống Thanh Hàn buông điện thoại di động, lại cầm điều khiển, cảnh trên tivi lại biến hóa.

Tiếu Kiêu tổng cộng cho Tống Thanh Hàn năm đĩa CD, Tống Thanh Hàn nhất nhất xem qua, thật ra càng thưởng thức Tiếu Kiêu hơn.

Theo nội dung và cảnh phim trong năm đĩa CD đó, thủ pháp quay phim của Tiếu Kiêu có thể nói là càng ngày càng thuần thục.

CD đầu tiên, đầu phim tuy rằng rất là kinh diễm, nhưng mấy cảnh sau lại tập trung vào mấy diễn viên quá nhiều, làm cho hình ảnh quá mức bức quẫn dày đặc, mà tới đĩa thứ hai, loại tình huống này đã có điều cải biến, mãi cho đến đĩa thứ năm, Tiếu Kiêu đã có thể thuần thục điều chỉnh cảnh quay đến chỗ cần, sau đó vận dụng tư liệu sống đó, biến một câu chuyện bình thường thành câu chuyện thú vị.

Có lẽ đời trước bộ phim kia nổi tiếng, cũng không chỉ là bởi vì kịch bản phấn khích thú vị.

Động tác của Trần An rất nhanh, không quá lâu đã thuần thục bàn xong hợp đồng với Tiếu Kiêu, trừ một loạt điều khoản yêu cầu giữ bí mật, hợp đồng còn thêm một điều khoản mặc kệ sau khi chiếu phim có bao nhiêu lợi nhuận, Tống Thanh Hàn có thể nhận được hai mươi phần trăm, trong đó là lợi nhuận chiếu đài và chiếu trên mạng.

Điều kiện này đối với Tiếu Kiêu mà nói cũng không có khó xử gì, vốn cậu ta biết mình là người đầu tư lớn nhất của phim này, còn lại tất cả các đầu tư khác là bạn bè cho cậu ta vay, sau khi thương lượng với bạn bè thì họ cũng nhất trí đồng ý với yêu cầu của Trần An.

Dù sao bộ phim của họ là phim kinh phí thấp, dựa theo giá bình thường căn bản không có khả năng mời được Tống Thanh Hàn diễn, càng đừng nói là Tống Thanh Hàn đến diễn vai chính. Hiện tại người ta Tống Thanh Hàn ngay cả cát xê cũng không cần, chỉ cần hai mươi phần trăm lợi nhuận phim, đã được coi là phúc hậu.

Dù sao ai cũng không biết, bộ phim này quay xong có thể qua được kiểm duyệt không, sau khi qua kiểm duyệt có thể chiếu phim hay không, chiếu phim có thể có lợi nhuận hay không...... Hết thảy vẫn là không biết bao nhiêu.

Trong cái vòng luẩn quẩn này, kịch truyền hình lỗ vốn không coi là ít, một bộ xịt, vĩnh viễn sẽ có bộ xịt tiếp, ngay cả Tiếu Kiêu cũng cảm thấy hi vọng xa vời về việc phim của mình chiếu được hay không. Một hành động này của Tống Thanh Hàn, cũng không biết là hạ bao nhiêu quyết tâm.

Tống Thanh Hàn ký hợp đồng nam diễn viên chính, kí hợp đồng xong, dựa theo ý tứ của Tiếu Kiêu là hy vọng cậu có thể mau chóng vào đoàn.

Tống Thanh Hàn tất nhiên là không có dị nghị, trên thực tế, cậu đã hơi có chút...... khẩn cấp.

Nhưng lúc sắp khởi quay, Tiếu Kiêu bên kia lại truyền đến tin tức quan trọng – đoàn phim nghèo bọn họ, không biết sao bỗng nhiên được Tinh Hải nhìn trúng, được đầu tư năm triệu(*)!

