Chương Trước/42Chương Sau

Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Chương 39

Tống Thanh Hàn bị Sở Minh kéo đi khám một lần, may mà cuối cùng trừ bị chút kinh hách làm cho trạng thái tinh thần có chút không tốt lắm, mặt khác đều bởi vì bình thường Tống Thanh Hàn làm việc và nghỉ ngơi không quy luật sinh ra ít bệnh vặt.

Bác sĩ cầm kết quả khám, cau mày yên lặng nhìn thoáng qua Tống Thanh Hàn, kí chữ rồng bay phượng múa của mình lên: "...... Bình thường, chú ý phòng lạnh."

Tống Thanh Hàn nâng mắt nhìn về bác sĩ nữ kia.

Bác sĩ nữ đó ôn hòa cười cười: "Yên tâm, bệnh viện của chúng tôi trừ y thuật nổi tiếng, kín miệng cũng là chuyện mọi người đều biết."

Tống Thanh Hàn chậm rãi thả lỏng, nhận kết quả kiểm tra từ tay bác sĩ, thần sắc thành khẩn nói: "Cám ơn."

Bác sĩ cười lắc lắc đầu.

Sở Minh đi theo sau Tống Thanh Hàn, nghe đoạn đối thoại không đầu không đuôi của họ, chậm rãi nhíu mày. Nhưng khi hắn thấy mặt Tống Thanh Hàn không gợn sóng gì, hắn lại yên lặng nuốt câu hỏi vọt tới bên miệng xuống.

Chỉ cần không phải nguy hiểm đến sức khỏe của Tống Thanh Hàn, Tống Thanh Hàn không muốn cho hắn biết, hắn coi như không biết vậy.

Tống Thanh Hàn cất giấy kiểm tra vào túi, cuộn cả phim chụp cất đi.

Trần An đã thanh toán tiền xong, nhìn thấy hai người Tống Thanh Hàn về, ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: "Chuyện hôm nay là lỗi của đoàn phim, Thanh Hàn cậu về nghỉ ngơi đi, chuyện này giao cho tôi xử lí là được."

Tống Thanh Hàn mím môi, khẽ gật đầu.

Trần An nhìn sắc mặt cậu quả thật là không tốt lắm, cũng biết tình huống hôm nay đến tột cùng có bao nhiêu nguy hiểm, lau mặt, gọi Lâm Thiện tới: "Lâm Thiện, cậu......"

"Tôi đưa Thanh Hàn về là được." Sở Minh đứng ở một bên nâng mắt nhìn thoáng qua Trần An, "Đoàn phim xảy ra chuyện lớn như vậy, khẳng định sẽ có phóng viên tới, ngồi xe tôi an toàn hơn."

Trần An cẩn thận nghĩ, hình như quả thật là đạo lý như vậy. Anh nhìn Tống Thanh Hàn vẫn là một bộ tinh thần hoảng hốt, thở dài: "Vậy phiền chủ tịch Sở."

Sao cứ cảm thấy sai lãnh đạo làm việc thay mình thế này...... Trần An vội vàng xóa bỏ suy nghĩ lung tung trong đầu.

Sở Minh đưa Tống Thanh Hàn từ cửa sau bệnh viện đi ra, lúc đi ra đã thấy một đám phóng viên vội chạy tới.

"Trần An tiên sinh!" Phóng viên mắt sắc phát hiện đám người Trần An xuất hiện ở cửa chính, vội vàng kéo đồng nghiệp qua, suýt chút nữa thì chọc mic vào miệng Trần An. "Nghe nói Tống Thanh Hàn lúc quay phim《 Tranh minh 》, kết quả trượt chân ngã? xin hỏi đây là thật không?"

"Nghe nói nguyên nhân gây ra là thiết bị cáp treo của đoàn phim biến chất, bị đứt trong quá trình quay làm Tống Thanh Hàn ngã lầu, xin hỏi có đúng không?"

Trần An cau mày, nhưng không nổi giận, chỉ đè thấp giọng, sắc mặt nghiêm túc nói: "Tống Thanh Hàn không bị ngã lầu.""Chúng tôi đang tiến hành điều tra."

