Chương Trước/45Chương Sau

Không Nói Nổi

Chương 8: Không Nói Nổi 8

Thẩm Kham Dư đi ra ngoài mua quà sinh nhật cho hai cha con bọn họ, sinh nhật của cả hai đều sắp đến rồi, vừa hay cậu mới lãnh được một số tiền thưởng, có tiền lại rãnh rỗi nên mới đi mua cho bọn họ vài thứ tốt tốt một chút.

Sinh nhật của bọn họ cách sinh nhật cậu rất gần, rất là có duyên. Có lẽ ông trời thương ban mới định cho bọn họ trở thành người một nhà.

Mặc dù chỉ được làm người nhà trong một khoảng thời gian ngắn, thế thì có sao đâu, sau này thế nào thì thaế đấy, giờ cứ hưởng thụ trước đi đã.

Quà cho bọn họ cậu đã lựa chọn kĩ rồi, mua cho Cố Ngôn Sênh một cái đồng hồ màu xanh sapphire. Không biết là dùng chất liệu gì ánh sáng trên đồng hồ lúc sáng lúc tối, trông như một vũ trụ mênh mông.

Thẩm Kham Dư nghĩ, nếu sau này cậu chết đi rồi không biến thành ma bay tới bay lui thì cũng mong sẽ được trở thành một vì sao. Tuy rằng vì sao cách Trái Đất mười vạn tám nghìn dặm (khoảng 54.000 km), sẽ không thể thấy được Cố Ngôn Sênh nhưng mà người ta nói vì sao có phù hộ con người, vậy thì cậu có thể phù hộ anh bình an vui vẻ sống cả đời là tốt lắm rồi.

Thẩm Kham Dư vuốt ve mặt đồng hồ bật cười vì cái suy nghĩ mê tín, ấu trĩ của mình.

Cậu nghĩ htật hay quá, loại người như cậu chết rồi là chắc kèo xuống địa ngục, vĩnh viễn không có ngày đầu thai đâu.

Lúc gói đồng hồ làm quà, nhân viên bán hàng cứ luôn tủm tỉm cười nhìn cậu: "Anh mua cho bạn gái sao?"

Thẩm Kham Dư sửng sốt một chút rồi cười cười: "Không phải đâu."

Nhân viên bán hàng cười nói: "Còn nói không phải, tai anh đỏ lên hết rồi kìa."

Thẩm Kham Dư sờ sờ lỗ tai của mình, lông mày giãn ra, cười nhẹ nhàng như làn nước đầu xuân.

- --Wordpress: terroirhuongvidattroi---

Trên đường đi về nhà, Thẩm Kham Dư chợt muốn tổ chức cho mình một buổi sinh nhật, nói chừng đây chính là sinh nhật cuối cùng của cậu.

Tuy là cậu không nhớ rõ lắm ngày sinh nhật của chính mình là ngày nào, đến cả năm nay cậu bao nhiêu tuổi, cậu cũng không dám chắc chắn. Nhưng mà nếu là sinh nhật cuối cùng thì cứ thử tổ chức xem sao.

Người khác tổ chức sinh nhật hình như đều là đi công viên trò chơi này, mở party hoặc là mở tiệc sinh nhật thật lớn. Phải có bánh kem mà mấy cái này đồi với Thẩm Kham Dư là quá đắt đỏ, không thực tế.

Cậy tổ chức sinh nhật ở đâu đây?

Lúc Thẩm Kham Dư đi ngang qua một quán mì nghĩ sinh nhật thì phải ăn mì trường thọ, nên cậu liền đi vào gọi một bát mì.

Cậu không có khẩu vị, ăn cái gì cũng không vô liền dặn ông chủ làm một bát mì thanh đạm. Thêm một ít rau cải xanh lên mặt và một ít muối, kèm thêm một quả trứng. Nhìn thấy trong tủ lạnh có bia, cậu không nhịn được mà gọi hai chai.

