Chương Trước/3923Chương Sau

Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 151: Thu hoạch cực lớn trong huyệt động (2)

- Chuyện này...

Sở Mộ chấn động, hai mắt trợn ngược, vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm vào hòn đá trong lòng bàn tay, nói không ra lời.

Hiệu quả không ngờ lại mạnh mẽ như vậy, gần như hắn chỉ thử dẫn dắt một đám linh khí tinh thuần tiến vào trong cơ thể, sau khi vận chuyển chuyển hóa làm nội kiếm khí, không ngờ lại có thể khiến cho nội kiếm khí hắn tăng lên rõ rệt, loại cảm giác này giống như là tiềm tu mười ngày vậy.

- Đây rốt cuộc là vật gì? Hiệu quả không ngờ lại mạnh mẽ như vậy? Thực sự khiến cho người ta rung động a.

Sở Mộ thì thào, lẩm bẩm nói, trong lòng còn chưa bình tĩnh lại.

- Ta có nắm chắc, nếu như cầm hòn đá này tu luyện, không cần bao lâu là có thể tăng tới cửu đoạn đỉnh phong, đến lúc đó thực lực tăng lên nhiều.

Cố nén kích động trong lòng, Sở Mộ đem ba hòn đá này thu vào trong ngực, tuy rằng hắn không biết những hòn đá này tên gọi là gì, nhưng mà tuyệt đối là bảo vật tốt.

Sở Mộ hạ quyết tâm, đợi sau khi rời khỏi Thanh Lan hư cảnh, hắn sẽ tìm một ít tư liệu trực quan để tìm hiểu, nếu không, nhận thức đối với thế giới này của hắn vẫn quá ít.

Tri thức chính là lực lượng, bất kỳ một thế giới nào đây đều là giấy thông hành.

Tri thức không đủ, gặp được thứ tốt không nhận ra, có đôi khi sẽ coi bảo vật là phế phẩm mà vứt bỏ, bởi vì có nhiều thứ nhìn qua cũng rất là bình thường.

Giống như ba hòn đá này, rất bình thường, nếu như không phải Sở Mộ tự tay tiếp xúc, hơn nữa cảm giác của hắn nhạy cảm hơn Kiếm giả bình thường rất nhiều, phát hiện khí tức tinh thuần chấn động yếu ớt trong đó, đổi lại là Kiếm giả khác mà nói, nói không chừng ngay cả đụng cũng không buồn, trực tiếp bỏ qua

Tiếp tục tìm kiếm, có thu hoạch ba hòn đá, làm cho động lực của Sở Mộ mười phần.

Chỉ chốc lát sau, đống đồ vật này đã bị Sở Mộ lật tung lên, Sở Mộ tìm được một bao vải vừa vặn, ngón tay vừa động vào thì bao vải kia đã rã ra.

Bên trong bao vải là một bản sách lụa dính đầy tro bụi, Sở Mộ thổi hết bụi bặm bên trên đi rồi cầm lên.

Đây là một bản sách lụa, ngoài bìa màu vàng nhạt, cũng không dày, Sở Mộ cẩn thận nhìn vào chữ bên trên sách lụa, lập tức cảm nhận được sự sắc bén nội liễm.

- Kim Phong kiếm thuật.

Đọc từng chữ một lên, trong lòng Sở Mộ lần nữa vui vẻ, rõ ràng đây là một môn kiếm thuật, chỉ là kiếm thuật cấp bậc gì hắn còn chưa biết.

Kiềm chế kích động và chờ mong trong lòng, Sở Mộ nhanh chóng lật tờ bìa ra, nhìn kỹ, trên mặt lập tức hiện lên vẻ kinh hỉ không thể nào che dấu được.

- Kiếm thuật.... cao giai.

Hai mắt Sở Mộ run rẩy, vô cùng kích động.

Trước mắt hắn vô cùng cần một môn kiếm thuật cao giai, lý tưởng nhất tự nhiên là lựa chọn kiếm thuật cao giai phong hệ, thứ yếu là kiếm thuật cao giai vân hệ, cuối cùng là lựa chọn kiếm thuật cao giai kim hệ.

Mà Kim Phong kiếm thuật này chính là kiếm thuật cao giai hệ kim.

- Hệ Phong ta có Phong chi tương, hệ Vân không có, nhưng mà Kim Chi ý cảnh thấp nhất, nếu như tu luyện kiếm thuật hệ kim cao giai mà nói, nói không chừng có thể mượn nó để đề thăng lĩnh ngộ đối với Kim chi ý cảnh.

Sở Mộ âm thầm mừng rỡ, sau khi luyện thành một môn kiếm thuật cao giai hệ Kim, thực lực bản thân hắn còn có thể tăng vọt a.

- Một môn kiếm thuật cao giai, ba hòn đá ẩn chưa linh khí tinh thuần, thực lực của ta trong thời gian ngắn nhất định có thể tăng lên một cách rõ rệt, đến lúc đó gặp lại Ngụy Hoành, tất có thể chém chết hắn dưới thân kiếm.