"Đã giao cho cảnh sát điều tra."

Câu nào cũng là lí do thoái thác chính đáng.

Không biết qua bao lâu, đợi cho xe của Sở Minh đã biến mất, Trần An làm đám phóng viên mơ hồ như đánh thái cực, quyết định thật nhanh dẫn Lâm Thiện chạy lấy người.

Đợi cho phóng viên phục hồi tinh thần lại mới phát hiện Trần An thoạt nhìn nói rất nhiều, nhưng trừ câu Tống Thanh Hàn không bị ngã có tí xíu tin tức, tất cả toàn là lời vô nghĩa!

Phóng viên bị lừa nghiến răng nghiến lợi thầm mắng một câu cáo già, sau đó muốn vọt vào bệnh viện, đi vây đoàn phim《 Tranh minh 》 vẫn chưa ra khỏi bệnh viện.

Nhưng mà ưu điểm lớn nhất của bệnh viên tư này là không hẹn trước không thể vào. Đám phóng viên này chặn cửa một mảnh mênh mông, Tiếu Kiêu nhìn mà đau đầu.

"Đạo diễn......" Phó đạo diễn là một người trung niên béo mập, ngồi trên ghế không ngừng lau mồ hôi, "Vậy phải làm sao bây giờ."

"Còn có thể làm sao bây giờ." Tiếu Kiêu vỗ lan can, lực mạnh đến nỗi làm lan can lung lay, "Chờ cảnh sát đến đây thì biết."

"Cậu...... aiz." Phó đạo diễn hiển nhiên không muốn hưng sư động chúng như vậy, nhưng nghĩ đến bộ dáng Tống Thanh Hàn trước khi rời đi, lời khuyên can như thế nào cũng nói không nên lời.

Tống Thanh Hàn xem như là diễn viên quan trọng nhất trong đoàn phim, tuy rằng trên hợp đồng nói sau khi chiếu《 Tranh minh 》thuận lợi thì phải chia cho cậu hai mươi phần trăm, nhưng hiện tại ai cũng biết, phim truyền hình có thể qua kiểm duyệt ít ỏi không có mấy, càng miễn bàn là có thể chiếu phim. Một khi《 Tranh minh 》xịt, vậy mấy tháng này Tống Thanh Hàn diễn thật sự phí công. Hơn nữa theo lời Tiếu Kiêu, Tinh Hải đầu tư cho phim của họ, tựa hồ cũng là bởi vì Tống Thanh Hàn.

- - Như vậy, hiện tại Tống Thanh Hàn quay phim ở đoàn phim này, thiếu chút nữa bởi vì nguyên nhân thiết bị mà ngã lầu, nếu bọn họ lấy không ra một giải thích hợp lý, sợ sẽ là kết thù với Tinh Hải.

Bọn họ chỉ là một đám lính mới, bởi vì bộ phim《 Tranh minh 》này mới tụ tập cùng một chỗ, còn Tinh Hải là một công ty giải trí dựa vào tập đoàn Sở thị, lời nói trong giới giải trí này rất nặng, nếu Tinh Hải hơi bất mãn với họ......

Phó đạo diễn hít khí lạnh, chỉ có thể an ủi mình hiện tại Tống Thanh Hàn không sao, có thể việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không.

Nhưng Tiếu Kiêu hiển nhiên không nghĩ như vậy. Cáp treo là tự cậu ta đi mua, mua chưa đến ba tháng, lúc trước dùng vẫn tốt, sao đột nhiên bị mài mòn trước cảnh diễn tự sát?

Còn có......

Tiếu Kiêu nhớ tới hình ảnh mình nhìn thấy trong máy giám sát, quai hàm siết thật chặt. Sao cậu ta không biết, khả năng cân bằng của nam hai kém như vậy, không nghĩ tới chỉ là vấp chân một cái, vừa vặn giữ chặt chỗ dây mỏng của Tống Thanh Hàn chứ?