(Khoảng 16 tỉ rưỡi VND)

Tin tức này không chỉ có Tiếu Kiêu cảm thấy trở tay không kịp, ngay cả Trần An cũng thấy ngoài ý muốn. Trần An xem như một vị lão tướng ở Tinh Hải, trên cơ bản chuyện gì ở công ty, chỉ cần không phải đề cập đến quá mức tư mật gì đó trong công ty, tất sẽ có người báo cho anh. Nhưng chuyện đầu tư phim của Tiếu Kiêu này, anh thật sự một chút tin tức cũng không nghe nói, thật giống như là khoản đầu tư này là ông chủ vỗ trán quyết định, căn bản là không dùng não.

Sở · vỗ trán · không dùng não · Minh: "......"

Chẳng qua khoản đầu tư này của Tinh Hải với Tiếu Kiêu mà nói, xác thực quả thật là một chuyện tốt. Dưới điều kiện có kịch bản có năng lực, không thể không nói, tiền cũng rất quan trọng.

Năm triệu nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít, nếu Trần An đưa cho Tống Thanh Hàn xem bộ phim lịch sử kia, năm triệu này của Tinh Hải chỉ đủ quay hơn mười tập. Nhưng đổi thành phim trong tay Tiếu Kiêu, năm triệu đã là một khoản cực lớn.

Đạo cụ có thể đổi tốt hơn! Cảnh tượng có thể bố trí tinh mĩ hơn! Máy móc thăng cấp một chút!

Chẳng qua nếu nhận đầu tư của Tinh Hải, vậy hợp đồng lúc trước phải thay đổi.

Tống Thanh Hàn cũng không biết nói gì cho phải, sau khi Trần An biết tin này đã liên hệ với nhân viên công ty, khi trở về sắc mặt hơi đổi.

"Khoản đầu tư này là từ trên rót xuống." Trần An ngồi trước mặt Tống Thanh Hàn, sắc mặt hơi mỏi mệt, "Tuy rằng Tinh Hải chi tiền, nhưng quyền quyết định vẫn là của tổng bộ."

"Cho nên...... Hợp đồng lúc trước kí với Tiếu Kiêu, có thể sẽ bị tổng công ty bên kia phủ quyết." Trần An xoa mi tâm, trong lòng có vài lời khó nói hết.

Nếu là công ty khác, anh còn có thể giúp Tống Thanh Hàn tranh thủ một chút, nhưng cố tình là tổng công ty muốn làm chuyện này, ngay cả Tinh Hải cũng là do công ty bên kia quản lý, bọn họ là thuộc hạ kiếm ăn ở Tinh Hải, có mấy người dám đối chọi với tập đoàn Sở thị chứ?

Hơn nữa...... Nếu thật là tổng công ty đầu tư, đừng nói là hợp đồng kia có tiếp tục được không, chỉ sợ ngay cả diễn viên Tống Thanh Hàn cũng có thể đổi người khác.

Quả nhiên, chưa đến hai ngày, tổng công ty phái người tới tìm Trần An và Tống Thanh Hàn.

"Anh Ngụy?" Tống Thanh Hàn thấy người tới, có chút kinh ngạc tránh đường, sau đó gật gật đầu với Tiếu Kiêu thần sắc hơi co quắp đứng sau Ngụy Khiêm, mỉm cười: "Cậu Tiếu."

Tống Thanh Hàn vào bếp pha một tách trà, rót cho mỗi người một ly.

Ngụy Khiêm ngồi trên sô pha, nghiêm trang lấy mấy phần hợp đồng dày từ trong túi ra.

"Tống tiên sinh." Ngụy Khiêm ho nhẹ một tiếng, giọng loáng thoáng lộ ra một mạt chột dạ, "Lần này tôi đến, đại diện cho tổng công ty bàn hợp đồng của phim 《 Tranh minh 》."

Tống Thanh Hàn ngồi cạnh Trần An, thần sắc bình tĩnh nghe, bên môi treo ý cười lễ phép mà ôn hòa.