Khi đồ ă đã được mang lên, cậu cũng không ăn được bao nhiêu, nhưng bia lại uống hết sạch hai chai, không còn giọt nào.

Cậu nhìn tô mì mà ngây ra một lúc, cúi đầu lấy điện thoại ra nhấn số điện thoại bàn trong nhà, do dự hồi lâu mới dám bấm gọi.

"Alô ạ~" nghe điện thoại là Cố Vũ Điềm, bé con giọng nói ngọt ngào làm lòng Thẩm Kham Dư tan chảy.

"Bảo bối là ba nè con." Thẩm Kham Dư nhẹ nhàng mở miệng, âm thanh không rõ ràng.

"A ba ơi!" Cố Vũ Điềm giòn giã gọi cậu.

"Đây đây ba đây!" Thẩm Kham Dư dùng hết sức đáp lại con gái, nhưng âm thanh mỗi lúc một nhẹ dần: "Có phải dạo này trong nhà trẻ có dạy con hát bài "Happy birthday" phải không? Con hát cho ba nghe hai câu được không con?"

"Dạ được." Cố Vũ Điềm không thể chờ đợi nổi cơ hội được hát, ngay lập tức xem ống nghe như là micro mà hát lên "Happy birthday to you ~ Happy birthday to you ~ Happy birthday ~ Happy birthday ~ Happy birthday to you ~"

"Ôi chà, con gái hát hay quá!" chính Thẩm Kham Dư cũng không nhận ra rằng những âm cuối cùng của cậu đều run run..

Lúc này ở đầu bên kia có tiếng ồn ào, sau đó là tiếng Cố Ngôn Sênh lãnh đạm truyền đến: "Thẩm Kham Dư hôm nay cậu không về nhà à?"

"A Sênh" Thẩm Kham Dư gọi tên anh sau đó mới trả lời câu hỏi của anh: "Em sẽ về!"

"...Không có chuyện vậy cậu gọi điện thoại làm gì?"

"A Sênh" Thẩm Kham Dư lại gọi anh, mong muốn nói ra một vài điều nhưng mãi một lúc vẫn không nói ra được, miệng chỉ toàn gọi tên anh: "A Sênh, A Sênh."

"Tôi đây." Cố Ngôn Sênh mất kiên nhẫn: "Có chuyện gì cậu mau nói đi."

Thẩm Kham Dư ngây ngốc nở nụ cườ: "Hôm nay là sinh nhật của em."

Cậu nói xong tay liền siết chặt điện thoại, dồn hết sức lực vào lỗ tai như là sợ sẽ bỏ sót câu nói nào đó của Cố Ngôn Sênh.

Cố Ngôn Sênh trầm mặc rất lâu rồi nhạt nhàn cười khinh: "Sinh nhật cậu? Một năm cậu có mấy cái sinh nhật? Lúc thì cậu bào là mùa xuân, lúc thì nói là ngày thất tịch cũng là sinh nhật cậu, cậu đang diễn trò gì vậy?"

Thẩm Kham Dư cầm điện thoại kinh ngạc mà nhìn đồng hồ trên tường, cả người giống như một bức tranh cũ nát đã phai màu, không có chút sắc màu, đôi môi cũng trắng bệch.

Không phải đâu anh.

Em chỉ là, chỉ là không nhớ rõ sinh nhật của mình là ngày nào. Tuy là trên căn cước có ghi nhưng bời vì xưa nay chưa từng làm sinh nhật cho nên không thể nhớ là ngày bao nhiêu.

Em thật sự chỉ muốn anh mừng sinh nhật với em, không cần tặng quà, không cần bánh kem, chỉ cần hát "Happy birthday" là đủ rồi. Ngày nào mới là ngày sinh nhật không quan trọng, chỉ cần ngày nào anh hát chúc mừng sinh nhật em, em sẽ xem đó là ngày sinh nhật của em, em đảm bảo một năm chỉ có duy nhất ngày ấy là ngày sinh nhật. Thế nhưng bây giờ không cần nữa đâu, anh đừng giận được không, đừng có giận em.