Lí Chân Hòa đứng ở góc sáng sủa, sắc mặt hơi trắng bệch, ở trong đám người cũng không có vẻ đặc biệt. Cậu ta ngẩng đầu nhìn ánh mắt Tiếu Kiêu thẳng tắp nhìn mình, tim đập thình thịch, nỗ lực cong môi cười cười, cười còn khó coi hơn khóc.

Ánh mắt của Tề Kiệu Kiệu dao động một chút trên mặt Tiếu Kiêu và Lí Chân Hòa, đáy lòng có một suy nghĩ sinh động.

Cô vội vàng cúi đầu nuốt nước miếng, cười nói một tiếng cám ơn với nhân viên công tác đưa nước cho mình.

Tốc độ cảnh sát tới rất nhanh, Tiếu Kiêu tự mình đi xuống lầu đón bọn họ, coi đám phóng viên nhào tới như không thấy, sắc mặt rất là khó coi.

Nhìn thấy sắc mặt của Tiếu Kiêu, trong lòng các phóng viên cũng bắt đầu bồn chồn, chẳng lẽ Tống Thanh Hàn không bị ngã lầu, nhưng bị thương hả?

Đại bộ phận bọn họ đều vì Tống Thanh Hàn mà đến. Lúc trước sự kiện ma túy mới qua không lâu, danh tiếng của Tống Thanh Hàn còn đang thong thả tăng trưởng, đối với các tòa soạn báo nhỏ mà nói, tin tức nhỏ bọn họ sợ là không bắt được, nhưng cọ nhiệt độ của người mới Tống Thanh Hàn thì vẫn đủ sức.

Nhưng ai biết, ngay cả nhiệt độ như vậy cũng không có được!

Ít bộ phận tòa soạn báo lựa chọn lui lại, nhưng càng nhiều hơn là lựa chọn thủ vững ở cửa bệnh viện.

Dù sao cảnh sát vừa mới vào, nếu có thể bắt được tiến độ án kiện mới nhất, nói không chừng báo kì này của tòa soạn có thể đè được các báo khác.

Nhưng bọn họ chờ mãi, chờ đến khi trời tối đen, cũng không phát hiện có bất kì người đoàn phim nào đi ra từ bệnh viện, càng đừng nói là bóng dáng cảnh sát.

Sao lại thế này???

Mấy chú cảnh sát lợi dụng quan hệ với bệnh viện cùng đoàn phim《 Tranh minh 》đi từ cửa sau: "......"

Cả đoàn phim có tất cả hơn trăm người bị cảnh sát đưa về Cục cảnh sát. Dù sao đây là một vụ liên quan đến mạng người, người bị hại còn là người từng bị hắt nước bẩn, có dân chúng nhất định ủng hộ Tống Thanh Hàn, cảnh sát cũng không dám qua loa cho xong.1

"Anh nói, thiết bị là mua mới, không thể mài mòn nhanh như vậy?" Cảnh sát phụ trách ghi chép ngừng bút một chút, ngữ khí hơi nghi hoặc, "Ý của anh là, đây là án mưu sát?"

Tiếu Kiêu lắc lắc đầu: "Tôi không biết. Nhưng mà." Cậu ta chỉ chỉ máy giám sát được đưa tới, "Lúc quay, quả thật quay được ít thứ."

"Ồ?" biểu tình của cảnh sát nháy mắt nghiêm túc lên.

Đến cuối cùng, Lí Chân Hòa bị cảnh sát tạm thời giam giữ, những người khác tuy rằng tạm thời không bị nghi ngờ, nhưng cũng bị đăng ký trong hồ sơ, một khi có tiến triển gì, sẽ triệu tập bọn họ.

Trong lúc đó cảnh sát cũng liên hệ với Tống Thanh Hàn một lần, biết cậu hiện tại không tiện tới, còn cố ý dặn dò cậu có rảnh thì đến làm báo cáo.

"Được." Tống Thanh Hàn buông di động xuống, vừa định ấn trán đã có một đôi tay thay cậu xoa hai bên huyệt Thái dương.

