Chương Trước/3923Chương Sau

Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 111: Ai dám xem thường Sở Mộ? (1)

- Ta đã biết, hắn nhất định có thể giành được phần thắng.

Bàn tay nhỏ của La Ngọc Linh nắm chặt, thầm nghĩ. Trên mặt nàng lộ ra ý cười.

- A, Sở sư huynh thắng...

- Quá tuyệt vời, Sở sư huynh thắng rồi.

- Ta đã biết, Sở sư huynh nhất định sẽ thắng...

- Chủ Điện, các ngươi nhìn thấy chưa? Nội môn ba viện chúng ta không phải chỉ đi qua góp mặt đâu.

- Không sai không sai. Sở sư huynh chỉ với tu vi Kiếm Khí Cảnh bát đoạn đỉnh phong, đã đánh bại đệ tử tinh anh cửu đoạn trung kỳ của Chủ Điện các ngươi. Sự thực đang ở trước mắt.

Các đệ tử nội môn ba viện đang dại ra chợt phục hồi lại tinh thần. Mỗi người giơ cao hai tay lớn tiếng la lên. Bọn họ nhảy nhót, bộ dạng vô cùng hài lòng vô cùng kích động.

Điều này làm cho các đệ tử nội môn Chủ Điện giống như ăn phải một con ruồi, buồn nôn khó chịu, lại một câu nói cũng không nói được.

Sự thực đang ở trước mắt!

Làm đương sự, trong lòng Văn Nhân Vân đang rỉ máu. So với vết thương trên mặt, trong lòng hắn còn đau đớn hơn gấp trăm lần. Không thể tin được. Không có cách nào tiếp nhận được sự thực này.

Hắn, một đệ tử tinh anh Kiếm Khí Cảnh cửu đoạn trung kỳ, không ngờ bại bởi một đệ tử bát đoạn đỉnh phong của ba viện đáng khinh thường. Hơn nữa còn là ở dưới tình huống thực lực của mình không kịp hoàn toàn phát huy.

Kiếm khí hộ giáp... Kiếm thuật sát chiêu... Tất cả cũng không thi triển ra, cứ như thế bị thua. Hơn nữa còn là bị thua sau ba kiếm, bị trực tiếp đánh vào mặt, bay xuống kiếm đài.

Từ nay về sau, hắn sẽ trở thành trò cười cho mọi người. Nghĩ tới đây, tim Văn Nhân Vân đau đớn giống như bị đao cắt. Hai mắt hắn đỏ bừng gần như có máu nhỏ ra. Hắn trợn trừng mắt nhìn Sở Mộ, trong mắt lộ ra hận ý sát ý kinh người. Tay cầm kiếm nổi lên đầy gân xanh, hình như muốn bóp nát chuôi kiếm vậy. Toàn thân hắn còn không nhịn được rung lên.

Một suy nghĩ điên cuồng sinh sôi trong lòng hắn.

Giết chết Sở Mộ... Giết chết Sở Mộ... Giết chết Sở Mộ...

- Nhớ rõ. Đấu kiếm có thắng bại. Thắng không thể kiêu ngạo. Thất bại không thể nổi giận, càng không thể sinh lòng ác ý. Bằng không, sẽ xử trí theo môn quy!

Trưởng lão Chủ Điện cũng thấy được biểu tình và ánh mắt của Văn Nhân Vân, nhất thời hừ lạnh một tiếng. Tiếng nói giống như sấm đánh vang lên, thức tỉnh Văn Nhân Vân.

Văn Nhân Vân khẽ run lên, nét đỏ bừng trong mắt nhanh chóng tiêu tan. Vẻ căm hận trên mặt cũng trở nên phai nhạt đi rất nhiều. Hắn cố nén tức giận và sát ý trong lòng, thu kiếm vào vỏ, trừng mắt với Sở Mộ một cái rồi xoay người đi nhanh khỏi đó, rời khỏi nội luyện kiếm trận, tự giác không tiếp tục ở lại chờ mất mặt.

- Người này đối với ta có sát ý rất mạnh. Có cơ hội, phải giết chết hắn.

Thần sắc Sở Mộ không đổi, lại thầm nói với mình.

Trong tiếng kêu hoan hô và kinh ngạc của mọi người, Sở Mộ xuống đài, trở về kiếm đài quan sát của Lăng Phong Viện, bộ dạng thản nhiên không chút sợ hãi.

- Tốt, Sở Mộ làm tốt lắm.

Lâm trưởng lão cười nói. Hai người trưởng lão khác cũng đều gật đầu, tán thưởng không dừng.

- Hiện tại, Sở Mộ trong mười sáu người giành được phần thắng, tiến vào tám người mạnh nhất. Hi vọng ngươi có thể tiếp tục giành được phần thắng, tiến vào bốn người mạnh nhất.

Lăng Phong Chưởng Viện vui vẻ nói.

Trận đấu kiếm kế tiếp bắt đầu. Trong mười sáu người tranh đấu, trổ hết tài năng, có 8 người tiến vào vòng trong.