(Đoạn này không hiểu tác giả viết thế nào mà có cảm giác không liền mạch với đoạn sau)

- Đáng tiếc Lý Dật này quá giảo hoạt, không ngờ lại để cho hắn chạy thoát được.

Đệ tử Kiếm Khí cảnh cửu đoạn hậu kỳ của Thanh Lan kiếm phái thở dài, có chút không cam lòng nói.

- Yên tâm đi, hắn trúng một kiếm của ta đã bị thương, trong thời gian ngắn khó có thể khỏi hẳn, đợi sau khi rời khỏi Thanh Lan hư cảnh, chỉ cần chúng ta ngăn ở lối ra, Lý Dật nhất định sẽ xuất hiện, khi đó chính là ngày chết của hắn.

Lý Đông Lai lạnh lùng cười cười, hung dữ nói.

Văn Nhân vân thì bộ dáng tâm sự nặng nề.

Không lâu trước bọn họ gặp phải Lý Dật, liền giả vờ liên thủ với Lý Dật, bởi vì có Văn Nhân Vân ở đây, tuy rằng Lý Dật nghi hoặc nhưng mà cũng không có hoài nghi điều gì, kết quả không ngờ hắn lại bị đánh lén.

Cũng may hắn phản ứng nhanh chóng, vội vàng thoát thân rời đi, bằng không chỉ sợ sẽ bị giết chết.

Nhưng mà Lý Dật không chết, Văn Nhân Vân sớm muộn gì cũng sẽ bạo lộ, đến lúc đó chính là tội danh phản đồ, cấu kết với kiếm phái đối địch giết hại sư huynh đệ đồng môn, sẽ chịu hình phạt thập kiếm xuyên thân mà chết.

Lý Đông và đệ tử Kiếm Khí cảnh cửu đoạn hậu kỳ kia nhìn Văn Nhân Vân, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường.

- Hai vị... Sư huynh... Các ngươi thấy rồi đó, hiện tại ta cũng không có đường lui.

Văn Nhân Vân đột nhiên ngẩng đầu nhìn qua hai người Lý Đông, ánh mắt mang theo vẻ cầu khẩn:

- Ta liệu có thể.... Có thể gia nhập Thanh Lan kiếm phái được không?

- Ồ? Muốn gia nhập Thanh Lan kiếm phái? Không thành vấn đề, ta đây có thể làm chủ, nhưng mà từ nay về sau ngươi nhất định phải phản lại Thanh Phong kiếm phái.

Lý Đông nói, trong mắt hiện lên vẻ cao thâm mạt trắc, dường như đang mưu tính gì đó.

- Ta đã coi như phản lại Thanh Phong kiếm phái rồi.

Vẻ mặt Văn Nhân Vân đắng chát, trong lòng có muôn vàn cảm xúc không nói nên lời. Từ lúc hắn trở thành đệ tử Thanh Phong kiếm phái cho tới bây giờ đã rất nhiều năm, đối với Thanh Phong kiếm phái cũng có cảm tình thâm hậu. Nhưng mà hiện tại lại phản lại Thanh Phong kiếm phái, loại cảm giác này vô cùng khó chịu, giống như mà dứt bỏ thứ quan trọng, cắt một khối thịt trong lòng vậy.

Nhưng mà hiện tại hắn không thể không làm như vậy, bởi vì hành vi của hắn là cấu kết với đệ tử kiếm phái khác giết hại sư huynh đệ bổn phái, trên cơ bản tương đương với phản bội kiếm phái, trừ phi là muốn chết, nếu không phản lại Thanh Phong kiếm phái là lựa chọn duy nhất của hắn.

Mà sau khi phản lại Thanh Phong kiếm phái, nếu như không có một ngọn núi lớn sau lưng làm chỗ dựa, hắn cũng sẽ bị Thanh Phong kiếm phái truy nã, đuổi giết.

Văn Nhân Vân không muốn chết, tuy rằng hắn vô cùng hối hận, nhưng mà đã làm, cũng không còn chỗ để quay đầu nữa.

- Sở Mộ, tất cả đều là ngươi sai.

Trong lòng Văn Nhân Vân giận dữ hét lớn, đem tất cả mọi sai lầm đều đổ lên trên người Sở Mộ. Nếu không phải Sở Mộ, hắn cũng không xúc động làm ra chuyện này, không thể không giết hại sư huynh đệ đồng môn, không thể không phản lại Thanh Phong kiếm phái.

- Được, đợi sau khi rời khỏi Thanh Lan hư cảnh, ta sẽ xin với kiếm phái, đến lúc đó ngươi có thể trở thành đệ tử tinh anh của bổn phái.

Lý Đông Lai cười nói, hắn là đại sư huynh Thanh Lan kiếm phái, lời nói rất có phân lượng:

- Nhưng mà tới lúc đó ngươi phải ở trong Thanh Phong kiếm phái, trực tiếp tuyên bố ngươi thoát ly Thanh Phong kiếm phái, gia nhập bổn phái.

Truyện convert hay : Ta Tuyệt Sắc Tổng Tài Vị Hôn Thê ( Lại Danh: Thần Cấp Long Vệ )
Chương Trước/3923Chương Sau

Theo Dõi