"Hôm nay anh không cần đi làm hả?" Tống Thanh Hàn buông tay, tùy ý Sở Minh không nhẹ không nặng xoa bóp đầu mình, từ từ nhắm hai mắt, nhẹ giọng hỏi.

"...... Không cần, nghỉ." Sở đại tiên sinh mặt không đổi sắc nói dối.

"......" Tống Thanh Hàn nhịn không được bật cười, mở to hai mắt, ánh mắt trong suốt như lưu ly nhìn thẳng Sở Minh, sau đó vươn tay kéo lại cà vạt của Sở Minh, kéo người Sở Minh nghiêng về trước, "Sở Minh......"1

Cậu còn mặc quần áo bệnh nhân, rộng thùng thình trên người, cúc áo mở hai ba nút, lộ ra vùng cổ trắng cùng một mảnh da thịt trắng nõn.

Ánh mắt Sở Minh dừng lại một cái chớp mắt trên làn da lõa lồ của cậu, sau đó lại giống như bị hun nóng vội vàng dời đi, trên mặt lạnh lùng tựa hồ loáng thoáng lộ ra một tia không được tự nhiên, hai tai cũng ửng đỏ.

"Thanh Hàn?" Hắn cúi đầu gọi một tiếng, nhưng không giãy khỏi tay Tống Thanh Hàn, ngược lại cúi người theo lực của Tống Thanh Hàn: "Sao vậy?"

"Anh thích tôi?" Tống Thanh Hàn không nhìn hắn, hỏi từng chữ một.

Sở Minh loáng thoáng cảm thấy Tống Thanh Hàn không quá thích hợp, lại vẫn thành thật gật đầu.

"Thế à......" Tống Thanh Hàn nhẹ nhàng nâng mắt, lại cười nói, "Vậy chúng ta hẹn hò đi."

Sở Minh: "!!!"2

Sở Minh lắc lư, cuối cùng vẫn bởi vì sợ đè lên Tống Thanh Hàn mới miễn cưỡng ổn định người. Ngực hắn phập phồng rất nhanh, giọng cũng ôn nhu mà kiềm chế: "Thanh Hàn, đừng làm khó mình."

Tống Thanh Hàn: "......"

Cậu nhìn Sở Minh như nhìn thiếu nam ngây thơ chìm trong mối tình đầu, nhịn không được cong môi: "Em không nói giỡn."

"Em cũng có cảm giác với anh." Tống Thanh Hàn bình tĩnh nói, "Cho nên em cảm thấy chúng ta có thể thử xem sao."

"Chẳng qua hiện tại em không thích anh nhiều bằng anh thích em." Tống Thanh Hàn lẳng lặng nhìn hắn, "Hy vọng anh không để bụng."

Mặt mày lạnh lùng của Sở Minh dần tan chảy, chậm rãi lộ ra một nụ cười khờ khạo: "Không ngại."

Tống Thanh Hàn buông lỏng tay túm cà vạt Sở Minh ra, sau đó ngồi dậy nhẹ nhàng ôm Sở Minh.

Động tác của cậu còn có một ít xa cách và cứng ngắc, nhưng không dừng lại.

Sở Minh khoanh tay đặt trên vai Tống Thanh Hàn, trân trọng vuốt ve một chút.

Hắn từng dựa vào bờ vai này có nhiều lần, hiện tại cũng rốt cục đến lượt bờ vai này làm cho Tống Thanh Hàn có chỗ tựa vào.

"Còn có......" Tống Thanh Hàn tựa vào lòng Sở Minh, giọng có chút hàm hồ, "Còn có một chuyện."

"Hửm?" Sở Minh thuận theo ngồi cạnh Tống Thanh Hàn, lại vẫn nắm cổ tay Tống Thanh Hàn.

Tống Thanh Hàn rút kết quả kiểm tra đưa tới trước mặt Sở Minh, trên mặt tinh xảo nhìn không ra cảm xúc gì: "Anh xem đi."