Tám người cuối cùng tiến vào vòng trong, ngoài Lý Dật và Vũ Văn Minh Hóa cùng với Vương Đình Hạo ra, còn có Sở Mộ và bốn đệ tử tinh anh khác, tu vi đã đạt tới cửu đoạn hậu kỳ.

Một vòng rút thăm mới bắt đầu. Chỉ có tám người, tám cái thẻ.

Bảy đệ tử tinh anh, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Sở Mộ. Vì suy nghĩ của bọn họ rất đơn giản. Ai đấu với Sở Mộ, người đó chính là có vận khí tốt, có thể trực tiếp thông qua vòng thứ ba tiến vào vòng thứ tư.

Số 1 và số 8. Số 2 và số 7. Số 3 và số 6.

Rất không may. Số 1 là Vũ Văn Minh Hóa. Số 2 là Vương Đình Hạo. Số ba là Lý Dật.

Vì vậy, số 8, số 7, số 6, ba người liền gặp bi kịch, chưa đủ mười chiêu đã trực tiếp bị đánh bại, bị đào thải, không có duyên với vòng thứ tư.

Tạ Xuân Lôi âm thầm kích động.

- Đối thủ của ta chính là hắn.

Tạ Xuân Lôi nhìn về phía Lăng Phong Viện đang ở trên kiếm đài quan sát, âm thầm kích động nói:

- Quá tốt. Cứ như vậy, ta có thể tiến vào vòng thứ tư. Đến lúc đó ta tuy rằng đánh không lại bất kỳ một người nào trong số bọn hắn, nhưng cho dù thua vẫn còn có một lần cơ hội tranh đoạt vị trí trước ba. Mà thực lực bọn họ tương đương nhau. Long tranh hổ đấu, không chừng sẽ gặp phải tổn thương, để ta nhặt được tiện nghi.

- Số 4 đấu với số 5, mời lên đài.

Trưởng lão cao giọng kêu.

Tạ Xuân Lôi có chút không chờ đợi kịp, thi triển thân pháp bay vọt lên, rơi thẳng tắp vào trên kiếm đài. Sở Mộ phi thân lên, xẹt qua một đường vòng cung bay xuống kiếm đài quan sát. Hắn điểm nhẹ xuống mặt đất lại bay vọt lên, giống như chuồn chuồn đạp nước rơi vào trên kiếm đài, ở phía xa đối diện cùng Tạ Xuân Lôi.

- Tạ Xuân Lôi vận khí thật tốt. Vì sao ta không có vận khí tốt như vậy chứ?

Ba đệ tử tinh anh cửu đoạn hậu kỳ bị đánh bại tràn ngập oán niệm.

- Lần này, gia hỏa kia tuyệt đối sẽ bị Tạ sư huynh đánh bại.

Các đệ tử nội môn Chủ Điện đều nói.

- Hắn có thể đánh bại Văn Nhân sư huynh, nhất định là đánh bất ngờ. Lần này, Tạ sư huynh sẽ rất đề phòng. Hơn nữa Tạ sư huynh tu vi mạnh hơn, kiếm thuật lợi hại hơn. Hắn nhất định không phải là đối thủ.

- Không sai. Tạ sư huynh không quan tâm là tu vi hay kiếm thuật, đều vượt qua Văn Nhân sư huynh.

Dường như để tăng sức thuyết phục, các đệ tử nội môn Chủ Điện đều tìm ra các loại lý do.

- Lúc này đây, Sở sư huynh nhất định có thể lại thắng lợi.

Các đệ tử ba viện đều quát khẽ.

- Sở Mộ đúng không? Có thể lấy thực lực bát đoạn đỉnh phong, đánh bại Văn Nhân Vân cửu đoạn trung kỳ. Nói thật, ngươi khiến ta và tất cả mọi người cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Hoàn toàn bất ngờ.

Tạ Xuân Lôi mang theo một nụ cười mỉm, chậm rãi nói:

- Điều này nói rõ, kiếm thuật của ngươi thật sự không tệ. Cũng nói rõ, vận khí của ngươi rất tốt. Văn Nhân Vân khinh thường ngươi, không lấy ra thực lực chân chính nghiêm túc ứng phó với ngươi, cho nên cuối cùng mới bị thua.

- Nhưng ta không giống với hắn. Ngay từ đầu ta sẽ lấy ra thực lực chân chính, coi ngươi là đối thủ cùng đẳng cấp mà đấu. Ngươi vốn không phải là đối thủ của ta.

Tạ Xuân Lôi tiếp tục nói. Hắn muốn dùng ngôn ngữ gây áp lực cho Sở Mộ:

- Cho nên, làm sư huynh, ta cho ngươi một cơ hội, tự mình chịu thua xuống đài. Đối với nội môn ba viện các ngươi mà nói, có thể tiến đến vòng thứ ba trước giờ chưa từng có ai.

- Có thời gian nói cái này, không bằng xuất kiếm đi.

Sở Mộ nói:

- Hơn nữa, ngươi chưa chắc đã là đối thủ của ta.

Truyện convert hay : Quyền Sủng Thiên Hạ
Chương Trước/3923Chương Sau

Theo Dõi