"Xét thấy cậu là nghệ sĩ dưới trướng Tinh Hải, Tinh Hải có nghĩa vụ, có quyền lợi quy hoạch và sắp xếp với nghệ sĩ." Ngụy Khiêm có nề nếp nói, "Cho nên hợp đồng lúc trước cậu kí với Tiếu Kiêu, qua quyết định của tổng công ty...... được thừa nhận."

Ngụy Khiêm mỉm cười nhìn Tống Thanh Hàn: "Chẳng qua cát xê vẫn là không có."

Ngụy Khiêm cũng không khỏi hâm mộ may mắn của Tống Thanh Hàn. Nếu cậu kí hợp đồng với Tiếu Kiêu chậm một chút, vậy đãi ngộ hiện tại của Tống Thanh Hàn có thể sẽ không là như thế này. Mấy lão già đó là kẻ thấy thịt là ăn, cho dù là chia hai mươi phần trăm ra ngoài, một khi bộ phim này nổi, vậy hai mươi phần trăm này không chỉ dừng lại ở một khoản.

Hơn nữa, khi mọi người lên kế hoạch đầu tư, cơ hồ tất cả mọi người không quá xem trọng bộ phim này. So với bộ phim truyền hình đến từ đạo diễn mới ekip mới diễn viên mới, bọn họ càng có khuynh hướng đi đầu tư phim lịch sử về Tần Thủy Hoàng hơn.

Ngụy Khiêm hồi tưởng lại thần sắc của đại ma vương ngày hôm đó cũng nhịn không được ngắn lưỡi.

Người khác không rõ, nhưng hắn biết, năm triệu này tuy rằng lấy trên danh nghĩa tổng công ty, nhưng trên thực tế là tiền túi của Sở Minh, đến cuối cùng bộ phim này lỗ hay lãi, tất cả đều là một mình Sở Minh gánh vác.

Chẳng qua...... Ngụy Khiêm âm thầm liếc mắt Tống Thanh Hàn một cái, chẳng qua Sở đại ma vương sợ Tống Thanh Hàn biết rồi sẽ không dám kí hợp đồng này, mới dùng danh nghĩa tổng công ty đầu tư.

Tình yêu của kẻ có tiền, dân thường như hắn không hiểu lắm.1

Không hiểu lắm.

Sau khi bàn rõ hợp đồng với Tống Thanh Hàn, Ngụy Khiêm chuyển câu chuyện, lại nói chuyện với Tiếu Kiêu.

Tiếu Kiêu không có may mắn như vậy, nếu cậu ta tiếp nhận đầu tư của Sở Minh, kia cũng có nghĩa, lợi ích phim cậu ta quay, cũng sắp phải chia sẻ với Sở Minh.

Tiếu Kiêu tự đầu tư ba triệu, hơn nữa cộng thêm của bạn bè được một triệu(*), tổng cộng cũng chỉ có bốn triệu(*). Mà một mình Sở Minh, ném năm triệu đầu tư vào.

(Tương đương lần lượt hơn 3 tỉ và 13 tỉ VND)

Tiếu Kiêu khẩn trương nhìn hợp đồng trên tay Ngụy Khiêm, trái tim trong ngực bất ổn, cả người đều bị vây trong một loại trạng thái khẩn trương cao độ.

Ngụy Khiêm nhìn ra Tiếu Kiêu khẩn trương, cười cười trấn an, cầm hợp đồng trong tay đặt trước mặt Tiếu Kiêu: "Về phần hợp đồng của Tiếu Kiêu tiên sinh và công ty...... Cậu xem đi."

Tiếu Kiêu tỉ mỉ xem qua hợp đồng thật dày này, điều khoản rất chi tiết, nhưng cũng nhìn ra được Tinh Hải cũng không định hãm hại cậu ta.