"......" Sở Minh nhếch mày, nhận kết quả kiểm tra cẩn thận đọc.

Khi hắn nhìn thấy dòng chữ quen thuộc lại xa lạ, tay hắn đột nhiên run lên một chút.

Tống Thanh Hàn biết, hắn đã thấy được.

Sở Minh cầm kia kết quả kiểm tra lật đi lật lại vài lần, Tống Thanh Hàn không hề chớp mắt theo dõi hắn, trong lòng đã có một chút đau đớn.

Chẳng lẽ vừa rồi lúc kiểm tra, không kiểm tra ra trái tim có vấn đề gì hả? Tống Thanh Hàn nhíu mày.

Hóa ra mình không thèm để ý, nhưng chân chính nói chuyện này cho Sở Minh, cậu lại đột nhiên sợ.

Cậu không cho rằng thân thể của mình có bất đồng gì, nhưng trong mắt người khác, trong mắt Sở Minh, có thể cảm thấy cậu là quái vật không?

Tống Thanh Hàn cau mày cười cười, vừa định mở miệng nói những lời hẹn hò đi lúc trước là nói giỡn, Sở Minh đã nắm cổ tay cậu, ánh mắt sâu thẳm, chỉ là ánh mắt thoạt nhìn đáng thương hề hề: "Hàn Hàn......"

Tống Thanh Hàn: "......"???

Tuy rằng Sở Minh hiện tại thấy thế nào không giống như là chán ghét, nhưng bộ dáng này hắn đang não bổ cái gì vậy chứ......

Tống Thanh Hàn thấy buồn cười, hỏi thẳng: "Anh để ý à?"

"Không phải, không có." Sở Minh nhíu nhíu mày, "Chỉ đau lòng em."

"Kỳ thật em không để ý lắm." Tống Thanh Hàn châm chước một chút, chậm rãi nói, "Mặc kệ cơ thể của em thế nào, nó đều là cơ thể của em. Mà em chính là em, cũng sẽ không bởi vì thân thể em khác người mà biến mất hoặc là hủy diệt."

Sở Minh trầm mặc nghe, sau đó cúi đầu: "Nhưng......"

Trước kia hắn không biết vì sao Tống Thanh Hàn cơ hồ là trạng thái cả đời không qua lại với người nhà, nhưng hiện tại việc này dường như có thể giải thích.

Chỉ cần nghĩ đến những gì lúc trước hắn tra được về Tống Thanh Hàn, trái tim Sở Minh co lại từng đợt.

Hắn hít vào một hơi thật sâu, sau đó khẽ lắc đầu trong ánh mắt có chút nghi hoặc của Tống Thanh Hàn: "Không sao."

Sở tiên sinh vừa mới xác lập quan hệ với người mình thích ở mặt ngoài vẫn là bộ dáng nhất phái tinh anh, nhưng hắn uống một ngụm không khí từ cái chén rỗng là biết tâm tình hiện tại của hắn cũng không thoạt nhìn bình tĩnh như vậy.

Tống Thanh Hàn bị biểu hiện như vậy ảnh hưởng tới, tâm tình ban đầu coi như là bình tĩnh đột nhiên nổi lên gợn sóng, khuôn mặt cũng phiếm ra một chút đỏ ửng.

"Hôm nay lúc tới anh đã ăn cơm chưa?" Tống Thanh Hàn vỗ mặt mình, đứng lên hỏi.

Sở Minh theo phản xạ lắc lắc đầu.

Tống Thanh Hàn thở dài.

"Trong nhà không có gì, có thể ăn cơm rang không?" Tống Thanh Hàn tìm trong tủ lạnh một chút, nhưng bởi vì mấy ngày nay cậu ở ngoài quay phim, cũng không nhét đầy tủ lạnh, cho nên chỉ tìm được ba bốn quả trứng gà trong tủ.

"Không sao, anh không kén ăn." Sở Minh đáp rất nhanh, giật mình nhớ tới lúc trước lần đầu tiên ở nhà Tống Thanh Hàn ăn cơm, dường như cũng là trả lời như vậy.