Em ra ngoài chưa được bao lâu, nhưng lại rất nhớ anh.

Cậu rất muốn nói rất nhiều với anh, nhưng sao cứ mở miệng là lại bị ghét, vất vả lắm gần đây anh không còn ghét cậu như trước, còn rất hay ở nhà đợi cậu.

"Không không, em không giở trò. Em là đang đùa.. nói đùa thôi anh." Thẩm Kham Dư bối rối mở miệng, âm thanh yếu ớt lại tràn đầy ôn nhu: "Thật ra thì sắp đến sinh nhật của anh rồi. Thường ngày anh bận rội quá nên chắc sinh nhật của mình cũng không nhớ đến, em chỉ là tiện thể nhắc anh thôi, với lại muốn chức mừng anh á."

"A Sênh, chúc mừng sinh nhật sớm nhà anh ~ Chúc anh mãi luôn vui vẻ~" Thẩm Kham Dư mắt cong cong cười: "Năm nay em là người đầu tiên chúc mừng anh, anh phải nhớ cho kĩ đó."

"..." Cố Ngôn Sênh thở dài "Cậu bớt làm mấy chuyện xàm xàm này đi."

"Dạ."

Thẩm Kham Dư trả lời Cố Ngôn Sênh giống như đứa học trò ngoan trong trường học. Tâm trạng Cố Ngôn Sênh có chút không ổn, anh họ nhẹ một cái rồi nhàn nhạt nói: "Cúp máy đây."

Gọi điện thoại về nói toàn chuyện gì đâu làm anh còn tưởng cậu có chuyện gì.

Cố Ngôn Sênh cúp điện thoại ngồi xuống cạnh Cố Vũ Điềm sờ sờ mặt bé con, mày nhăn lại: "Ba con bao nhiêu tuổi rồi còn con nít hơn con."

—Wordpress: terroirhuongvidattroi—

Từ hồi vụ tổ chức sinh nhật bị Cố Ngôn Sênh trách móc, Thẩm Kham Dư sợ mất hồn nên không dám lại gần Cố Ngôn Sênh. Cậu nhìn thấy sinh nhật của anh ngày càng gần, Thẩm Kham Dư rầu rĩ suốt, chắc là khó mà đưa được quà sinh nhật cho anh.

Bình thường da mặt cậu không có mỏng như vậy, nhưng đây là ngày sinh nhật của Cố Ngôn Sênh, là ngày rất quan trọng, không thể cho anh cảm thấy khó chịu được.

Cậu xén gai con cá tuyết đang nằm trên thớt, khẽ thở dài.

Phiền ghê ta, nếu như A Sênh không ghét cậu như vậy thì tốt quá rồi. Như thế sẽ không phải phiền não như bây giờ.

Bé con Cố Vũ Điềm nhẹ nhàng đi vaào nhà bếp nắm lấy ống quần Thẩm Kham Dư tội nghiệp ngẩn đầu: "Ba ơi, trứng gà non."

Thẩm Kham Dư cương quyết lắc đầu: "Cuối tuần trước con đã ăn rồi hôm nay không thể ăn được đâu, ngọt quá hư răng con hết đó."

Cố Vũ Điềm bĩu môi thèm thuồng mà muốn khóc: "Ba hư, bà không thương Điềm Điềm, không cho con trứng gà non, con xin cha cái gì cũng được cả mà."

"Cha con thương con nhất đương nhiên sẽ chiều con rồi." Đối mặt với con gái đang trách móc mình, Thẩm Kham Dư vẫn nghiêm khắc nói: "Nhưng ba không có giống cha con đâu."

Cố Vũ Điềm tức giận đấm vào bắp chân của cậu, rầm rì nói: "Ba hư, ba xấu lắm! Không thương con! Con cũng không thương ba!"