"Lợi nhuận bốn mươi phần trăm?" Tiếu Kiêu đọc điều khoản đằng sau, nở nụ cười một tiếng, "Được."

Cậu ta cầm bút kí tên trên bàn, tuyệt bút vung lên, kí tên mình.

Ngụy Khiêm chia hợp đồng thành hai phần, sau đó cất một phần vào túi mình, vươn tay nói với Tiếu Kiêu: "Hợp tác vui vẻ."

Tiếu Kiêu cũng nhẹ nhàng: "Hợp tác vui vẻ."

Bàn hợp đồng xong, vậy ngày khởi quay cũng lửa sém lông mày.

Trước khởi quay, Tống Thanh Hàn đã nhận được kịch bản đầy đủ từ chỗ Tiếu Kiêu, kèm theo kịch bản còn có tranh chia cảnh của Tiếu Kiêu.

Tống Thanh Hàn tìm hơn nửa tháng học thuộc lời thoại, sau đó ngay sau khi Tiếu Kiêu gọi, dẫn ekip Tinh Hải tân trang cho cậu vào đoàn.

Đáng nhắc tới là, trong ekip Tinh Hải trang bị cho Tống Thanh Hàn, còn có một người Tống Thanh Hàn quen -- Lâm Vân.

Khi ở Tinh Hải nhìn thấy Lâm Vân, Tống Thanh Hàn hơi kinh ngạc, nhưng sau nhớ lại Lâm Vân chăm sóc mình lúc trước, trong lòng cũng bình tĩnh.

Lâm Vân lúc trước chỉ sợ đã sớm có tiếp xúc với Tinh Hải, thậm chí loáng thoáng cũng biết mình sẽ được Tinh Hải phân phối đến ekip của Tống Thanh Hàn, cho nên lúc trước ở đoàn phim《 Người thứ bảy 》, cô mới có thể quan tâm Tống Thanh Hàn như vậy.

Dù sao, sau khi gia nhập ekip Tống Thanh Hàn, cô và Tống Thanh Hàn coi như là có hoạn cùng chịu.

Bởi vì là một đoàn phim nhỏ, cho dù là chiếm được đầu tư của Sở Minh, Tiếu Kiêu vẫn cần kiệm mọi thứ, chỉ thêm một con lợn sữa khi tiến hành nghi thức khởi quay.

Sau khi Tống Thanh Hàn vào đoàn không lâu, diễn viên và nhân viên công tác khác cũng rất nhanh vào chỗ.

Bọn họ dựa theo nước chảy một lần nghi thức khởi quay, nhưng bởi vì đoàn phim và diễn viên cũng chưa có danh tiếng gì, cũng sẽ không có truyền thông gì đến phỏng vấn, sau khi bái trời xong, Tiếu Kiêu liền đưa đám người tới khu kí túc mình thuê.

Tiếu Kiêu đứng trước camera điều chỉnh, còn lại nhân viên công tác vội bận rộn di chuyển đạo cụ, chỉ chốc lát sau đã hợp lại thành một cảnh tượng cũng ra dáng.

《 Tranh minh 》tên này nghe thì rầm rộ, kỳ thật chỉ là câu chuyện trong một công ty nhỏ.

Nam chính Tề Thiên là một người bình thường, làm một designer ở một công ty không lớn không nhỏ, công việc mỗi ngày là vội vàng vẽ, sửa chữa thiết kế, làm một đống ảnh quảng cáo theo yêu cầu đủ loại của khách hàng.

Cuộc sống của cậu bình phàm, cậu có một cô bạn gái ôn nhu thiện lương, cậu như là ảnh thu nhỏ của mỗi người trên đường. Trên người cậu, có bất đắc dĩ, có phẫn nộ, có vui mừng, cuối cùng đều quy về bình thản.

Nhưng dưới gợn sóng bình thản này, tình yêu của cậu lại đột ngột thay đổi.