Tống Thanh Hàn rõ ràng cũng hồi tưởng lại một màn kia, sửng sốt một chút rồi cong môi, lộ ra một nụ cười nhạt.

Số lần cậu cười hôm nay rất nhiều, nhưng lúc trước tươi cười ở trong bệnh viện thoạt nhìn làm cho người ta cảm thấy lòng chua xót, cười hiện tại lại làm cho người ta nhịn không được cũng muốn cười.

Tống Thanh Hàn tùy ý đập mấy quả trứng gà rồi đảo đảo cơm mới nấu chín, sau đó lấy hai cái bát lớn đổ ra, đã bị Sở Minh thuận tay nhận lấy.

Trứng vàng đều bọc ngoài cơm, hình thành một tầng giáp vàng óng. Tống Thanh Hàn thấy Sở Minh ăn từng ngụm, cũng xúc cơm trong bát mình lên.

Ăn cơm xong, Sở Minh tự giác cầm bát đi rửa, cố tình hắn giống như chưa từng làm chuyện như vậy, có nề nếp thoạt nhìn như là đang kí hợp đồng quan trọng nào vậy.

Sau khi xác nhận quan hệ Sở Minh và Tống Thanh Hàn tựa hồ cũng không có thay đổi gì quá lớn, chẳng qua khi Sở Minh nhắn tin Tống Thanh Hàn sẽ không cố ý lảng tránh nữa mà Sở Minh cũng thành công chia sẻ những chuyện xã giao với Tống Thanh Hàn.

Sở Minh: Hàn Hàn! Hàn Hàn! Hôm nay anh cũng chăm chỉ làm việc ~(>y<)~3

Hàn Hàn: Ừm, biết rồi ~

Tống Thanh Hàn nhìn tin Sở Minh nhắn, mỉm cười trả lời.

Chuyện cáp treo vẫn chưa điều tra ra, Tống Thanh Hàn đã đến Cục cảnh sát làm ghi chép một lần, hỏi qua một lần, chỉ biết là cáp treo kia bị người phá.

Như vậy đến tột cùng là ai mà hận cậu như vậy?

Trước khi sự kiện này chưa được làm sáng tỏ, Trần An cũng không yên tâm cho Tống Thanh Hàn lại vào đoàn phim《 Tranh minh 》quay tiếp.

"Hàn Nghị mấy ngày hôm trước còn nói với tôi, có mấy cảnh cần cậu quay bổ sung một chút, hiện tại vừa vặn có thời gian, cậu đi một chuyến đi." Trần An cầm sổ nhỏ trong tay mặt không đổi sắc nói.

"Vâng." Tống Thanh Hàn mặc dù hơi tiếc nuối không thể quay《 Tranh minh 》tiếp, nhưng tưởng tượng đến lúc trước thiếu chút nữa ngã lầu, cậu vẫn nghe theo lời Trần An đề nghị.

May mà cảnh của Tống Thanh Hàn trong《 Tranh minh 》đã gần hết, cảnh còn lại cũng chỉ là cảnh nhảy lầu.

Tiếu Kiêu tất nhiên sẽ không yêu cầu Tống Thanh Hàn lập tức quay lại quay bổ sung mấy cảnh này.

"Cục cảnh sát bên kia có tin tức chưa?" Tiếu Kiêu bắt đầu xoa gáy, "Chậc, triệu tập tất cả người đoàn phim lại đi, chúng ta quay tiếp vậy."

Phó đạo diễn muốn nói gì đó, nhưng nghĩ đến tài chính sắp thấy đáy kia, đành gọi điện thoại, gọi tất cả nhân viên đang rảnh rỗi quay về.

Tiếu Kiêu thong thả đi lại, chỉ trong chốc lát, trừ Tống Thanh Hàn và nhân viên của cậu, tất cả mọi người đã tới.

"Từ từ, sao còn thiếu một người?" Tiếu Kiêu đếm đầu người, biểu tình lập tức thay đổi.