"Ồ? Không thương thì không thương, ba sợ con chắc?" Cậu đẩy con ra sau đột nhiên dừng lại. Cậu cảm thấy đây là lúc tẩy não thích hợp nhất liền nói với con: "Bảo bối, con không thương ba cũng không sao. Nhưng trên đời này cha con thương con nhất, sau này con cũng phải thương cha con hiểu không?"

Cố Vũ Điềm hít hít mũi, hung hăng đáp: "Con tự biết, không cần ba nói. Ba cũng không được cướp cha con đi."

"Ba không cướp, tuyết đối không cướp." Thẩm Kham Dư rửa sạch hai tay, ngồi xuống sửa lại mái tóc rối bời của con, âm thanh ôn hòa. nhu thuận: "Điềm Điềm, sau này ba không còn ở đây nựa, con phải thương cha thật nhiều được không?"

Cố Vũ Điềm chớp mắt: "A, ba muốn đi đâu?"

"Đi đến một nơi rất xa, có thể rất lâu mới quay trở về. Lúc đó Điềm Điềm khả năng đã lớn rồi, trở thành một thiếu nữ thật xinh đẹp."

Cố Vũ Điềm nửa hiểu nưẻ không gật gật đầu: "... vậy con sẽ thương cha thật nhiều."

Thẩm Kham Dư cười tươi: "Cho nên có ba ở đây hay không, không quan trọng. Ba không thương con, con cũng đâu có thương ba."

Ba không thương con, thế nhưng ba rất yêu thương con. Trong lòng Thẩm Kham Dư lên tiếng.

Cố Vũ Điềm tỉnh tỉnh mê mê nhìn cậu, sau đó lắc lắc đầu: "Nhưng phải có trứng gà non cho con."

"Dĩ nhiên là có rồi, cha con cái gì cũng cho con cả." Thẩm Kham Dư sờ khuôn mặt trắng nõn của con gái, ánh mắt yêu thương rươm rướm nước mắt: "Cha con làm trứng gà non ngon hơn ba, sẽ yêu thương cưng chiều con như một cô công chúa hạnh phúc nhất thế gian này."

"Dạ!" Bé con chưa trải sự đời, tối ngày mơ ước được làm cô công chúa trong truyện cổ tích nghe vậy liền rất vui sướng: "Con muốn làm công chúa!"

Thẩm Kham Dư lại nói: "Lúc đó anh A Đồng có thê sẽ ở cùng con và cha con, có phải rất thích không?"

"Dạ ~ Rất thích ~ Con rất thích anh Đồng!"

"Điềm Điềm nhà chúng ta rất hiểu chuyện, đúng là bảo bối của cha con." Thẩm Kham Dư cong cong đôi mắt, cậu kéo Cố Vũ Điềm ôm một chút, sau đó muốn hôn lên hai má phúng phính của con lại không ngờ bé con duỗi tay chặn miệng cậu lại.

"Ui!" Cố Vũ Điềm ôm má bỏ chạy: "Không cho ba hôn, không cho ba hôn! Con chỉ cho cha con hôn thôi!"

Thẩm Kham Dư nhìn bóng lưng Cố Vũ Điềm thở dài: "Như vậy cũng không được, sau này làm sao có thể tìm được bạn trai hả con."

Giọng cậu nghẹn ngào nhưng chính cậu cũng không nhận ra, đôi mắt có chút nóng lên, lấy tay lau bừa rồi tiếp tục làm cá tuyết. Trong lồng ngực bỗng nhiên đau đớn, cậu vội vàng chống xuống đất, cả người run nhè nhẹ.

Nếu như cậu là một phương án thay thế nằm trong đề thi trắc nghiệm, có lẽ sẽ chẳng có ai chọn câu trả lời là cậu, bất kể là ở dạng đề nào, đều sẽ không có một ai chọn lấy.

Như vậy cũng tốt.

Trắng tay, chả là gì.

- ----------

**Wattpad: Smooth (@YuiPhan)**

Để lại comment cho mình có động lực nhé ^^

Truyện convert hay : Tiên Tôn Trở Về
Chương Trước/45Chương Sau

Theo Dõi