Bạn gái Chu Miểu của cậu ban đầu dịu dàng hiểu chuyện, trở nên lạnh lùng, không kiên nhẫn, thậm chí lúc hẹn hò với Tề Thiên đều một bộ trừng mắt lạnh lùng.

Mà lúc này, công việc của Tề Thiên cũng đang bị dồn đến một thời điểm mấu chốt.

Tình yêu cùng sự nghiệp song trọng áp lực đặt trên vai Tề Thiên, tàn phá thanh niên vừa mới tốt nghiệp không lâu như già đi mười tuổi.

Bạn gái không hiểu thậm chí chiến tranh lạnh, khách hàng chỉ trích cùng làm khó dễ, công ty lạnh lùng không ra mặt, làm cho Tề Thiên chậm rãi trở nên tối tăm trầm thấp. Cậu lúc này, trừ khuôn mặt còn giống bảy tám phần, đã khác hẳn với thanh niên sáng sủa đầy sức sống khi vừa mới tốt nghiệp.

Bạn gái cậu ghét cậu không năng lực, trực tiếp chia tay, công ty cậu vì lỗ mà đóng cửa, cũng giảm biên chế cậu, mà sức khỏe của cậu cũng bởi vì sống không quy luật mà xảy ra một loạt vấn đề. Tề Thiên đi tới tuyệt lộ.

Cậu mặc áo bệnh nhân đứng trên tầng thượng bệnh viện, ánh mắt một mảnh tĩnh mịch. Phía sau, nữ chính xuất hiện cứu vớt cậu, không chỉ kéo cậu từ tầng thượng xuống, còn kéo cậu thoát ra khỏi nghịch cảnh.

Tề Thiên hoàn toàn tỉnh ngộ, bắt đầu nghịch lưu lên, cái gọi là Tranh minh(*).

(Tranh minh - 争鸣, nghĩa là tranh đấu, do từ này mang nghĩa thiên về học thuật nên tui để nguyên Hán Việt)

Mà hiện tại đoàn phim đang định quay, chính là tập đầu 《 Tranh minh 》, cũng chính là tập Tề Thiên chia tay bạn gái.

Lâm Vân trang điểm cho Tống Thanh Hàn, tùy tay vuốt tóc Tống Thanh Hàn, làm sợi tóc vốn mềm mại của cậu rối tung.

"Như vậy là ổn rồi." Lâm Vân lấy điện thoại ra chụp Tống Thanh Hàn, ghi chép lại mặt Tống Thanh Hàn lúc này, để tránh sau này dặm thêm phấn lại quên mất mặt ban đầu, làm lộ sạn.

"Mỗi người vào vị trí riêng --" Tiếu Kiêu cầm loa to hô, Tống Thanh Hàn kéo kéo áo sơ mi kẻ trên người, đẩy kính gọng đen trên mũi, đi qua.

"Cảnh đầu, bắt đầu!"

Tiếng bàn phím lạch cạch lạch cạch vang lên, một chàng trai thoạt nhìn còn trẻ ngồi trước màn hình máy tính, hai tay gõ như bay.

Bốn phía đã không còn ai nữa, trong văn phòng trống rỗng chỉ có một mình cậu trai này.

Hình vẽ trên màn hình không ngừng biến hóa, biểu tình của Tề Thiên càng chuyên chú.

"Ting ting ting --" Ngay khi một hình cuối cùng sắp hoàn thành, tiếng chuông di động chói tai vang lên, Tề Thiên sợ tới mức trượt tay, không biết là bấm vào đâu, app nháy mắt đơ, cuối cùng tự động thoát.

"!" ngón tay Tề Thiên khẽ run, mở hình ra một lần nữa, lại chỉ thấy thành phẩm mới lưu được nửa, phần quan trọng nhất kia, bị tiêu hủy.

Trơ mắt nhìn tâm huyết một buổi chiều chôn vùi dưới tay mình, biểu tình của Tề Thiên nháy mắt trống rỗng.