Nhân viên đoàn phim vội vàng kiểm tra đối chiếu, biểu tình cũng luống cuống: "Đạo diễn, phụ trách đạo cụ lúc trước không tới."

Phụ trách đạo cụ!

Tiếu Kiêu siết tay, ánh mắt cơ hồ bốc hỏa.

Tới tình trạng này, cậu ta còn có cái gì không rõ. Lí Chân Hòa có lẽ giẫm một cước, nhưng chân chính gian lận cáp treo, chỉ sợ là phụ trách đạo cụ từng vào Nam ra Bắc với cậu ta!

Buồn cười lúc trước cậu ta vẫn hoài nghi đến hoài nghi đi, lại cố tình không hoài nghi đến người vốn nên bị hoài nghi nhất.

Cậu ta cầm di động ôm hy vọng mỏng manh liên hệ phụ trách đạo cụ kia, lại chỉ nghe được tiếng máy móc lạnh tanh.

Cậu ta hít sâu một hơi, gọi điện thoại cho cảnh sát, bình tĩnh thông báo cho cảnh sát tin tức này, sau đó lại gọi cho Tống Thanh Hàn.

"Tuýt -- tuýt --"

Qua một hồi lâu, Tống Thanh Hàn mới nghe điện thoại: "Alo? Đạo diễn Tiếu?"

Giọng Tống Thanh Hàn nghe vào chẳng khác gì lúc trước, nhưng Tiếu Kiêu không biết vì sao, có chút khó có thể mở miệng.

"Đạo diễn Tiếu?" Tống Thanh Hàn mỉm cười chào An Ý Như, sau đó bước nhanh vào phòng trang điểm, "Tôi vừa mới quay phim, cho nên mới nghe muộn."

Tiếu Kiêu nghe vậy không biết vì sao nhẹ nhàng thở ra, trầm mặc một chút, sau đó nói: "Phụ trách đạo cụ trong đoàn...... chạy rồi."

Nụ cười trên mặt Tống Thanh Hàn dần tiêu tán, chỉ còn lại một chút gần như lãnh khốc đạm mạc: "Phụ trách đạo cụ?"

Mở miệng rồi thì dễ nói hơn, Tiếu Kiêu siết di động, rất nhanh nói: "Ừ, hẳn là mới xảy ra chuyện không lâu đã không thấy tăm hơi, nhưng mấy ngày nay đoàn phim cũng không quay, cho nên hôm nay mới phát hiện."

Tiếu Kiêu cúi đầu: "Là thất trách của tôi."

"Không, không trách cậu." Tống Thanh Hàn chậm rãi rũ mắt, "Người động thủ cũng không phải cậu, cho nên cậu không cần tự trách."

Tiếu Kiêu cười khổ một tiếng: "Người động thủ không phải tôi, cũng là người trong đoàn phim của tôi."

Cậu ta thay đổi sắc mặt, trên mặt trước kia thường xuyên toát ra ngại ngùng cùng hàm hậu lúc này một mảnh nghiêm nghị: "Tôi nhất định sẽ cho anh câu trả lời thỏa đáng."

"Tôi tin tưởng cậu, đạo diễn Tiếu." Tống Thanh Hàn cười cười, "Tôi còn chờ tiệc đóng máy của cậu đấy."

Tiếu Kiêu sửng sốt một chút, cũng cười một tiếng: "Ừ, đến lúc đó sát thanh, cho dù là lỗ vốn, tôi cũng nhất định cho anh một buổi tiệc đóng máy long trọng."

Tác giả có lời muốn nói:

Hàn Hàn: Em xem anh thích em, em cũng hơi thích anh, chúng ta hẹn hò được không?

Sở · đột nhiên bị đĩa bánh đập trúng · Minh: Tui có vợ rồi! Tui có vợ rồi! (Rơi vào vui vẻ điên cuồng)

Khụ, từ giờ không có tán tỉnh, chỉ có cơm chóa thui

Truyện convert hay : Khác Loại Bảo Tiêu: Mỹ Nữ Tổng Tài Yêu Ta
Chương Trước/42Chương Sau

Theo Dõi