Tiếng chuông di động còn kiên trì vang không ngừng, người đầu kia điện thoại tựa hồ cực kì chấp nhất, sau khi ngừng lại gọi lại.

"Alo...... Miểu Miểu." Tề Thiên hít sâu một hơi, ngữ khí khi nghe máy lại thập phần ôn hòa.

"...... Chia tay?" người bên kia điện thoại không biết nói gì, Tề Thiên nhảy dựng, trên mặt lộ ra một tia mờ mịt cùng một tia vô thố.

Tiếu Kiêu nhìn Tống Thanh Hàn trong máy giám thị, mắt sáng lên, giơ tay bảo một camera quay gần mặt Tống Thanh Hàn -- chuẩn xác mà nói, là quay ánh mắt của Tống Thanh Hàn.

Đôi mắt giấu sau cặp kính dày cộp rất đẹp, sau khi trải qua kinh hoàng, còn lưu lại một chút tức giận, lại hỗn loạn ôn nhu với người bên kia.

Nhưng mà theo thời gian chậm rãi trôi qua, ôn nhu cùng tức giận trong mắt đều biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại có một mảnh khoảng không tịch mịch.

Mấy biến hóa này chỉ là trong chớp mắt, chỉ là xuyên thấu qua máy giám sát, Tiếu Kiêu lại tự đáy lòng cảm nhận được cảm xúc của Tề Thiên này.

"Tốt!" Màn ảnh chậm rãi dừng lại ở cảnh Tống Thanh Hàn tháo kính mắt xuống, Tiếu Kiêu hơi kích động tua cảnh vừa rồi, sau khi quay lại mấy cảnh chưa quay kịp rồi cho Tống Thanh Hàn qua.

Tống Thanh Hàn nhắm mắt, trung phục hồi tinh thần lại từ trạng thái của Tề Thiên, ánh mắt đảo qua, đối diện với ánh mắt hoặc là hâm mộ, hoặc là đố kị của các diễn viên khác.

Thực lực Tống Thanh Hàn vừa mới biểu hiện ra thật sự là quá mức kinh người, cho dù mọi người chỉ đứng ở một bên quan sát, giống như cũng bị Tống Thanh Hàn kéo vào vai diễn, cái loại tâm tình từ tức giận lại chuyển hướng tuyệt vọng này, chân thực biểu lộ ra từ trong ánh mắt của Tống Thanh Hàn.

Bọn họ chỉ là người mới vào giới mà thôi!

Có nhất thiết phải lấy một kẻ diễn được đến đè đầu họ không chứ!

Diễn viên cả đoàn phim cơ hồ đều là tuyệt vọng. Ai cũng biết, lấy diễn xuất của Tống Thanh Hàn, một khi bọn họ diễn chung, như vậy ánh mắt mọi người sẽ bị Tống Thanh Hàn hấp dẫn, mà bọn họ sẽ bị lu mờ.

Đối với bọn họ mà nói, cũng không phải một tin tức tốt.

Tiếu Kiêu hưng phấn một trận qua, cũng chú ý tới vấn đề này. Lúc trước cậu ta còn lo Tống Thanh Hàn có thể diễn xuất cảm giác của Tề Thiên, lại đã quên lo...... diễn viên trong đoàn có thể chống lại Tống Thanh Hàn hay không.

Tống Thanh Hàn nhìn thần sắc của bọn họ, đuôi mày khẽ nhúc nhích.

Tác giả có lời muốn nói:

Chủ tịch · Sở · không đầu óc · Minh: Cậu mới không đầu óc cậu mới không đầu óc, hừ QAQ

Hàn Hàn: Sờ sờ đầu

Sở · được một tấc lại muốn tiến một thước · Minh: Sờ sờ vẫn khó chịu, cần hôn nhẹ mới đủ bộ Q3Q

Truyện convert hay : Cự Phú Con Rể
Chương Trước/42Chương Sau

Theo Dõi